Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đến đây, hắn thua trước Yêu Quân, bị yêu ma cắn xé, bị kéo đi chừng mười dặm.

Hắn dùng toàn lực chém vào xiềng xích.

Ta không sử dụng quyết pháp nữa, quả nhiên, huyễn cảnh không còn xuất hiện, vô số Tạ Như Tịch đều nhanh chóng biến mất, chỉ có tua kiếm rơi trên mặt đất, vết máu, và dấu chân.

Ta hơi hoảng hốt, trong lúc vô thức, ta đã đi rất xa, chỉ cách ma xuyên vài dặm.

Ta dừng bước tự hỏi, nếu Tạ Như Tịch đã bỏ mình, vậy thì thi thể của hắn ở đâu?

Hắn không cha không mẹ, có lẽ nên giao xác hắn cho Mạnh minh chủ thì tốt hơn.

Ta tiếp tục đi lên phía trước, nơi này khác hẳn khu vực nóng rực lúc trước, trái lại, càng đến gần thì càng lạnh lẽo, giống như rơi vào hầm băng nghìn năm.

Có dòng sông đen dài vô tận chảy ngang qua, rất giống thứ đã vây khốn đệ tử trong di chỉ thi đấu tiên môn.

Không ngờ rằng nó vốn là máu của vạn quỷ.

Ta đi về phía nước nông, nước ngập đến đầu gối ta, làn da ở phía dưới bị nước sông ăn mòn, vảy rồng liên tục sinh trưởng, lại bị ăn mòn đến tróc ra.

Cứ lặp lại như vậy, trên con đường mà ta đi qua được trải thêm một tầng vảy nhàn nhạt.

Bên trong vô cùng yên tĩnh, thậm chí, ta còn không nghe được tiếng ma khóc quỷ gào.

Kiếm ý đầy trời, rậm rạp chằng chịt.

Ta đến gần, không ngờ những kiếm ý này lại tránh qua ta.

Ta tận mắt thấy dáng vẻ của ma xuyên khiến chúng ta nhức đầu suốt một năm nay.

Cải gọi là ma xuyên, bây giờ chẳng qua chỉ là một khe hở, nghe nói nơi này là thông đạo giữa hai giới, mà giờ khắc này bên trong lại trống rỗng, không có yêu ma nào dám mạo hiểm ló đầu ra.

Nơi đây không có gì cả, nhưng trong núi xác của yêu ma, có một bóng lưng té gục dưới đất, tóc dài xõa tung.

Như Tịch kiếm cắm ở bên cạnh hắn, không biết đã phải chém bao nhiêu yêu ma, thân kiếm đã hơi cong.

Hắn giống như lệ quỷ bò ra khỏi núi đao biển lửa.

Gân mạch đứt đoạn, tu vi hủy hết, chân chính trở thành một phế nhân.

Không biết hắn đã phải chịu những gì, nhưng hắn vẫn không chịu buông kiếm ra, chỉ cắm kiếm ở bên cạnh, tay phải nắm chặt thành quyền.

Ta ngồi xuống trước mặt hắn, trên mặt hắn cũng không tốt hơn là bao, rất khó tưởng tượng ba ngày ba đêm này hắn đã trải nghiệm những gì.

“Tạ Như Tịch, ngươi còn sống không?” Lần này không giống lần trước, bây giờ hắn không phản ứng gì nữa.

Rõ ràng Tạ Như Tịch mở to mắt, nhưng hắn lại không nhìn thấy ta, trong mắt không có chút thần thái nào, giống như một người đã chết, duy trì tư thế cuối cùng trước khi qua đời.Khóe mắt hắn hơi run lên, ta cho rằng bản thân nhìn nhầm, nhưng không, từ nơi đó bắt đầu sinh ra ma văn đầu tiên, rất nhanh, đường ma văn thứ hai, thứ ba… đã tràn ra.

Ta vốn nghĩ rằng, nếu như hắn chết, ta sẽ giúp hắn nhặt xác, nếu hắn không chết, vậy ta sẽ đưa hắn ra khỏi ma xuyên.

Nhưng ta chưa bao giờ nghĩ tới, hắn lại nhập ma.

Mấy lần ta định nói chuyện, nhưng lại chỉ có thể đọc ra tên của hắn: “Tạ Như Tịch!”

Hắn không nói chuyện, ngay cả mí mắt cũng không nhúc nhích, chỉ nhìn thẳng về phía trước.

Ngươi không trông thấy ta, vậy ngươi đang nhìn gì?

Ma văn theo khóe mắt của hắn bắt đầu lan ra khắp mặt, dọc theo cổ, đi xuống phía dưới.

Lúc ở Lý Ngư Châu, ta từng muốn giết hắn lúc hắn trọng thương, bây giờ ta lại thấy hắn nhập ma….

Có lẽ, lần này mũi kiếm của ta sẽ không bị hắn cản lại nữa.

Ta bình tĩnh nói: “Tạ Như Tịch, ta từng nói, nếu như ngươi nhập ma, ta sẽ đích thân giết ngươi.”

Hắn không nghe thấy, giống như một người bình thường sắp bị sông đen nhấn chìm.

Ta đứng dậy, trên mặt hơi lạnh, ta đưa tay xoa mặt mới phát hiện ra trên đó toàn là mồ hôi và nước mắt.

Như Tịch kiếm đặt ở bên cạnh, ta vươn tay ra rút lên, đây là một thanh kiếm rất cổ xưa, không biết lai lịch như thế nào, cả hai kiếp, đây là lần đầu tiên ta đụng vào kiếm của Tạ Như Tịch.

Kiếm đã cong cũng có thể chém người.

Ta dồn hết khí lực lại không thể rút nó lên, mất đà đụng đầu vào chuôi kiếm, ta nhìn kỹ mới thấy trên chuôi khiếm khắc mấy chữ nhỏ: “A Tố bình an.”

Ta đọc thành tiếng, sau đó giật mình quay đầu sang bên cạnh.

Mặt Tạ Như Tịch đã bị hoa văn màu đen che khuất, dáng vẻ của hắn lúc này như hòa làm một với đứa trẻ bán ma trong ảo cảnh dệt mộng ở Thiên Diệp Trấn.

Ta giơ tay lên, đầu ngón tay run rẩy vuốt ve lông mày, sống mũi, bờ môi của hắn.

Thật sự rất giống.

A Tố bình an.

Thì ra là thế, Tạ Như Tịch lại chính là bán ma kia!

Hắn không phải vừa mới nhập ma, mà hắn, vốn chính là bán ma.

Ta đứng chết lặng ở đó, nhìn hắn chằm chằm.

Đau đớn trên chân nhắc nhở ta phải tỉnh táo lại, sớm giết chết Tạ Như Tịch, giết hắn trước khi hắn mất đi lý trí.

Tạ Như Tịch chợt động đậy, hình như muốn tóm lấy thứ gì đó trước mặt.

Tay phải hắn mở ra, duỗi về phía trước, suýt nữa thì tóm được lên người ta

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...