Nên ta đã bảo rằng các ngươi sẽ c.h.ế.t trong tội lỗi mình; vì nếu các ngươi chẳng tin ta là Đấng đó, thì chắc sẽ c.h.ế.t trong tội lỗi các ngươi. (John 8:24)
Bóng tối dưới hầm ngục phía Tây của tu viện không giống như cái tối của màn đêm ngoài phố; nó đặc quánh, mang theo vị mặn của những giọt nước mắt khô khốc và mùi rêu phong bám trên những sai lầm bị chôn giấu. Julian Vane bước từng bước thận trọng, ánh đuốc trên tay anh bập bùng, soi rọi những kẽ đá ẩm ướt nơi luật công bằng chưa bao giờ chạm tới. Mỗi bước chân của anh như đang dẫm lên linh hồn của những kẻ đã bị lãng quên, những kẻ đã phải c.h.ế.t trong tội lỗi hoặc trong nỗi oan khiên của chính họ.
Anh dừng lại trước một cánh cửa sắt nặng nề, nơi không có lỗ khóa mà chỉ có một khe nhỏ để đưa thức ăn. Trên cánh cửa, con dấu của cha anh, Thẩm phán Vane, mờ nhạt nhưng vẫn đủ để khiến Julian dâng lên một cơn nhói lòng. Đây không phải là một phòng giam thông thường của nghị viện, đây là một "ngăn tủ chứa tội lỗi" mà Giáo hội và cha anh đã cùng nhau niêm phong mười năm trước. Julian đưa bàn tay run rẩy chạm vào thanh sắt lạnh lẽo, miệng thầm gọi một cái tên đã bị cấm đoán: "Valerius?"
Một tiếng động lách cách vang lên từ bên trong, rồi một giọng nói thào thào, mỏng manh như tiếng giấy da bị vò nát vọng ra: "Lại một kẻ tầm trát nữa đến để đòi nợ sao? Hay cậu đến để gia hạn bản án t.ử h.ì.n.h mà cha cậu đã ký?"
Julian bàng hoàng lùi lại. "Ông vẫn còn sống... ông Valerius? Thế giới bên trên nói rằng ông đã bị h.à.n.h q.u.y.ế.t vì tội phản quốc tại quảng trường Oakhaven."
"Cái c.h.ế.t chỉ là một tờ trát được đóng dấu bởi những kẻ sợ hãi sự thật," người bên trong cười khẩy, một âm thanh đứt quãng nghe như tiếng quạ kêu khiến Julian rùng mình. "Cha của cậu đã không g.i.ế.t tôi bằng gươm, ông ta g.i.ế.t tôi bằng sự im lặng. Ông ta nhốt tôi vào đây vì tôi nắm giữ danh sách những nghị sĩ đã bán đứng kho dự trữ của thành phố cho các thế lực ngoại bang. Để đổi lấy sự hòa bình giả tạo cho nghị viện và Giáo hội, ông ta đã biến tôi thành một bóng ma vất vưởng."
Julian cảm thấy tờ trát trong tay mình như đang bốc cháy. Anh vội vã dùng sức mạnh của một Người tầm trát, sử dụng một thanh sắt nhỏ để bẩy chốt cửa theo kỹ thuật mà Elias đã chỉ dạy. Khi cánh cửa rít lên một tiếng ch.ói tai và mở ra, ánh đuốc của Julian rọi thẳng vào một người đàn ông gầy trơ xương, râu tóc bạc phơ, đôi mắt đờ đẫn vì đã ở trong bóng tối quá lâu nhưng lại thấp thoáng một vẻ thông tuệ đến đáng kinh ngạc. Valerius không nhìn Julian bằng mắt, ông ta nhìn bằng sự căm hờn đã được mài giũa qua một thập kỷ cô độc.
"Cậu mang theo tờ trát của Thorne," Valerius hít hà trong không khí, như thể mùi hương xung quanh là “ánh sáng” soi bóng đêm đen tịch mịch, "mùi m.á.u của ông ấy vẫn còn tươi lắm. Thorne là người duy nhất ở Tòa án Công bằng dám hối hận. Nhưng hối hận là một loại tội lỗi chậm trễ, nó chẳng cứu được ai khi lưỡi gươm đã hạ xuống trên đoạn đầu đài."
Julian quỳ xuống bên cạnh người tù nhân, nhận ra rằng toàn bộ hệ thống mà anh tôn thờ, từ sự tôn nghiêm của linh mục cơ đốc giáo đến sự công chính của cha mình, đều được xây dựng trên một đống rác rưởi của sự thỏa hiệp. "Tôi sẽ đưa ông ra ngoài," Julian thầm thì, không rõ cho Valerius hay chính mình nghe, "tờ trát này đã được xác thực, nó có hiệu lực để giải cứu ông."
"Giải cứu tôi?" Valerius phá lên cười, tiếng cười vang vọng khắp hầm tối như một khúc kèn tiễn đưa. "Cậu vẫn còn ngây ngô lắm, chàng trai trẻ ạ. Khi cậu đưa tôi ra ánh sáng, cậu không chỉ giải cứu một tù nhân, cậu đang giải phóng một cơn thịnh nộ sẽ quét sạch cả Oakhaven. Kẻ nào định giải cứu kẻ đã c.h.ế.t trong tội lỗi mình, kẻ đó sẽ phải gánh lấy tội lỗi của cả vương quốc."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trat-tu-than/chuong-6-c-h-e-t-trong-toi-loi.html.]
Bất chợt, tiếng chuông lớn từ đỉnh tháp tu viện vang lên - không phải tiếng kinh tối, mà là tiếng chuông báo động có kẻ xâm nhập hầm ngục. Vị linh mục cơ đốc giáo tối cao đã không đứng về phía anh: ông ta chỉ dùng Julian để dẫn đường tìm ra nơi Valerius đang lẩn trốn để xóa sổ mầm mống cuối cùng này. Julian nghe thấy tiếng bước chân dồn dập của những tu sĩ mang gươm đang tiến xuống hầm ngục, và anh hiểu rằng đêm nay, anh không chỉ đi tìm lại một tờ trát, mà anh đang tìm đường xuống nấm mồ cho chính mình.
Tiếng chuông từ đỉnh tháp dội xuống hầm ngục như những nhát b.úa nện thùm thụp vào đầu Julian, làm rung chuyển cả những bức tường đá ngàn năm tuổi. Valerius, kẻ đáng lẽ đã phải t.ử hình từ mười năm trước, vẫn ngồi bất động trong bóng tối, đôi môi nhợt nhạt nở một nụ cười cay đắng khi nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt người thanh niên trẻ đối diện.
"Nghe thấy không, anh bạn tầm trát của tôi ơi?" Valerius thầm thì, giọng ông ta giờ đây nghe như tiếng sỏi đá va vào nhau dưới đáy vực. "Đó không phải là tiếng chuông cứu rỗi, đó là tiếng chuông báo t.ử cho bất kỳ ai dám chạm tay vào bí mật của tu viện. Vị linh mục cơ đốc giáo tối cao đó của cậu không hề muốn cứu tôi, ông ta chỉ muốn xác nhận rằng cái nấm mồ sống này vẫn còn kín kẽ trước khi san phẳng nó mãi mãi."
Julian đứng bật dậy, tay siết c.h.ặ.t chuôi thanh sắt nhỏ, đôi mắt anh rực cháy một ngọn lửa của sự vỡ vụn lòng tin. Anh nghe thấy tiếng bước chân dập dồn trên cầu thang đá, tiếng gươm giáo chạm vào vách hầm nghe lạnh lùng và tàn nhẫn. Không phải lính của nghị viện, mà là những vệ binh tu sĩ, những kẻ nhân danh Chúa để thực thi những bản án ngầm. Theo luật công bằng, hành động này là một sự uế tạp, nhưng ở Oakhaven này, luật pháp chỉ là tấm màn che đậy cho những tham vọng đen tối nhất.
"Nếu họ muốn chúng ta c.h.ế.t trong tội lỗi này, thì tôi sẽ bắt họ phải chứng kiến sự phán xét của nó," Julian gằn giọng. Anh quay phắt sang Valerius, vội vàng xé một phần vạt áo để băng bó bàn chân đang rướm m.á.u của người t.ử tù. "Tôi không quan tâm cha tôi đã ký gì mười năm trước. Tôi chỉ biết rằng tờ trát này đã được xác thực, và nó ra lệnh cho tôi phải đưa ông về tòa án."
"Ta sẽ không ra khỏi đây được đâu!" Valerius ngao ngán lắc đầu nói, nhưng đôi bàn tay khẳng khiu của ông ta đã bắt đầu bấu c.h.ặ.t lấy vai Julian như một kẻ sắp c.h.ế.t đuối vớ được cây cọc. "Phía sau bức tường đá kia, dưới chân bức tượng Đức Mẹ sầu bi, có một đường cống ngầm dẫn thẳng ra sông Oakhaven. Đó là con đường mà cha cậu đã định dùng để thả tôi đi mười năm trước, nhưng cuối cùng ông ta đã không đủ can đảm để đối đầu với nghị viện."
Julian cảm nhận được một luồng hy vọng mong manh đang le lói tâm can. Anh đỡ Valerius dậy, sức nặng của người đàn ông chỉ còn da bọc xương cũng đủ khiến anh lảo đảo sau một đêm vật vã, nhưng ý chí của một Người tầm trát mang sứ mệnh công lý đã đẩy anh bước tiếp. Ngay khi họ vừa rời khỏi phòng giam, những ánh đuốc đầu tiên của vệ binh tu sĩ đã hiện ra ở đầu hành lang. Những chiếc bóng dài ngoẵng của họ hắt lên tường, trông giống như những con quỷ đói đang kêu gào đòi lại linh hồn từ địa ngục.
"Đứng lại, Julian Vane!" Tiếng của vị linh mục tối cao vang lên, nhưng lần này nó không còn vẻ nhân từ giả tạo, mà chứa đựng một sự đe dọa thấu xương. "Cậu đang cố gắng cứu vãn một gã tội đồ đã bị kết án. Hãy giao nộp Valerius và chúng ta sẽ cùng nhau xóa sạch tờ trát m.á.u này khỏi lịch sử."
Julian không đáp lời. Anh dùng hết sức bình sinh đẩy phiến đá dưới chân bức tượng Đức Mẹ như lời Valerius chỉ dẫn. Một lối hầm hẹp và hôi thối hiện ra, tỏa ra hơi lạnh của nước cống lẫn nước sông ban đêm. Anh nhìn lại phía sau một lần cuối, thấy những lưỡi gươm sáng loáng đang lao tới, rồi anh cùng Valerius gieo mình vào bóng tối sâu thẳm bên dưới.
Khi bóng tối nuốt chửng cả hai, Julian nhận ra rằng sự giải thoát này không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một cuộc t.h.ả.m sát pháp lý vĩ đại nhất mà Oakhaven từng chứng kiến. Anh đã mang theo "sự thật" ra khỏi nấm mồ, và giờ đây, chính sự thật đó sẽ khiến tất cả những kẻ đang nắm quyền phải c.h.ế.t dần trong những tội lỗi mà chúng đã dày công vun đắp.
--