Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sao Băng Qua Trời

Chương 179

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đã một tuần kể từ lúc Tử Hân xuất viện về nhà, Hạo Nhiên cũng quay lại công ty bởi phần vì sợ bản thân lảng vảng bên cạnh nhiều quá khiến cô gai mắt gai mũi, phần vì Lý Hạo Nam giao anh xử lý mấy việc dang dở.

Hơn nữa, cô có ý thức nên chẳng cho anh giúp mình vệ sinh, việc ấy bây giờ là của dì Hà.

Cả ngày lẩn quẩn trong căn phòng, Tử Hân phát chán đến tận cổ, tâm trạng người bệnh luôn như vậy, bức bối, dễ tổn thương.

Tuy Tử Hương vẫn qua trò chuyện cũng đâu làm cô thấy khá hơn. Không phải cô cố ý dằn vặt Hạo Nhiên, chỉ tại cái bản mặt im ỉm, buồn buồn tủi tủi kia hại cô càng nhìn càng nổi đóa.

Chiều buông dần, Tử Hân thẫn thờ ngóng trông dãy núi phía xa. May thay, Thiên Thuận hồi phục nhanh, có thể đi đứng vững vàng, anh thân là đàn ông, nếu mang cái bộ dạng yếu đuối, kiệt quệ giống cô đây thì xót lòng lắm.

Liếc tới ngó lui hồi lâu, cô cố rời khỏi chiếc xe lăn, cẩn thận đứng thẳng, nhích lê từng chút. Nhưng mới được một bước, liền ngã sóng soài, cảm giác đôi chân này đã không thuộc về và chẳng theo ý mình.

Trống rỗng đan xen tuyệt vọng bất giác ào ạt xâm chiếm tâm trí. Cô gắng gượng chống tay, cố thử thêm lần nữa, thế mà đâu lại vào đấy. Cuối cùng, dồn hết sức lực cũng chỉ lết thêm vài bước thì tiếp tục ụp mặt xuống sàn.

Giọt nước mắt bất lực tuôn trào nóng hổi, Tử Hân như điên như dại, bò đến gần bàn, với lấy chiếc ly, ném nó vỡ tan tành. Mảnh thủy tinh văng tung tóe, trộn lẫn vệt nước loang.

Cô đưa mắt nhìn chúng lom lom, tự dưng nảy ý định kết liễu cảnh đời khốn khổ cho nhẹ gánh.

Ngay khi Tử Hân vừa toan vươn tay, bỗng cánh cửa đột ngột hé mở. Nhác thấy vợ mình nước mắt tèm lem, ngồi bệt dưới sàn nhà đầy mảnh vỡ, Hạo Nhiên hốt hoảng thả chiếc cặp, gấp gáp nhảy qua, bế bổng cô đặt lên giường.

- Em có bị thương không? Sao em bất cẩn vậy? – Anh xoắn xuýt sờ lung tung khắp người cô để kiểm tra.

Lời nói mang ý quan tâm lo lắng đối với một người bình thường nhưng với Tử Hân lúc này khác nào Hạo Nhiên đang chê trách cô chẳng thể tự lo bản thân, không làm được gì ra hồn ra vía, chỉ tổ phiền hà kẻ khác.

- Là em vô dụng, hại anh khổ rồi, vừa kiếm tiền vừa phải chăm em. Sao anh không bỏ em đi? Chúng ta ly hôn đi. – Cô gào thét, khóc lóc.

Thấy Tử Hân lên cơn kích động, Hạo Nhiên chỉ còn biết ngậm miệng tựa hến, lẳng lặng tới bãi chiến trường do cô bày biện, lầm lũi thu vén.

Cô như thế, anh đâu dám gọi người hầu, sợ cô cảm giác mất mặt mà nhảy nhót, chửi bới loạn xạ thì tội cô thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sao-bang-qua-troi/chuong-179-anh-chua-tung-hoi-han-1.html.]

Trông Hạo Nhiên tựa hồ đang tỏ vẻ cam chịu để chọc tức mình, Tử Hân điên tiết vớ lấy cái đồng hồ báo thức nhằm thẳng đầu anh, ném mạnh.

Chưa đến một giây, m.á.u đã ứa ra. Anh vẫn ngồi nín thinh dọn dẹp, ngón tay cũng vô tình bị mảnh thủy tinh cắt trúng.

Mọi thứ xong xuôi, anh lủi thủi lấy hộp cứu thương, lục thêm bộ đồ, sang phòng kế bên tắm gội, băng bó. Xem chừng, bỏ cô ở nhà chẳng phải là cách tốt, thầm nghĩ đầu cô va đập khá mạnh, tinh thần khó trở lại được bình thường.

Ngại Lý Hạo Nam hỏi về vết thương, Hạo Nhiên cố tình chải tóc bẹp dí để che khuất rồi chậm rãi rảo xuống lầu, vào phòng ăn dùng cơm.

Tử Hân dạo này hay ăn trễ vì bảo lúc mọi người ăn thì cô chưa đói, vậy nên, cả nhà chiều ý cô, tối thật tối mới kêu dì Hà soạn cơm để anh mang lên phòng. Anh hiểu rõ lý do thật sự đều do cô tự ti bản thân.

- Ba, từ hôm sau con không đến công ty ạ. Tử Hân quanh quẩn một mình, suy nghĩ bế tắc, con tính ở nhà, đưa cô ấy đi tập vật lý trị liệu và ra ngoài cho khuây khỏa. – Hạo Nhiên nhỏ giọng xin phép.

- Sao không kêu bác sĩ tới nhà giúp nó? Con là đàn ông, tính bỏ bê sự nghiệp mà ôm vợ mãi à? – Lý Hạo Nam chau mày, tỏ vẻ khó chịu.

- Đợi cô ấy tự mình đi lại, con sẽ nghe lời ba, ba bảo con làm gì cũng được, giờ thì, xin ba cho con thêm thời gian, vợ con bị như vậy đã rất tội nghiệp rồi. – Anh nhìn thẳng mắt ông, nghiêm túc nói.

- Đúng đấy ông xã, vợ chồng cần nhau chính những khi thế này, anh đồng ý nhé. – Tử Hương dịu dàng nài nỉ phụ.

Hai người ỉ ôi đương nhiên thắng một người nên Lý Hạo Nam miễn cưỡng đồng ý. Hạo Nhiên nhìn Tử Hương, khe khẽ gật đầu thay lời cám ơn.

Tính ra, từ ngày bước chân vào Lý gia, cô nào vượt quá phận, chỉ loanh quanh ở nhà, thi thoảng dạo phố mua sắm, chẳng phiền hà ai.

Ăn uống xong, Hạo Nhiên nhờ dì Hà lấy giúp mình mâm cơm nhỏ để anh đem lên lầu luôn. Lúc cánh cửa hé mở, anh thấy cô đang ngồi ở vị trí cũ, mắt mơ màng dán chặt khoảng trời tối đen sau ô kính.

- Hôm nay em dùng bữa sớm chút nhé, lát mình xuống vườn hóng gió. – Hạo Nhiên ân cần vuốt nhẹ mái tóc cô.

- Có phải anh hối hận rồi? Cuộc hôn nhân này…

- Anh chưa từng hối hận, nếu có thì anh hối hận đã chẳng thể bảo vệ được em. Tử Hân à.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sao Băng Qua Trời
Chương 179

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 179
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...