Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sau khi từ ma xuyên trở về, Tạ Như Tịch bị tra ra là bán ma, vì rất nhiều người của tu chân giới đã bị yêu ma hại chết, mà một bán ma như vậy lại ẩn giấu thân phận, đảm nhiệm chức vụ cao trong Tiên Minh, không biết có rắp tâm gì, việc này khiến mọi người rất phẫn nộ. Huống chi, trước đó, Tạ Như Tịch làm việc quá hung tàn, đắc tội quá nhiều người.” Đại sư huynh bình tĩnh kể lại toàn bộ sự việc.

Ta suy nghĩ: “Nhưng hắn cũng vì tu chân giới mà một mình san bằng ma xuyên, những người bị hắn bắt chắc chắn không phải người vô tội. Hình như Tạ Như Tịch chẳng làm gì sai cả.”

“Hắn là bán ma, chỉ thế thôi cũng đủ sai rồi.”

Tạ Như Tịch chính là bán ma, sinh ra đã dơ bẩn, sinh ra đã là một tội lỗi.

Hắn che giấu thân phận của mình để hành động trong tu chân giới, lừa gạt mọi người.

Đại sư huynh không muốn nói những chuyện này với ta.

Tống Lai quay đầu đi, sau đó không nhịn được mà căn dặn ta: “Ta biết lúc trước muội thích Tạ Như Tịch, ai chẳng có sai lầm tuổi trẻ, lúc trước, ta thấy Tạ Như Tịch cũng là kỳ tài nên mới không ngăn cản muội. Từ giờ trở đi, muội nhớ vạch rõ giới hạn với hắn. Học Vãn Nhĩ Nhĩ kia kìa, mới nghe thấy tin đồn đã đứng ra chỉ rõ những điểm bất thường của Tạ Như Tịch rồi.”

Ta gật đầu: “Ta biết rồi.”

Cành hoa xuân bên ngoài thò vào trong cửa sổ, đại sư huynh chậm rãi dìu ta xuống giường, thu dọn những vật phẩm của ta vào trong giới chỉ, khẽ nói: “Về Phù Lăng Tông thôi.”

Cuối cùng, ta gấp gọn đồng phục của Tiên Minh, đặt lên đầu giường.

Bởi vì, từ trước đến giờ biểu hiện của ta không tệ, làm nhiệm vụ cũng rất năng suất nên trên đồng phục đã có thêm ba hoa văn màu vàng.

Trong những đệ tử cùng lứa, hoa văn trên đồng phục của ta là nhiều nhất.

Nhưng duyên phận của ta và Tiên Minh, có lẽ dừng ở đây thôi.

Mọi việc đã xong xuôi, ta vịn vào tay đại sư huynh, chậm rãi đi ra khỏi Tiên Minh, lúc đi hơi ngừng lại một chút.

Đi ngang qua Trói Ma Đồ, ta phát hiện chấm đỏ phía trên đã ít đi rất nhiều.

Trên đường cũng không có nhiều người, có vài người đang vội vã đi về phía Tru Ma Đài, ta nghe thấy bọn họ nói chuyện: “Tạ Như Tịch là một bán ma thấp hèn, chẳng trách lúc trước thủ đoạn lại tàn nhẫn như vậy.”

“Trước đó nhìn hắn diệt trừ phe đối lập đã cảm thấy rất đáng sợ rồi, quả nhiên là gian tế do ma tộc phái tới.”

Ta cụp mắt xuống: “Đi xem đi.”

Bước chân đại sư huynh ngừng lại, đỡ ta đổi phương hướng, cuối cùng dừng trước một lầu các, vừa khéo có thể thu trọn cảnh ở trên Tru Ma Đài vào tầm mắt.Tru Ma Đài rất ít khi mở ra, nghe đồn đó là nơi được chuẩn bị riêng cho quân chủ của ma giới, không ngờ lúc này người đứng trên đài lại là Tạ Như Tịch.

Dưới đài có rất nhiều người, không chỉ là người của Tiên Minh, mà còn có cả những người nghe tin đồn chạy tới.

Có người vừa từ giường bệnh ngồi dậy, ôm theo cánh tay bị thương căm ghét nhìn lên đài.

Tạ Như Tịch luôn mặc đồ đen, chưa bao giờ mặc đồ của Tiên Minh, cũng chưa từng thêu hoa văn màu vàng lên áo, nếu thật sự muốn thêm, e là cũng không đủ chỗ.

Đám người cảm thấy hắn làm việc rất tàn khốc nhưng hầu như đều tôn kính hắn.

Bây giờ hắn vừa sa cơ, tất cả mọi người lại dùng ánh mắt căm hận, chán ghét, khinh thường mà nhìn hắn.

Tiếng bàn tán xôn xao vang lên, nhưng không ai gọi hắn là Kiếm Quân nữa: “Sao Tạ Như Tịch dám lừa gạt chúng ta? Một bán ma như thế lại sớm chiều ở chung với chúng ta, thực sự quá dơ bẩn!”

“Sai bán ma đi ma xuyên giết ma tộc, minh chủ thực sự quá anh minh. Bây giờ gân mạch của Tạ Như Tịch đã đứt, tu vi không còn, đã là phế nhân, nên nhanh chóng giết hắn mới đúng!”

Trên Tru Ma Đài có một người bị trói, áo đen nhuốm máu, tóc dài tán loạn, xích sắt làm từ huyền thiết đâm xuyên xương tỳ bà và tay chân hắn, trói vào trên cột đá đen nhánh.

Hắn không hề giãy giụa.

Mạnh minh chủ đang cho những người ngày thường hay qua lại với Tạ Như Tịch kể ra tội trạng của hắn.

Thuộc hạ của hắn nói: “Giết người thành nghiện, thủ đoạn ngoan độc.”

Đồng nghiệp của hắn nói: “Tính tình cố chấp, hung ác tàn bạo.”

Cuối cùng, ta nhìn thấy Vãn Nhĩ Nhĩ, trong mắt nàng ta có nước mắt, lộ ra hận ý: “Tạ Như Tịch luôn giấu giếm thân phận bán ma của mình, trước thì dụ dỗ sư tỷ ta, sau lại mê hoặc ta, tất cả đều vì bí mật phía sau tông môn chúng ta…”

Hai chữ “sư tỷ” nói rất không rõ ràng.

Ta có thể cảm nhận được, đại sư huynh luôn dịu dàng ấm áp bỗng lộ vẻ lạnh lùng, huynh ấy ghét nhất là có người nói chuyện xấu về ta.

Ta không có cảm xúc gì, chỉ kinh ngạc phát hiện rằng, thì ra trong lòng Vãn Nhĩ Nhĩ, rất nhiều tình nghĩa đều có thể gói gọn trong hai chữ “mê hoặc”.

Những lời không hay liên tục vang lên, nhưng người trên Tru Ma Đài lại làm như không nghe thấy.

Đã từng là Kiếm Quân tôn quý, chỉ trong một buổi chiều đã rơi xuống vực sâu.

Mạnh minh chủ vung tay hô to: “Tà ma trong thiên hạ, ai ai cũng có thể tiêu diệt! Tội ác của Tạ Như Tịch vô cùng xác thực, phạt đóng 98 cây Tiêu Hồn Đinh. Người tu chân nhân từ, hôm nay tha cho Tạ Như Tịch một mạng, hắn sẽ bị khóa trên Tru Ma Đài Này, dùng để răn đe ma tộc.”

Chín mươi tám cây Tiêu Hồn Đinh đóng xuống, hắn còn có thể sống sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...