Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên

Chương 31

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ ta vẫn đến chậm một bước.

Đại sư huynh rất lâu rồi chưa nói nhiều như vậy, lập tức ho khan không ngừng.

Ta cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh buốt, nhưng vẫn cố mỉm cười với Vãn Nhĩ Nhĩ: “Thực sự cảm ơn sư muội.”

Vãn Nhĩ Nhĩ đặt tay lên xe lăn, tóc dài buông xõa của đại sư huynh và ngón tay trắng nõn của nàng ta quấn lấy nhau.

Ta cười nói: “Hay để ta đẩy đi.”

Quả nhiên, ánh mắt đại sư huynh sáng lên.

Vãn Nhĩ Nhĩ buông tay ra, đầu ngón tay hơi tê dại, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại.

Tóc của đại sư huynh đã bạc trắng, dù bây giờ huynh ấy chỉ mới hai mươi tuổi.

Ta đẩy đại sư huynh vào trong tông môn, trong lòng ta có tâm sự, không nói chuyện nhiều, phần lớn thời gian là Vãn Nhĩ Nhĩ vui vẻ kể chuyện, cả dọc đường không hề ngừng lại.

Ta chợt hiểu được vì sao Tạ Như Tịch thích ở chung với nàng ta.

Nàng ta giống như một đóa hoa mùa xuân, nở giữa trời đông giá rét.

Cánh hoa đào rơi trên vai, ta nhớ đến chuyện của đại sư huynh ở kiếp trước, khi đó Vãn Nhĩ Nhĩ đã đứng vững gót chân trong tông môn, lại tiện tay cứu được đại sư huynh đã lâu chưa ra ngoài.

Vì tuổi nhỏ, không khống chế được kiếm khí nên đại sư huynh đã tẩu hỏa nhập ma, gân mạch đứt đoạn, thần trí mơ hồ, bị giam trong trận pháp ở phòng trúc suốt bảy năm.

Vãn Nhĩ Nhĩ tìm được cách để khôi phục lại gân mạch cho đại sư huynh, khiến huynh ấy có thể đứng lên, có thể cầm kiếm.

Dừng lại ở đây thì cũng không có gì cả, nhưng đến cuối cùng, đại sư huynh lại trở thành khôi lỗi của nàng ta, trở thành một cỗ máy giết người.

Kết quả là ta tự tay chém chết huynh ấy.

Một kiếm kia chẳng khác nào khoét thẳng vào tim ta.

Không ai nghĩ là Vãn Nhĩ Nhĩ có vấn đề, bọn họ chỉ cảm thấy đại sư huynh ở trong phòng trúc lâu như vậy nên đã phát điên.

Chỉ có trực giác của ta nói cho ta biết, vấn đề xảy ra trong quá trình chữa trị.

“Lần chữa trị tiếp theo là lúc nào?” Ta hỏi.

“Đêm mai.” Vãn Nhĩ Nhĩ đáp.

Ta gật đầu.

Đệ tử trên đường cũng ngạc nhiên nhìn ta, xì xào bàn tán: “Không ngờ Triều Châu sư tỷ thật sự không có linh lực, luyện tập lâu như vậy giờ lại chẳng khác gì người phàm, thật đáng tiếc.”

Cũng có vài lời không êm tai: “Thương hại nàng ta làm gì? Tài nguyên quý giá nhất ở tông môn không phải đều dành cho nàng ta sao? Ngươi thương hại chính ngươi trước đi.”

Ta không có phản ứng gì, nhưng sắc mặt đại sư huynh lại vô cùng khó coi, huynh ấy ngẩng đầu nhìn vào mắt ta: “Sư huynh sẽ mau khỏe lại, đến lúc đó muội muốn tu luyện thế nào cũng được, sẽ không ai dám nói muội nửa câu!”

Đây là hứa hẹn, những lời huynh ấy hứa với ta, huynh ấy chưa bao giờ làm trái.

Ta cúi người, đè nén chua xót và cảm động trong lòng, khẽ nói: “Được! Huynh phải mau khỏe lên, nhất định phải thật khỏe mạnh!”

Ta đến trả nhiệm vụ cho Nam Huyền Đường, sau đó trở về viện tử, sát vách vang lên âm thanh ồn ào, từ xa đã nghe thấy tiếng Hạ Từ Thanh thở hổn hển.

“Nhóc con, ngươi ăn hết Cỏ Phượng Hoàng của ta à?”

“Đến đây, hôm nay nhất định ta phải làm thịt ngươi!”

Từ trước đến giờ Hạ Từ Thanh rất khoa trương, ta nhảy lên bờ tường xem xét, trong viện của Hạ Từ Thanh, thiếu niên bịt mắt bằng lụa trắng đang đuổi theo con thỏ béo chạy quanh sân.

Hạ Từ Thanh không đuổi kịp, tức giận đến mức dùng phép thuật trói chân con thỏ lại.

Cũng may con thỏ này rất thông minh, ở một khắc cuối cùng nó nhảy lên tay ta, núp trong tay áo, không chịu ra ngoài.

Hạ Từ Thanh thấy ta tới, hắn ta ngừng lại, trút giận lên người ta: “Con thỏ này của ngươi cái gì cũng ăn sao? Đã thế lại còn chọn toàn thứ đắt tiền để ăn, ăn Thiên Sơn Tuyết Liên, ăn cả Cỏ Phượng Hoàng? Cá vàng, cá bạc nó đều ăn, nhưng ăn bao nhiêu kỳ trân dị thảo như thế mà chỉ tăng cân, không tăng thêm linh trí. Nếu ta là con thỏ này ta đã trở thành linh thú từ lâu rồi, ngươi giao nó ra đây, đêm nay ta sẽ làm thịt thỏ xào lăn, ăn tới ăn lui, mấy thứ kia lại trở về bụng ta cũng được.”

Ta mỉm cười: “Trẻ con không hiểu chuyện.”

Con thỏ “không hiểu chuyện” kia thò đầu ra, vểnh tai làm nũng với Hạ Từ Thanh.

Lửa giận của Hạ Từ Thanh giảm bớt, sau đó hừ lạnh ta một cái: “Sao ngươi lại giống như người phàm vây? Linh lực của ngươi đâu? Chẳng lẽ bọn họ nói là thật, ngươi không tu luyện được nữa?”

Lẽ ra tu vi của ta và Hạ Từ Thanh cũng không chênh nhau bao nhiêu, trên Kim Đan nhưng lại chưa tới Nguyên Anh.

Ta nói: “Bây giờ đúng là như vậy.”

Hắn ta nở nụ cười: “Không bằng ngươi đi tìm tiểu sư muội kia của ngươi đi, hình như cái gì nàng ta cũng biết, ngay cả chữa trị gân mạch cho đại sư huynh nàng ta cũng làm được, không chừng nàng ta có thể trị cả bệnh vặt này của ngươi đó…”

Giọng điệu của Hạ Từ Thanh vừa trào phúng vừa khinh miệt.

Ta đổi chủ đề: “Ta nghe nói, ở Côn Luân Hư có một công tử áo trắng, dung mạo tuyệt thế.”

Những lời này còn chưa nói xong, Hạ Từ Thanh đã nhếch môi lên.

“Nghe nói hắn ta đã nhìn qua thứ gì sẽ không mãi không quên.”

Hạ Từ Thanh đáp: “Đương nhiên.”

Mắt ta sáng lên, nhìn chằm chằm vào hắn ta: “Vậy ngươi cùng ta đi tới Mật Các của Tàng Kinh Các một chuyến.”

Sợ hắn ta không đồng ý, ta nói thêm nửa câu: “Sau khi quay về ta sẽ giao con thỏ này cho ngươi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 31
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...