Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tráo Thê: Tổng Tài Bức Hôn

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Tôi là Phù Dung, phó tổng của DSM”, Phù Dung bật cười, ánh mắt lại có chút tang thương, “Nếu không phải tên Phù Dung thì tôi còn có thể là ai được chứ?” Câu hỏi đó Phù Dung không thể trả lời.

Nhưng những đau thương khủng khiếp mà cô đã trải qua không phải là giả.

Cuộc đời này không hề có chữ “nếu”, bởi vì vậy Từ Ngưng Viên, Nhạc Thanh Dao và cả người đàn ông đó nữa.

Bọn họ chắc chắn phải trả giá cho những gì họ đã làm.

Từ Ngưng Viên nhìn cô gái trước mặt, tim bỗng nhói lên một cái.

Anh không hiểu vì sao dạo gần đây trong ngực liên tục đau đớn thế này.

Chẳng lẽ anh mắc bệnh gì rồi? Hay là vì cô gái đang đứng trước mặt anh đây.

Từ Ngưng Viên bước lên một trước, không tự chủ mà muốn đưa tay ôm lấy cô vào lòng.

Để có thể giúp Phù Dung xua đi cái lạnh lẽo hiện tại.

Thế nhưng Phù Dung lại lùi về một bước, tránh xa khỏi vòng tay của anh.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Từ Ngưng Viên.

Trong ánh mắt của Phù Dung đã chẳng còn đau buồn gì nữa, mà thay vào đó là ý trêu chọc, châm biếm.

“Mà sao anh lại hỏi thế? Từ tổng đã bắt đầu có hứng thú với tôi rồi sao?”

Từ Ngưng Viên lại một lần nữa không nắm bắt được Phù Dung.

Cô nàng ở trước mặt anh như một cái hố đen, bí ẩn và đầy rẫy sự khó đoán.

“Chúng ta thật sự chưa bao giờ gặp nhau?”, Từ Ngưng Viên vẫn cố chấp mà hỏi lại.

“Từ tổng, anh qua lại với nhiều cô gái đến mức không thể nhớ được cô nào với cô nào luôn rồi à?”, Phù Dung mỉm cười, ánh mắt híp lại đầy tà mị:

“Tôi cũng rất có hứng thú với anh đó.

Nếu được hay là hôm nào chúng ta thử hẹn hò một bữa nhé?”

“Đừng đánh trống lảng”, Từ Ngưng Viên bị thái độ trêu chọc này của Phù Dung làm cho tức giận.

Anh bước nhanh lên, nắm chặt lấy cánh tay của Phù Dung mà hỏi lớn:

“Trả lời cho tôi.”

“Phù Dung.”

Đúng lúc này thì lại có tiếng nói xen vào khiến hai người đang giằng co đồng loạt quay đầu lại.

Mạc Tử Thâm lạnh mặt bước đến, gỡ bỏ từng ngón tay của Từ Ngưng Viên ra khỏi người của Phù Dung.

Sau đó anh ta ôm eo của Phù Dung, siết chặt lấy cô như thể hiện sự sở hữu.

Ánh mắt nhìn Từ Ngưng Viên ngập tràn sự không hài lòng.

“Xin Từ tổng nên biết tự trọng một chút.

Giữa ban ngày ban mặt mà anh dám động tay động chân với người phụ nữ của tôi? Điều này không hề hay chút nào đâu.”

Câu nói ‘người phụ nữ của tôi’ trong miệng Mạc Tử Thâm vừa thốt ra lập tức khiến mặt của Từ Ngưng Viên tái đi một chút.

Phù Dung càng cảm thấy bất ngờ hơn.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Mạc Tử Thâm, nhưng chỉ thấy được gương mặt lạnh lùng, không nhìn ra được cảm xúc trong mắt anh là gì.

“Lần sau nếu để tôi còn gặp phải tình cảnh như vậy, tôi chỉ sợ gương mặt này của Từ tổng sẽ không còn nguyên vẹn như vậy nữa đâu.

Mong anh nhớ cho thật kỹ.”

Mạc Tử Thâm gằn giọng cảnh cáo Từ Ngưng Viên một câu, sau đó quay về nhìn Phù Dung đầy trìu mến, nụ cười hiền hòa chỉ dành riêng cho cô:

“Phù Dung, về nhà thôi em.”

Phù Dung trừng mắt nhìn Mạc Tử Thâm, không hiểu sao đột nhiên Mạc Tử Thâm lại lên cơn như vậy.

Sau đó lại nhìn qua bộ dáng như đang ăn phải thứ gì khó nuốt của Từ Ngưng Viên, trong lòng có chút hả hê.

Phù Dung phối hợp với Mạc Tử Thâm, đưa tay ôm lấy eo của anh, gật đầu e thẹn.

“Dạ vâng.”

Mạc Tử Thâm càng thêm cười đắc ý hơn.

Anh nhếch môi, liếc về Từ Ngưng Viên với ý tứ khiêu khích, rồi lại ung dung ôm lấy Phù Dung rời khỏi bữa tiệc.

Từ Ngưng Viên quay lưng, muốn làm lơ qua hình bóng hai người đang dính lấy nhau đó.

Nhưng trong lòng vẫn không hiểu sao lại dâng lên một nỗi kích động.

Rốt cuộc người con gái mang tên Phù Dung này là ai chứ? Vì sao cô ta có thể khiến cảm xúc của anh bị đả kích đến thế này?

“Lúc nãy anh lên cơn điên gì vậy? Tôi là người phụ nữ của anh từ khi nào?”

Chiếc xe đen chạy băng băng trên đường, Phù Dung nhìn về Mạc Tử Thâm đang ngồi bên ghế lái mà hỏi.

“Không phải sao?”, Mạc Tử Thâm quăng ngược câu hỏi về lại cho Phù Dung.

Bộ dáng lưu manh.

“…”, Phù Dung thấy Mạc Tử Thâm đang không nghiêm túc, cũng không muốn nói gì nữa.

“Em là mẹ của tiểu Niệm, tôi là bố của tiểu Niệm.

Em không phải là người phụ nữ của tôi thì còn là gì nữa?”

Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung im lặng thì lại nói tiếp.

Sau câu nói còn phát ra tiếng ‘hừ hừ’ thể hiện thái độ tức giận của mình.

Cái tên Từ Ngưng Viên chó chết đó lại dám trái ôm, phải ấp.

Chẳng phải hắn ta đã có một Nhạc Thanh Dao ở nhà rồi sao? Vậy mà còn dám dây dưa với Phù Dung của anh.

Mạc Tử Thâm càng nghĩ càng muốn đấm vào mặt Từ Ngưng Viên mấy cái.

Nếu không phải anh sợ làm hỏng kế hoạch của Phù Dung thì hôm nay còn lâu Từ Ngưng Viên mới có thể êm đẹp như vậy được.

“Được rồi.

Anh Tử Thâm nói gì cũng đúng hết á.”

Phù Dung bĩu môi, nhún nhún vai.

Cô lười cãi cọ với tên ấu trĩ Mạc Tử Thâm này rồi.

Logic của Mạc Tử Thâm còn chẳng bằng đứa bé bốn tuổi như tiểu Niệm cơ à.

“Em đó.

Tránh xa Từ Ngưng Viên ra một chút đi”, Mạc Tử Thâm vẫn tiếp tục cằn nhằn Phù Dung.

“Tại sao? Tôi thấy vui mà”, Phù Dung khẽ cười.

Cô lại nhớ đến bộ dáng như ngậm phải ruồi khi nãy của Từ Ngưng Viên, trong lòng cảm thấy vui vẻ.

“Nếu tôi biết trước em quyết định về lại nước chỉ để tán tỉnh gã đàn ông đó.

Tôi đã đốt sạch hộ chiếu của em rồi.”

Mạc Tử Thâm nghiến răng kèn kẹt, bàn tay nắm vô lăng càng thêm siết chặt hơn.

“Ha ha, anh đốt thì tôi không biết làm cái khác à?”, Phù Dung cười lớn, không ngần ngại mà đả kích Mạc Tử Thâm:

“Mà thu lại cái tính con nít của anh được rồi đó.

Chuyện tôi nhờ anh làm đến đâu rồi?”

“Haizz, Phù Dung, em thật sự chỉ giỏi bắt nạt và hành hạ tôi thôi.”

Mạc Tử Thâm thở dài thườn thượt.

Anh đường đường là một tổng giám đốc của DSM.

Hôm nay lại sa cơ đến mức đi làm chân chạy vặt cho cô nàng này luôn rồi.

Cứ có chuyện gì thì Phù Dung đều thẩy hết cho anh, còn cô nàng lại chạy đi ve vãn Từ Ngưng Viên.

Thật tức chết anh mà.

“Nói lẹ đi.”

Phù Dung đập mạnh vào cánh tay của Mạc Tử Thâm một cái.

Tên này lại giở bệnh rồi.

“Rồi, thưa cô.

Thuộc hạ đã làm xong rồi”, Mạc Tử Thâm nói trong sự giận dỗi:

“Cổ phần của bên TG Fintech đã thu về tay được hơn mười lăm phần trăm.

Công ty của Từ Ngưng Viên bây giờ chỉ còn lại ba cổ đông lớn.

Chúng ta là một trong ba người đó.”

“Ba người?”, Phù Dung ngạc nhiên, sau đó lập tức hiểu ra, “Còn có người thứ ba đang âm thầm thu mua cổ phiếu của TG Fintech ngoài chúng ta à?”

“Chính xác”, Mạc Tử Thâm búng tay một cái, gật gật đầu, “Và đó cũng là một người quen.

Em đoán xem là ai nào?”

Phù Dung nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi thốt ra một cái tên: “Carlos Khương Vũ?”

“Này, em có thể nào giả ngu một chút để tôi thể hiện hiện được không vậy?”

Mạc Tử Thâm thấy Phù Dung lại dễ dàng đoán ra được người thứ ba như vậy thì liền chán nản.

Anh còn định vòng vo một chút nữa cơ.

Phụ nữ quá thông minh cũng thật là đáng ghét.

Đôi khi Mạc Tử Thâm thầm mong Phù Dung có thể ngốc đi một chút.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...