Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên

Chương 57

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta không nhìn thấy mọi thứ, đành mở miệng hỏi: “Có người sao? Ngươi cũng là tù nhân à?”

Bên kia nghe được giọng của ta, rất lâu sau, một giọng nói khô ráp, không giống con người vang lên: “Ta không phải tù nhân, ta là đồ chơi của nàng.”

Nói như thể tự hào lắm vậy.

Ta cười một tiếng, định hỏi bà ta là ai, nhưng nghĩ một hồi bèn đổi thành: “Ngươi biết đồ chơi có nghĩa là gì không?”

Hắn ta có vẻ bất mãn với sự châm chọc của ta, vụng về đáp: “Đồ chơi… chính là… nàng nhìn thấy ta sẽ rất vui. Nàng hài lòng về ta.”

Hắn ta lặp lại một lần: “Ta là món đồ chơi… tốt nhất của nàng…”

Không biết tên ngốc này từ đâu tới, ta khẽ hỏi: “Vậy sao nàng ta lại nhốt ta và ngươi cùng một chỗ?”

Hắn ta không đáp, tiếng xích sắt vang lên, dừng lại trước mặt ta, cách khe hở của song sắt, hắn ta chậm rãi nói: “Ngươi là người mù, không nhìn thấy sự xinh đẹp của ta nên mới hỏi như vậy. Ngươi có muốn sờ ta thử không?”

Ta lập tức giấu tay ra sau lưng, cười lạnh: “Ngươi không nhìn thấy ta đẹp cỡ nào sao? Ta sờ ngươi làm gì?”

Hắn ta điên cuồng ngã xuống đất, ta nghe thấy tiếng móng tay cào vào da thịt, hình như đang phải chịu đựng đau khổ gì đó, tiếng gào thét thê thảm kia như chọc thủng màng nhĩ của ta.

Ta sờ vào trong nước, chợt sờ được một miếng vảy cá thật mỏng, từ phía bên hắn ta bay tới…

Ta tỉnh táo lại, phòng giam bên cạnh đã xuất hiện vảy dịch.

Giọng nói của hắn ta khàn đục, hẳn là gương mặt cũng đã sứt sẹo.

Hắn ta hỏi ta: “Có nước không? Bên chỗ ngươi có nước không?”

Đùi ta đã ngâm trong nước bẩn, nhưng ta vẫn cố nén sợ hãi, lui về sau mấy bước: “Không có nước.”

Hắn ta kêu to, vươn tay ra khỏi song sắt, nghiến răng nói: “Ngươi gạt người, bên ngươi có rất nhiều nước!”

Ta cầm Ngọc Long kiếm, nhanh chóng lùi về sau mấy bước nữa.

Giữa ta và hắn ta có một lớp song sắt, không ảnh hưởng gì đến ta, nhưng âm thanh quỷ khóc sói tru kia quả thực rất khó nghe, ta chủ động phong bế thính giác của mình.

Ta không biết bản thân đã hôn mê bao lâu, cũng không biết bên ngoài đã nghiêm trọng đến mức nào, trong lòng vô cùng lo lắng.

Một lúc lâu sau, ta bỏ phong bế thính giác, tiếng nước tí tách trong động, ta thử thêm vài lần, vẫn không chém được kết giới trước mặt.

Ta phải làm sao mới liên lạc được với thế giới bên ngoài?

Linh thức của ta thăm dò vào Nạp Linh giới chỉ, lấy ra Song Lăng Kính mà lần trước sư phụ thưởng cho ta, muốn liên lạc với sư phụ, kết quả là kính không có phản ứng.

Ta thử rất nhiều pháp bảo cũng không có kết quả.Cuối cùng, ta thấy một đống Ngọc Chỉ Điệp nằm trong góc.

Ta không ôm nhiều hy vọng, tiện tay thả một con ra.

Ngọc Chỉ Điệp loạng choạng bay ra bên ngoài.

Nếu có thể tìm thấy Tạ Như Tịch, vậy thì hắn có thể dựa theo hơi thở trên Ngọc Chỉ Điệp mà tìm thấy ta.

Ngọc Chỉ Điệp bay ra ngoài đã lâu, ta bỗng nghe thấy có tiếng bước chân vang lên.

Ta ngồi thẳng dậy, nắm chặt Ngọc Long kiếm.

Nếu ta đoán không nhầm, người bắt ta và người sai Hủy Xà tấn công ta là cùng một người.

Nhưng người kia lại dừng ở nhà tù sát vách, giọng nói là giọng nữ, ta chưa nghe bao giờ, có lẽ đã cố tình thay đổi giọng.

Giọng nữ khẽ nói: “Đau lắm sao? Cố nhịn thêm một lúc sẽ tốt thôi.”

Quái vật sát vách đau đớn ngã trên mặt đất, lại vụng về tới gần người kia, giọng khàn khàn: “Không đau, ngươi vui vẻ… là được…”

Nữ tử kia đi thêm vài bước, cuối cùng ngừng trước mặt ta, dường như muốn chứng kiến vẻ chật vật của ta nhưng lại không thấy.

Nữ tử nghi ngờ hỏi: “Sao không rơi nước mắt? Thật đáng tiếc. Thiếu chủ luôn sống an nhàn sung sướng mà cuối đời lại chết như vậy…”

Có lẽ, nữ tử nghĩ ta không biết quái vật bên phòng sát vách đang phải chịu đựng những gì, bèn hờ hững nói: “Người ngươi không ngứa sao? Trên mặt ngươi đã mọc ra miếng vảy đầu tiên, chờ khi nó tróc ra, nó sẽ mọc lên cả người ngươi… À, ta quên mất, ngươi đã bị phong bế giác quan, không cảm nhận được đau đớn. Thiếu chủ lại trở thành người đầu tiên chết trong vảy dịch, đúng là buồn cười.”

Nữ tử vươn tay, rút một châm trên đầu ta ra, ta lập tức cảm giác được sự đau đớn trên mặt.

Nhưng những đau đớn này vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của ta, ta khinh bỉ cười một tiếng, hỏi ngược lại: “Sao ta phải rơi nước mắt?”

Nữ tử buồn bực nói: “Ngươi đang chờ người khác tới cứu ngươi sao? Nhưng bọn họ sẽ không tìm được ngươi đâu. Trong châu có vảy dịch, thiếu chủ lại sợ hãi chạy trốn từ đêm hôm trước, bây giờ ai cũng đang tìm thiếu nữ cùng bước vào thí luyện Long Thần với ngươi, bọn họ đồn rằng đó mới là người thật sự được Long Thần công nhận, nếu không thì một người không có liên quan gì tới Lý Ngư Châu sao lại có thể bước vào thí luyện?”

“Huống chi, ngày đó mọi người đều ở bên ngoài chứng kiến rõ ràng, nàng ta mới là người cắm Ngọc Long kiếm vào tượng thần, ngăn lại thủy triều. Triều Châu, thiếu chủ của Lý Ngư Châu vốn không phải là ngươi.”

Nữ tử nói nhiều như vậy, chỉ có câu cuối cùng đâm trúng tim ta.

Quả thật, người Long Thần công nhận vốn không phải ta.

Ta không nhìn thấy xung quanh, bèn hỏi: “Vậy nàng ta đâu rồi?”

Vãn Nhĩ Nhĩ đâu?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trở Về Thời Niên Thiếu Của Kiếm Tiên
Chương 57

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 57
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...