Người im lặng và cúi xuống lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ cứ hỏi mãi, nên Người ngẩng lên và bảo họ: "Ai trong các ngươi không có tội, hãy ném đá người phụ nữ này trước đi." Nghe vậy, từng người một, từ những người lớn tuổi nhất, lặng lẽ bỏ đi. (John 8:7)
Sự xác thực của vị linh mục tối cao như một nhát b.úa đóng đinh vào không gian tĩnh lặng, khiến toán lính của nghị viện sững sờ. Nghị sĩ Haze nhìn tờ trát giờ đây đã mang sức mạnh pháp lý tuyệt đối, mặt ông ta biến chuyển từ đỏ gay sang trắng bệch. Tuy nhiên, thay vì rút quân, Haze chậm rãi tháo đôi bao tay da, ném chúng xuống sàn đá cẩm thạch với một tiếng "bạch" đầy khinh miệt.
"Một phán quyết từ luật công bằng dựa trên sự dối trá thì cũng chỉ là một tờ giấy lộn nhân danh đức tin," Haze gằn giọng, đôi mắt ông ta quét qua hàng loạt linh mục đang đứng quanh Julian. "Các người nói về tội lỗi và sự thanh sạch, nhưng hãy tự hỏi mình xem: Trong căn phòng này, có kẻ nào đủ tinh khiết để phán xét chúng ta? Có kẻ nào không nhúng chàm trong vụ án Valerius mười năm trước?"
Julian cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng khi nhận thấy những vị linh mục cơ đốc giáo vốn đang hiên ngang bỗng chốc cúi đầu hoặc né tránh ánh nhìn của Haze. Sự tự tin của vị linh mục tối cao vẫn không hề lay chuyển, nhưng bàn tay ông ta siết c.h.ặ.t tờ trát hơn mức cần thiết. Julian nhận ra một sự thật cay đắng: sự thật không phải là một vầng hào quang rực rỡ, nó là một vũng bùn nhão mà tất cả mọi người ở đây đều đã từng đặt chân vào.
"Thưa Nghị sĩ," Julian bước tới, chen ngang bầu không khí đang đông cứng, "chúng tôi không phán xét bằng đạo đức cá nhân, chúng tôi phán xét bằng luật công bằng. Tờ trát này không chỉ nêu tên những kẻ thực thi bản án, mà nó còn nhắc đến một kho bạc bí mật của nghị viện được dùng để mua chuộc sự im lặng của các nhân chứng. Nếu ông cho rằng mình vô tội, hãy để tôi dùng quyền của một Người tầm trát để mở niêm phong hồ sơ lưu trữ ngay bây giờ."
Haze bật cười, một điệu cười hoang dại và đầy nguy hiểm. "Cậu Vane, cậu đang cố gắng ném đá vào người khác khi chính cậu cũng đang đứng trên một ngôi nhà bằng kính đấy thôi. Cha của cậu, một vị thẩm phán công bằng đáng kính, là người đã ký vào lệnh h.à.n.h q.u.y.ế.t Valerius đầu tiên. Cậu định dùng công bằng để trừng phạt chính m.á.u mủ của mình sao?"
Julian choáng váng, cảm giác như cả sàn nhà dưới chân anh vừa sụp đổ. Những ký ức mơ hồ về người cha quá cố tràn về, và anh chợt hiểu tại sao Thẩm phán Thorne lại chọn anh để gửi gắm tờ trát này. Đây không chỉ là một vụ án, đây là một sự đền tội! Anh nhìn lên vị linh mục tối cao để tìm kiếm một sự phủ nhận, nhưng chỉ nhận được một cái gật đầu đầy u uẩn.
Bên ngoài tu viện, tiếng chuông báo động của thành phố bắt đầu vang lên dồn dập, báo hiệu một cuộc bạo loạn đang nhen nhóm. Haze ra hiệu cho toán lính rút lui nhưng lời cảnh cáo cuối cùng của ông ta vẫn còn lơ lửng: "Ta sẽ để cho các người tận hưởng chiến thắng pháp lý này trong đêm nay. Nhưng hãy nhớ cho, khi tảng đá đầu tiên được ném đi, nó sẽ nghiền nát tất cả chúng ta, không trừ một ai."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trat-tu-than/chuong-5-ke-nao-khong-co-toi-hay-nem-da-truoc-di.html.]
Julian đứng lặng giữa thánh đường rực nến, tờ trát trong tay anh giờ đây nặng nề như một khối chì. Anh không còn là người đi đòi công lý đơn thuần nữa, anh đã trở thành một phần của tội lỗi mà anh đang cố gắng phơi bày. Để viết tiếp những dòng chữ công bằng, anh buộc phải đối mặt với bóng ma của cha mình và sự mục nát đang gặm nhấm chính lòng tin của Giáo hội.
Khi những bước chân của toán lính nghị viện xa dần, trả lại cho tu viện một sự tĩnh lặng đến rợn người, Julian cảm thấy sức nặng của hàng chục ánh mắt đang đổ dồn về phía mình. Những vị linh mục cơ đốc giáo đứng quanh anh giờ đây không còn nhìn anh như một vị cứu tinh, mà như một mầm mống của sự hỗn loạn sắp sửa phanh phui những bí mật mà họ đã chôn giấu dưới lớp áo bào trang trọng.
Vị linh mục tối cao bước đến gần Julian, bàn tay ông ta đặt lên vai anh, nhưng lần này Julian không còn cảm thấy sự che chở, mà chỉ thấy một sự kiểm soát lạnh lùng. "Cậu Vane, sự thật về cha cậu là một vết sẹo mà Giáo hội đã cố gắng băng bó bấy lâu nay. Ông ấy đã ký vào bản án của Valerius không phải vì tư lợi, mà vì ông ấy tin rằng đó là cách duy nhất để ngăn chặn một cuộc nội chiến giữa nghị viện và tôn giáo."
"Bằng cách g.i.ế.t một người vô tội sao?" Julian hất tay vị linh mục ra, giọng anh run lên vì phẫn nộ. "Theo luật công bằng, không có sự ổn định nào được phép xây dựng trên nền móng của một sự bất công. Các ngài nói về tội lỗi của kẻ khác, nhưng lại dùng chính quyền năng của tờ trát để hợp thức hóa một vụ m.ư.u s.á.t pháp lý!"
Julian quay sang nhìn tờ trát trên bục gỗ. Dưới ánh sáng của hàng trăm ngọn nến, những dòng chữ bằng mực mật m.á.u dường như đang nhảy múa, mời gọi anh đi sâu hơn vào vực thẳm. Anh nhận ra rằng con dấu của cha mình thực sự nằm ẩn dưới lớp sáp mục, một bằng chứng đanh thép cho thấy gia đình anh đã lún sâu vào vũng bùn chính trị này từ lâu. Anh không chỉ là người đi "tầm trát", anh chính là người đang đi tìm lại tội lỗi của chính dòng họ mình.
"Đêm nay chưa kết thúc đâu," Julian nói, giọng anh trở nên đanh lại, sự ngây thơ của một Người tầm trát trẻ tuổi đã biến mất, thay vào đó là sự quyết liệt của một kẻ không còn gì để mất. "Nếu Nghị sĩ Haze cho rằng chúng ta đều có tội, thì tôi sẽ là người đầu tiên ném viên đá vào chính bản thân mình để đ.á.n.h đổi lấy sự thật. Tôi cần xuống hầm ngục phía Tây của tu viện ngay bây giờ. Elias đã nói rằng Valerius không hề c.h.ế.t ở pháp trường, mà hơi thở của ông ta vẫn còn vương vấn trong những bức tường đá của các ngài."
Vị linh mục tối cao im lặng, khuôn mặt ông ta tối sầm lại dưới bóng của những vòm đá cao v.út. Ông biết rằng nếu để Julian đi tiếp, ngọn lửa này sẽ không chỉ thiêu rụi nghị viện mà còn lan đến cả thánh đường. Tuy nhiên, trước sự chứng kiến của các tu sĩ và sức mạnh pháp lý của tờ trát đã được xác thực, ông không thể công khai ngăn cản.
Julian cầm lấy một cây đuốc lớn, bước đi dứt khoát về phía dãy hành lang tối tăm dẫn sâu xuống lòng đất của tu viện. Phía sau anh, tiếng kinh cầu lại vang lên, nhưng lần này nó nghe như một bản nhạc đưa tiễn hơn là một lời ca ngợi. Julian hiểu rằng, khi anh bước xuống những bậc thang kia, anh sẽ không còn đường quay lại. Sự thật sắp tới sẽ giải phóng anh khỏi những dối trá, nhưng nó cũng có thể nghiền nát anh dưới sức nặng của một công lý không khoan nhượng.
--