Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sớm hôm nay, vì có cuộc họp quan trọng dưới tỉnh nên Lý Hạo Nam với Hạo Nhiên rời nhà từ sớm, bữa sáng không động đũa. Vốn dĩ là đi sẵn từ chiều qua, nghỉ ngơi một đêm cho khỏe rồi vào họp nhưng cả cha lẫn con đều chẳng nỡ xa vợ, ráng chịu nhọc chút.

Chờ họ rời khỏi nhà, Tử Hân gấp gáp ăn vội dĩa mì xào, xong vọt lên lầu chuẩn bị và gọi taxi. Thiên Thuận hẹn cô tới ngay góc ngã tư chờ anh để tránh người khác bắt gặp, mất công lùm xùm.

Trông thấy chiếc ô tô quen thuộc đậu gần đèn đỏ, Tử Hân liền chỉ cho tài xế, đồng thời tranh thủ móc ví trả tiền luôn. Xe mới dừng, cô nhanh chóng nhảy xuống, chui vô ghế phụ.

- Anh chờ em lâu không? Cũng may cha con họ đi sớm. – Tử Hân vừa thở vừa nói.

- Chỉ năm phút thôi. – Thiên Thuận mỉm cười, nhẹ quay vòng vô lăng.

Cách đó một đoạn, Dương Mỹ Tranh chứng kiến tất cả. Hôm qua, Tử Hân đột ngột xuất hiện và ghi lại địa chỉ trên mảnh giấy, sáng nay Thiên Thuận vào dặn dò cấp dưới vài việc thì rời công ty luôn nên cô lấy làm lạ, lẳng lặng bám theo đến đây.

- Lạc Tử Hân, cô cướp mất anh Hạo Nhiên của tôi, giờ định ẵm luôn Thiên Thuận hả? Cô…thật tham quá đấy. – Dương Mỹ Tranh lầm bầm.

Hạ tầng giao thông tỉnh P vẫn chưa tốt lắm, nhiều đoạn đường đặt biển cảnh báo, buộc người lái xe cẩn thận tốc độ và quan sát thành thử Thiên Thuận không dám phóng nhanh vượt ẩu, bởi cạnh anh còn có Tử Hân, người mà anh thật tâm muốn bảo vệ đến từng chân tơ kẽ tóc.

Vừa tới cổng làng đã thấy dân tình túm tụm, bàn tán xôn xao cả một khoảng khiến xe chẳng di chuyển tiếp được, cảnh sát đứng dài đường. Tử Hân nhăn trán quay sang nhìn người kế bên.

- Anh, mình xuống đi bộ nhé.

- Em cứ ngồi yên, chờ anh hỏi thử. Sao cảnh sát phong tỏa cả làng nhỉ?

Thiên Thuận nói và mau mắn nhảy khỏi xe, hòa vào đám người nhốn nháo. Sau khi thu thập thông tin quan trọng, anh trở lại, cầm c.h.ặ.t t.a.y cô, hạ giọng.

- Tử Hân, họ bảo đêm qua nhà Trương Tán bị cháy, không còn ai sống sót, chúng ta…muộn rồi.

Từng câu nói của Thiên Thuận chẳng khác nào búa bổ vào đầu Tử Hân. Chuyện này sao mà hy hữu đến vậy. Bao nhiêu công sức cô hy sinh tới bây giờ hóa thành vô nghĩa hết ư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-161-chuyen-di-tu-than-1.html.]

- Anh có hỏi nhà họ bao nhiêu người không? – Cô rưng rưng nước mắt nhìn anh.

- Tổng cộng năm người, trong đó có một bé gái bảy tuổi. – Anh đáp.

Đôi môi Tử Hân mím chặt, toàn thân cô run lên bần bật, nỗi nghẹn ngào ép tim hại cô hít thở khó khăn, nước mắt thi nhau tuôn trào nhưng miệng chẳng thốt nên tiếng khiến Thiên Thuận hoảng hốt.

Biết ký ức kinh hoàng năm xưa đang chế ngự tâm trí cô, anh vội vàng quay xe, lao nhanh ra mảnh đất trống cách xa ngôi làng rồi choàng tay ôm lấy cô vào lòng, vỗ về trấn an.

- Bình tĩnh em, em đừng kích động.

Khóc một thôi một hồi, Tử Hân mới dần lấy lại tinh thần. Thiên Thuận mở cửa xe, dìu cô ra ngoài hít thở chút khí trời. Chuyện thành nông nỗi này, anh chẳng biết tính sao nữa.

- Tử Hân, chúng ta cùng nhau bỏ trốn nhé, em với anh, chúng ta hãy đi thật xa và sống bên nhau, hãy buông bỏ hết mọi hận thù được không em? – Anh nắm tay cô, tha thiết cầu xin.

- Anh…tại sao chứ? Thù hận là anh nói với em, kế hoạch đều do anh vạch, cớ gì anh muốn buông xuôi? Em bị dồn đến mức này, em không cam tâm. – Cô hét lên.

- Nhưng Lý Hạo Nam sẽ g.i.ế.c chúng ta mất. Tử Hân, cả nhà Trương Tán năm mạng người vùi trong biển lửa, em nghĩ do chập điện ư?

Nghe anh hỏi, cô liền tỉnh hồn. Phải rồi, chắc ông ta biết và đi trước một bước. Nếu chiều hôm qua cô liều mạng xuống đây hẳn đã kịp. Có điều, cô đâu thể mang họ bên mình mà bảo vệ nhân chứng, ông ta cũng g.i.ế.c họ thôi. Giọt nước mắt bất lực rơi thánh thót trên nền cỏ úa.

Lý Hạo Nam nhanh nhạy bắt thông tin như vậy, cô theo Thiên Thuận bỏ trốn thì xác suất thoát khỏi là bao nhiêu phần trăm.

Còn chưa kể tới Hạo Nhiên, anh mà phát cơn điên, không biết gây ra chuyện đáng sợ gì, kề cận nhau bao nhiêu năm, cô hiểu tính tên chồng ấy hơn ai hết, ôn thuận hiền lành nhưng thẳm sâu luôn ẩn chứa mùi dã thú, kích thích chút xíu sẽ nổi lên ngay.

- Tử Hân, anh thà bản thân nhảy xuống vực sâu cũng chẳng muốn nhìn em bị hại, mình đi ngay luôn nhé, hãy tin anh, anh nhất định lo lắng hết cho em.

Dứt câu, Thiên Thuận liền túm tay Tử Hân kéo về phía chiếc ô tô. Cô ngoan ngoãn ngồi vào, chờ khi xe vừa chuyển bánh, cô mới bình tâm, dịu giọng phân giải.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 161

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...