Ta giả vờ không hiểu vẻ mặt đó, mỉm cười hôn lên môi hắn, hai chân quấn lên eo hắn: .
“Đừng nói nữa phu quân, Huệ Nương muốn rồi… mau cho thiếp đi…”
Lục Diên Chiêu hít sâu một hơi, gạt sạch thức ăn và rượu trên bàn đá, đặt ta nằm xuống bàn, cúi đầu cắn mạnh vào xương quai xanh ta.
“Tống Huệ Nương, đúng là nàng biết cách tìm đường c.h.ế.t mà!”
Ta dán vào cổ hắn, cắn trả lại, giọng lười biếng quyến rũ:
“Ta không chỉ biết tìm đường c.h.ế.t… mà còn biết tìm ‘chuyện’ nữa đấy…”
Thật ra ta có chút say, việc trêu chọc Lục Diên Chiêu hoàn toàn là do chất chứa quá nhiều hận.
Trong cơn lờ mờ, chỉ nghe thấy hắn nghiến răng nghiến lợi thì thầm bên tai ta một câu:
“Thật muốn g.i.ế.t c.h.ế.t nàng cho rồi…”
Vậy thì càng tốt.
Ta dựng lên vở kịch này, chẳng phải chính là để bị hắn “g.i.ế.t” sao?
14
Sáng hôm sau tỉnh dậy vì cơn đau đầu dữ dội.
Ta kiểm tra lại quần áo trên người, chẳng có chuyện gì xảy ra cả, hơi sững sờ.
Ta với Lục Diên Chiêu mà cũng có lúc trong sáng đến vậy sao?
Nghĩ lại lời ta nói đêm qua, chắc chắn Lục Diên Chiêu đã hận ta và Lục Diên Tề đến tận xương tủy.
Dù sao, trong mắt hắn, ta với đệ đệ tốt của hắn đã cùng nhau tính kế, hủy hoại danh tiếng một đời của hắn.
Hắn mười lăm tuổi đã đỗ trạng nguyên, hai mươi tuổi làm đến Tả tướng, là người trẻ nhất lịch sử Đại Ung giữ chức này.
Chỉ trong vài năm tại vị, đã có công trạng xuất sắc, tài danh lẫy lừng.
Nếu không có bất trắc, hắn hẳn đã là một danh thần được ghi tên muôn đời.
Còn ta, e rằng là vết nhơ duy nhất trong cuộc đời “trong sạch” ấy của hắn.
Nhưng chẳng phải ta cũng mất sạch sự trong sạch hay sao?
Nếu không vì bọn họ, ta vẫn là Tống Huệ Nương đơn thuần và ngây thơ ngày nào.
Cho nên, ta muốn kéo cả hai người họ xuống địa ngục cùng ta.
Đừng hòng ai sống yên vui đến hết đời!!!
Đang nghĩ ngợi, thì ngoài cửa vang lên giọng của Tiểu Hà:
“Tiểu thư! Tiểu thư không hay rồi! Cô gia về rồi!”
Ta day trán, thắc mắc hỏi:
“Cô gia về chẳng phải chuyện tốt sao?”
“Chẳng lẽ dẹp được thổ phỉ rồi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trom-ngoc/13.html.]
O Mai d.a.o Muoi
Cải Hà đáp: “Vâng… đúng là cô gia về rồi, cũng thắng trận… nhưng mà… nhưng mà cô gia mang về một cô nương!”
Ta: “???”
Phu quân đi dẹp giặc, mang về một cô nương.
Nghe nói là thanh mai trúc mã của hắn.
Năm xưa vì phụ thân nàng ta phạm tội, bị tịch biên gia sản, cả nhà lưu đày nên hai người bị chia cắt.
Giờ đây, phụ thân nàng ta được minh oan, cả nhà được trở về kinh.
Lục Diên Tề gặp lại nàng ta trên đường hồi kinh liền đưa cả nhà về phủ, còn sắp xếp cho họ ở lại luôn.
Nàng ta tên là Hứa Vân Duyệt, dung mạo thanh tú, chỉ là vì sống nhiều năm ở biên cương, nắng gió dãi dầu nên da hơi đen và thô ráp.
Vừa gặp ta, nàng ta liền khóc lóc quỳ xuống cầu xin:
“Tống tỷ tỷ, muội và Tề ca ca lớn lên cùng nhau, muội đã thề cả đời chỉ gả cho huynh ấy, huynh ấy cũng từng nói đời này chỉ cưới muội.”
“Nếu không phải năm đó nhà muội bị lưu đày, thì huynh ấy cũng không đính hôn với tỷ!”
“Trước khi ra trận, huynh ấy từng viết thư cho muội, nói rằng cưới tỷ chỉ là vì phụ mẫu sắp đặt, hoàn toàn không có tình nghĩa phu thê!”
“Giờ muội đã trở lại, cầu xin tỷ hãy trả huynh ấy lại cho muội được không?”
“Ra ngoài, chỉ cần nói hai người tính tình không hợp, thuận tình hòa ly, sẽ không ảnh hưởng gì đến việc tái giá của tỷ đâu…”
Nàng ta còn chưa nói hết thì ta bỗng thấy dạ dày cồn cào, ọe một tiếng nôn hết lên người nàng ta.
Hứa Vân Duyệt đứng yên tại chỗ, cứng đờ người, cả buổi không thốt ra nổi câu nào.
Lục Diên Tề cuống quýt đỡ lấy ta:
“Huệ Nương, nàng làm sao vậy?”
“Đang yên đang lành, sao lại nôn? Có phải khó chịu chỗ nào không?”
“Tiểu Hà! Mau đi mời đại phu!”
Ta gạt tay hắn ra, lạnh lùng:
“Đừng chạm vào ta!”
“Chàng đã có Hứa cô nương rồi, còn kéo ta làm gì?”
Lục Diên Tề vội vàng giải thích:
“Không có! Không phải như nàng nghĩ đâu…”
Ta lạnh lùng nhìn hắn:
“Vậy tại sao nàng ta lại biết chuyện chúng ta chưa từng viên phòng?”
“Không phải chàng nói cho nàng ta biết thì người ngoài làm sao tường tận chuyện phu thê chúng ta như thế?”
Việc ta nôn oẹ chẳng mấy chốc đã truyền đến tai phụ mẫu và Lục Diên Chiêu.
--------------------------------------------------