Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc Tô Mộc Linh trở vào, Tử Hân đã say giấc, trên vầng trán lẫn toàn thân vẫn hãy còn nóng ran. Tô Mộc Linh vội tung hết chăn, bật quạt, lấy khăn ướt lau người cho cô. Khi ngón tay vô tình chạm khóe mắt Tử Hân, Tô Mộc Linh nhận ra cô bạn khóc trong mơ.

Vừa tuột khỏi giường bỗng nghe tiếng điện thoại Tử Hân rung liên tục. Biết rõ cô gái mồ côi ít có mấy ai gọi, danh bạ chỉ toàn vài số của người thân thuộc, quen biết nên Tô Mộc Linh đánh liều lấy xem sao.

Khổ thân cô, lớ quớ thế nào ấn luôn nhầm nút nghe và đành phải áp lên tai mà chẳng biết người bên kia đầu máy là ai cả.

- Tử Hân, em ở đâu thế?

Giọng đàn ông lộ vẻ lo lắng làm Tô Mộc Linh cũng đoán được đó chính là Hạo Nhiên, kẻ đã gây tội lớn tày đình, khiến cô một lần nữa mất hẳn niềm tin vào hai chữ tình yêu.

- Cô ấy đang ngủ ở nhà tôi. – Cô đáp gọn.

- Nhờ cô đọc cho tôi địa chỉ, tôi đón cô ấy về. – Hạo Nhiên khẩn khoản.

Hơn ai hết, Tô Mộc Linh hiểu rõ bản thân không nên chọc vô Lý gia, cô còn cậu mợ và các em, nhỡ phật ý Hạo Nhiên sẽ ảnh hưởng họ. Như lời Tử Hân nói, cậu ấm ấy trước giờ luôn hành xử theo cảm tính. Vậy nên, cô thuận ý anh, đọc rõ ràng tên đường kèm số căn hộ.

Qua hai mươi phút, tiếng chuông vọng đến. Biết Hạo Nhiên đã tới, Tô Mộc Linh vội ra mở cửa.

- Tử Hân đâu? – Anh gấp gáp hỏi.

- Ở trong phòng ngủ.

Đáp xong, Tô Mộc Linh liền xoay người bước trước, Hạo Nhiên bám ngay phía sau. Nhác thấy Tử Hân nằm trên giường, anh vội tiến gần, vươn tay sờ lên trán cô.

- Cô ấy uống thuốc chưa vậy? – Anh quay sang nhìn Tô Mộc Linh, hạ giọng.

- Ban nãy ăn cháo xong thì có uống, hạ được một chút lại sốt tiếp. Tôi mới lau nước lạnh cho cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-130-tinh-xua-da-mat-2.html.]

- Cảm ơn cô Mộc Linh, giờ tôi đưa Tử Hân về đây.

Hạo Nhiên khẽ cúi đầu tỏ lòng biết ơn cũng như chào tạm biệt rồi luồn tay bế Tử Hân khỏi giường, thẳng ra ngoài. Tô Mộc Linh chạy trước mở cửa giúp anh, theo xuống dưới để phụ anh đặt cô bạn vào xe.

- Cậu chủ Lý, cậu…chăm sóc cô ấy tốt nhé. – Tô Mộc Linh cúi đầu, ngập ngừng căn dặn.

- Cô yên tâm, Tử Hân là vợ tôi, tôi sẽ làm tròn bổn phận, nghĩa vụ của mình. Còn nữa, cô cứ gọi tôi Hạo Nhiên thôi, vì cô là bạn cô ấy mà.

Dứt câu, Hạo Nhiên mau mắn chui lên ghế lái, nhấn ga vọt đi. Tô Mộc Linh ngẩn người ngóng theo. Đây là lần đầu tiên cô gặp trực diện và nói chuyện trực tiếp với chồng hờ của Tử Hân. Xem chừng, cậu ta biết tình biết lý, chững chạc đúng chuẩn đàn ông trưởng thành chứ nào xốc nổi trẻ con lắm đâu.

Chiếc ô tô vừa đến biệt thự, dì Hà cùng các cô hầu gái lẫn Lý Hạo Nam đã xoắn xuýt lao ra mặc dù chẳng giúp được gì bởi một mình Hạo Nhiên cũng bế nổi Tử Hân rồi.

- Dì gọi bác sĩ nhé. – Anh vừa chạy vừa giục.

Dì Hà lập cập rút điện thoại, run run tìm số. Cả tối nay, bà sợ hãi thật sự. Vốn tưởng Tử Hân ăn xong sẽ ngủ say, nào ngờ khi bà mang thức ăn lên tiếp mới tá hỏa vì phòng ốc trống trơn, gọi điện mãi chỉ nghe tiếng chuông.

Cứ tưởng Hạo Nhiên sẽ nhảy nhót hốt hoảng, nhưng không, lúc anh biết chuyện chỉ im lặng trở lại phòng. Ban nãy thấy anh lái xe vọt đi, bà cũng chẳng biết anh mang cô từ chốn nao về nữa.

Tầm mười lăm phút sau, vị bác sĩ liền xuất hiện, hối hả bám chân dì Hà lên lầu, vào phòng thăm khám bệnh nhân. Giống hệt như cái ngày cách đây mấy năm trước, ông đưa kết quả chẩn đoán Tử Hân bị suy nhược.

Cái mặt dì Hà méo xẹo. Cô con dâu tương lai nhà họ Lý quanh năm suốt tháng suy nhược, khó tránh thái độ của bác sĩ cứ kỳ kỳ. Bà đâu thể nào đem chuyện xấu trong nhà ra phân trần chứ, thôi kệ ông ấy nghĩ sao thì nghĩ vậy.

- Đừng để cô ấy dầm mưa dãi nắng, cũng đừng để cô ấy ở ngoài một mình, có thể ngất bất chợt đấy.

Bác sĩ trao đơn thuốc cho dì Hà xong, chỉnh gọng kính ngay ngắn và xách đồ nghề rời khỏi. Bà cũng líu quíu theo tiễn ông, tiện thể gọi điện nhờ Ca chở mình đi mua thuốc. Nơi hắn ở cách biệt thự Lý gia không xa lắm.

Lý Hạo Nam đưa tay vỗ nhè nhẹ lên vai Hạo Nhiên rồi lặng lẽ quay lại thư phòng, tiếp tục xử lý hồ sơ. Lúc chỉ còn mỗi mình với cô, anh nhẹ nhàng tiến đến ngồi ngay bên cạnh, khẽ nắm lấy bàn tay bé nhỏ, vuốt gọn những sợi tóc đẫm mồ hôi bết trên gương mặt tái nhợt.

- Tử Hân, dẫu quá khứ đã xảy ra chuyện gì, anh vẫn mãi mãi yêu em, tuyệt đối không từ bỏ. Bây giờ, càng chẳng có lý do để anh buông tay em. Anh…thuộc về em suốt kiếp.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...