Các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi. (John 8:32)
Thành phố Oakhaven bị vây hãm bởi một đợt sương muối dày đặc từ Biển Đen tràn vào, khiến những ngọn tháp nhọn của tòa nghị viện trông giống như những chiếc xương sườn gầy guộc của một con quái vật cổ đại. Tiếng chuông từ nhà nguyện vang lên mờ đục báo hiệu giờ kinh tối, nhưng đối với Julian Vane, đó là âm thanh của một điềm báo chẳng lành.
Julian đứng trước cánh cửa sồi nặng nề của văn phòng Thẩm phán Alistair Thorne. Hai người lính gác thuộc lực lượng bảo an của nghị viện đứng bất động, đôi mắt họ lộ vẻ bối rối hiếm thấy.
"Thư ký Vane, ngài không nên vào," một người lính ngăn lại, giọng lắp bắp. "Có một vị linh mục cơ đốc giáo đang ở bên trong với t.h.i thể đó."
Julian không đáp, anh giơ cao chiếc huy hiệu đồng của Tòa án Công bằng. Quyền hạn của một Người tầm trát cho phép anh bước qua bất kỳ cánh cửa nào nếu nó liên quan đến một văn bản pháp lý đang bỏ ngỏ. Anh đẩy cửa bước vào.
Mùi trầm hương nồng nặc quyện với vị sắt tanh nồng của m.á.u tươi tạo thành một hỗn hợp không khí đặc quánh. Giữa căn phòng khóa kín, Thẩm phán Thorne gục đầu trên bàn làm việc, một tay vẫn còn nắm c.h.ặ.t chiếc b.út lông ngỗng. Đối diện cái x.á.c, vị linh mục cơ đốc giáo tối cao, trong bộ áo choàng đen thêu chỉ bạc, đang lầm rầm những lời cầu nguyện cho linh hồn người quá cố.
"Ngài Linh mục," Julian cúi đầu chào theo lễ nghi, mắt anh nhanh ch.óng quét qua hiện trường. "Một t.h.ả.m kịch cho luật công bằng. Ngài thẩm phán đang viết dở một tờ trát đó sao?"
Vị linh mục già ngừng cầu nguyện, đôi mắt sắc sảo nhìn Julian: "Một tờ trát vô nghĩa, con trai ạ. Nó hoàn toàn trống không. Có lẽ tâm trí của Thorne đã khước từ ông ấy trước khi trái tim kịp ngừng đập."
Julian tiến lại gần bàn làm việc. Giữa đống giấy tờ lộn xộn, một tờ giấy da thượng hạng nằm ngay ngắn dưới bàn tay lạnh ngắt của nạn nhân. Đúng như lời vị linh mục nói, nó trắng tinh. Nhưng Julian nhận ra điều bất thường: mép giấy bị nhăn lại một cách có chủ ý, và một giọt mực trong suốt, thứ chỉ có thể là loại dung dịch chiết xuất từ rễ cây tầm gửi, đang khô lại ở góc dưới.
Anh nhớ lại một điều luật cổ: Mọi mệnh lệnh được viết bằng tâm thức công bằng đều phải được soi xét dưới ánh sáng thuần khiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trat-tu-than/chuong-1-su-that-se-giai-phong-cac-nguoi.html.]
"Thưa ngài," Julian nói, giọng bình thản nhưng quyết liệt. "Tôi cần thắp lại cây nến sáp ong trên bàn. Theo quy tắc của Tòa án Công bằng, không một tờ trát nào được coi là vô nghĩa cho đến khi nó được hơ qua lửa thánh."
Vị linh mục nheo mắt, tà áo choàng khẽ động đậy. Một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc bao trùm căn phòng. Julian cầm tờ trát lên, ánh nến lung linh hắt lên khuôn mặt anh những mảng tối ám ảnh, rồi anh nhìn thẳng vào vị linh mục cơ đốc giáo.
"Thưa ngài, tờ giấy này dường như chứa đựng một thông điệp từ cõi hư vô," Julian nói, giọng anh trầm thấp, "và tôi e rằng nghị viện sẽ không hài lòng khi biết công lý của họ đang bị thách thức."
Vị linh mục tiến lại gần, tà áo đen quét trên sàn đá tạo ra tiếng sột soạt ghê người, rồi ông ta mỉm cười đầy ẩn ý. "Cậu Vane, có những bản án mà cái c.h.ế.t cũng không thể kết thúc được, vậy nên hãy cẩn thận với những gì cậu định tìm kiếm."
Julian nín thở khi ngọn lửa từ cây nến sáp ong chạm gần sát mép giấy da, hơi nóng bắt đầu làm những phân t.ử mực tàng hình co lại, rồi từng nét chữ đỏ thẫm như m.á.u tươi dần lộ diện. Cái tên "Valerius" hiện ra rõ mồn một, uốn lượn như một lời n.g.u.y.ề.n r.ủ.a ngay giữa tờ trát, khiến không khí trong căn phòng vốn đã lạnh lẽo nay càng thêm đóng băng.
Vị linh mục cơ đốc giáo bước tới một bước, bàn tay gầy guộc của ông ta đặt lên vai Julian, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng nặng nề như chì khiến anh suýt chút nữa đ.á.n.h rơi vật chứng. "Cậu thấy rồi đấy, đây chính là sự nhiễu loạn của tâm trí," ông ta thì thầm, giọng nói trầm đục vang vọng khắp các vách đá của Tòa án Công bằng, "khi một người sắp c.h.ế.t, họ thường bấu víu vào những bóng ma của quá khứ."
"Nhưng thưa ngài, luật công bằng không cho phép chúng ta lờ đi một lời thỉnh cầu cuối cùng," Julian đáp lại, anh nhanh ch.óng cuộn tờ giấy lại rồi giấu vào trong ống tay áo rộng khổ, "tôi cần mang thứ này về kho lưu trữ để đối chiếu với các con dấu gốc của nghị viện."
Sự im lặng bao trùm lấy hai người, chỉ còn tiếng sương muối đập vào cửa kính nghe như tiếng móng tay người cào cấu, rồi vị linh mục khẽ nheo mắt nhìn về phía t.h.i thể của Thorne. "Cậu đang đ.á.n.h cược mạng sống của mình vào một kẻ đã bị g.i.ế.t cách đây một thập kỷ," ông ta nói, nụ cười trên môi vẫn không hề thay đổi. "Hãy nhớ rằng, khi cậu triệu hồi một linh hồn đã khuất bằng tờ trát này, cậu cũng đang mở cửa cho những thứ lẽ ra nên ở yên dưới mồ."
Julian cúi đầu chào. Anh quay lưng bước ra khỏi căn phòng mà không nhìn lại dù chỉ một lần, tiếng ủng da gõ nhịp dồn dập trên hành lang lát đá âm u. Phía sau lưng anh, bóng của vị linh mục cơ đốc giáo hắt lên tường dài ngoẵng, trông giống như một con kền kền đang canh giữ tổ, và Julian biết rằng ngay từ giây phút này, anh đã trở thành con mồi tiếp theo trong cuộc chơi vương quyền này.
Anh phải tìm đến khu lưu trữ mật, nơi những ghi chép cũ về vụ án của Valerius đang bị phủ bụi, trước khi người của nghị viện đến và niêm phong tất cả mọi thứ mãi mãi. Bước chân anh nhanh hơn, hơi thở gấp gáp hòa vào màn sương, và sâu trong tâm trí anh là một câu hỏi nhức nhối: Tại sao một người đã c.h.ế.t mười năm trước lại có thể khiến một thẩm phán chính trực phải vĩnh viễn nằm im trong đau đớn đến vậy?
--