Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên

Chương 87

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rất nhanh, có người cẩn thận mở mấy tầng phong ấn của một chiếc rương ra, khi lấy ra chiếc Tiêu Hồn Đinh đầu tiên, trời đất quay cuồng, vừa nắng chói chang đã chuyển thành mây đen kín trời.

Mạnh minh chủ cầm cây Tiêu Hồn Đinh đầu tiên, tự mình đóng vào người Tạ Như Tịch. Không biết đau đớn cỡ nào, chỉ thấy toàn thân hắn run rẩy, xích sắt trói tay chân hắn vang lên tiếng leng keng.

Tạ Như Tịch ngẩng đầu lên, đối mặt với ta.

Xung quanh đều là tiếng reo hò, hào hứng vì tà ma bị trừng phạt, nhưng ta và đại sư huynh chỉ yên lặng nhìn xuống.

Cơn mưa đầu hạ rào rào đổ xuống, mọi người đều dùng linh lực hộ thể, chỉ có Tạ Như Tịch ướt sũng.

Chín mươi tám cây Tiêu Hồn Đinh cũng bị đóng vào người hắn.

Ma văn ở khóe mắt đã hiện lên, nhưng hắn vẫn không nhúc nhích, không giãy giụa.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, gân xanh nổi lên, xích sắt lắc lư trong gió, đám người lại không nói thêm câu nào, chỉ khinh miệt nhìn Kiếm Quân từng cao không với được kia rơi vào trong bùn đất.

Ta từng hỏi Tạ Như Tịch: “Kiếm của ngươi để bảo vệ ai vậy?”

Tạ Như Tịch đáp: “Bảo vệ thiên hạ thái bình.”

Ta trông thấy một con huyền phượng bị thương, gân mạch hủy hết nằm trên đài cao.

“Vì sao hắn không động đậy?” Ta khẽ hỏi.

Đại sư huynh im lặng một lúc rồi nói: “Từ giờ về sau, gân mạch hắn đã triệt để đứt đoạn, trở thành phế nhân, nhất là xương cổ tay phải, gần như vỡ vụn, không có khả năng lành lại.”

Ma khí chạy tán loạn dưới da thịt hắn, bí mật mà Tạ Như Tịch che giấu nhiều năm như vậy cũng bị bóc trần.

Không biết qua bao lâu, người xung quanh đều tản đi, chỉ còn người Tiên Minh đứng trông coi cạnh Tru Ma Đài.

Ta bị thương chưa lành, gió lớn thổi tới, ho khan hai tiếng.

Đại sư huynh vịn ta đi xuống khỏi lầu cao: “Đi xem hắn chút đi.”

Huynh ấy mở một chiếc dù màu xanh ra, ngăn mưa chắn gió, giúp ta đến gần Tru Ma Đài.

Khi còn cách một đoạn, huynh ấy mới buông tay ta ra.

Người của Tiên Minh trông coi xung quanh vốn muốn ngăn cản, đại sư huynh lại đưa dù cho ta, ra ngoài nói vài câu với bọn họ, sau đó không ai ngăn cản ta nữa.

Ta đi một mình lên Tru Ma Đài.

Đường vân đen trên mặt sàn khẽ sáng lên.

Tạ Như Tịch ướt nhẹp, hai mắt nhắm nghiền, mưa và máu chảy dọc theo mặt hắn.

Từ trước đến giờ, hắn là người rất giữ chữ tín, dù gọt thịt cạo xương, phế bỏ tu vi, gân mạch đứt gãy, trở thành phế nhân, hắn cũng không nhập ma.

Mưa to làm mờ tầm mắt, ta nói: “Tạ Như Tịch, ta thay tu chân giới cảm ơn ngươi, ngươi là anh hùng. Chỉ là thời điểm này rất nhạy cảm, tu chân giới cũng không thể chấp nhận ngươi. Nhưng con người mà, ai cũng có số mệnh riêng. Cho dù là bán ma, cũng có cách sống của riêng mình. Cuộc đời của ngươi vẫn còn dài, cứ cố gắng thì đến một ngày nào đó ngươi cũng có thể tìm được lối đi của mình.”

Ta cho rằng hắn không nghe thấy ta nói, nào ngờ lông mi Tạ Như Tịch khẽ rung lên, hắn đáp: “Ừ.”

Mưa lớn khiến ta không giữ vững được cây dù nữa, một giọt nước mưa rơi trên mặt ta, ta nói với hắn: “Vậy ta đi đây.”

Hắn nói: “Ừ.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 87
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...