Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 173

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đưa Dương Mỹ Tranh vô phòng cấp cứu xong, Hạo Nhiên rút điện thoại gọi Lý Hạo Nam để ông báo tin cho ba mẹ cô biết bởi anh không hề lưu số của Dương Ân.

Dù anh hận Dương Mỹ Tranh thấu xương nhưng chứng kiến cô trong tình trạng thảm thương lại bỗng dưng xót xa. Trước giờ ngọn núi ấy vốn yên bình, chưa từng xảy ra sự cố.

- Cô ấy bị như vậy…cậu định sẽ thế nào? – Lưu Nhược Bân lấm lét hỏi.

- Tôi cũng phân vân lắm. Thật là…

Hạo Nhiên nói đến đó thì tặc lưỡi. Một cô gái cao ngạo như Dương Mỹ Tranh, trải qua chuyện này chẳng biết còn tỉnh táo hay chăng. Tử Hân lúc ấy chỉ mỗi mình anh mà đòi c.h.ế.t tới c.h.ế.t lui, huống hồ cả lũ như kia.

Trông dấu giày giẫm nát đám hoa dại, anh đoán hẳn chúng có hơn hai người.

Khi Dương Mỹ Tranh được chuyển lên phòng hồi sức, Dương Ân cùng vợ cũng vừa chạy đến. Ông quờ quạng mở cửa phòng chui vào.

Nhìn đứa con gái rượu nằm y hệt ma c.h.ế.t trôi trên giường, họ khuỵu xuống khóc tựa đám tang.

- Trời ơi, con tôi, sao thành ra nông nỗi này hả con? – Dương Ân tru tréo.

- Đang giờ làm việc mà leo núi làm gì chứ? – Kha Mỹ Ngọc gào thét.

Bên ngoài, Hạo Nhiên với Lưu Nhược Bân ngồi im nghe ông bà than trách. Nhác trông thấy Lý Hạo Nam từ xa tiến lại, cả hai liền đứng dậy, cúi chào.

Xem chừng, chuyện cũ chưa xong, chuyện mới ập tới, anh không thể phụ giúp công ty còn hành xác ba mình xất bất xang bang, chạy xuôi chạy ngược.

- Mỹ Tranh sao rồi? – Lý Hạo Nam lo lắng hỏi.

- Hình như bị h.i.ế.p tập thể, cô ấy vẫn hôn mê, bác Dương và vợ ở bên trong ạ.

Anh mới dứt câu, Dương Ân chẳng hiểu xộc ra từ khi nào, bất ngờ lao đến túm cổ áo anh, gầm gừ.

- Là cậu, cậu đã hại con gái tôi, tôi g.i.ế.c c.h.ế.t cậu.

Tức thì, Kha Mỹ Ngọc, Lý Hạo Nam lẫn Lưu Nhược Bân đồng loạt xúm lại, lôi Dương Ân rời khỏi Hạo Nhiên. Tuy vậy, ông ta cứ bám lấy không buông, còn anh chẳng buồn nhếch miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-173-tim-cach-ven-toan-1.html.]

Dây dưa cả đỗi, Hạo Nhiên cầm lấy tay Dương Ân siết mạnh khiến ông run run nới lỏng. Vừa nãy, vì ông lo cho con mình quá mà chạy tuột vào phòng, nào để ý anh ngồi ở đây, không thì, ông đã đ.ấ.m một phát ngay mặt.

- Nếu chẳng phải tôi phát hiện, con gái mấy người vẫn nằm trên núi ấy, gào thét gì chứ?

Kèm theo câu hỏi là lực xô khá mạnh, đẩy Dương Ân lùi một khoảng xa, suýt chút ngã luôn xuống sàn bệnh viện, may vợ ông và Lưu Nhược Bân giữ kịp.

- Hạo Nhiên nói đúng, ban nãy nó gọi báo tôi đấy, sao ông có thể nghi ngờ nó? – Lý Hạo Nam ôn tồn chen ngang.

Tiếp đó, ông xua tay làm hiệu, bảo Hạo Nhiên tạm thời hãy lánh mặt để cựu phó tổng hạ hỏa bớt bởi trong tình thế này ông ta nghi ngờ cũng đúng thôi.

Phút trước anh hâm he đòi đưa Dương Mỹ Tranh vào tù, phút sau con bé gặp họa, anh lại là người duy nhất xuất hiện ngay đấy.

Nghe lời ba mình, Hạo Nhiên dằn cơn giận, cất bước quay lưng. Lưu Nhược Bân cúm rúm tổng chào, trao chìa khóa xe của Dương Mỹ Tranh cho Kha Mỹ Ngọc xong liền rối rít nối gót cậu chủ.

Chuyện xảy ra nhanh như chong chóng khiến hắn bàng hoàng. Sao quả tạ chiếu nhà họ Lý hay sao mà những người liên quan gặp nạn liên hoàn tất tật, hắn đang lo chưa biết bao giờ tới lượt mình đây.

Lúc Hạo Nhiên khuất bóng, như chợt nhớ điều quan trọng, Dương Ân vội chạy vô phòng, lục túi xách của Dương Mỹ Tranh, lấy chiếc điện thoại, gấp gáp rà soát xem có tìm thấy chứng cứ gì không, con gái ông đâu thể nào một thân lên chốn vắng vẻ được.

- Ông…chủ tịch, cuộc gọi cuối do ông gọi Mỹ Tranh ư? – Dương Ân trợn mắt, ngước nhìn Lý Hạo Nam

- Phải, tôi gọi bảo con bé tới chân núi gặp mặt Hạo Nhiên để trực tiếp thú tội cũng như xin tha thứ.

Bằng giọng trầm buồn mang theo hối hận, Lý Hạo Nam cho hay rằng sau khi Dương Ân gọi điện ỉ ôi, ông đã mềm lòng mà khuyên giải Hạo Nhiên.

Tuy thế, Hạo Nhiên vẫn dùng dằng, thành thử ông mới tiện thể nhờ anh đem quà biếu Diệp sư phụ rồi kêu Dương Mỹ Tranh đến đó làm bộ tình cờ gặp luôn.

- Nơi ấy ít người, tôi sợ hẹn quán xá này nọ, kẻ khác sẽ nghe, lộ hết, mà Hạo Nhiên chưa chắc đồng ý giáp mặt. – Vị chủ tịch thở dài.

- Được, vậy để tôi báo án với cảnh sát, xem nó còn chối nữa hay thôi.

Dương Ân đỏ mặt tía tai, phun ra từng chữ. Ông chẳng tin Hạo Nhiên vô can.

Đang căng thẳng thì Dương Mỹ Tranh bỗng tỉnh giấc. Nghe tiếng Kha Mỹ Ngọc reo lên, hai người đàn ông đều đồng loạt chạy lại gần.

- Con gái, con thấy khỏe chưa? - Dương Ân hồi hộp hỏi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 173

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 173
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...