À đúng, lần đánh nhau trước vết thương của hắn quả thật là nghiêm trọng hơn đại ca một chút.
Ta tựa vào mép giường, dùng ánh mắt quét hắn từ đầu đến chân một lượt, cười một tiếng: "Ừm, hồi phục rất tốt, ngươi rất khỏe mạnh."
Hắn phì vào ta một cái, xoay người đi ra khỏi nhà.
"Đồ vô lương tâm."
Ta nhìn bóng lưng hắn rời đi, đầu lại đau lên, dường như cảnh này đã từng quen thuộc.
Trong đầu có một bóng hình cũng tức giận rời đi như vậy, lại hậm hực quay đầu nói một câu: "Tiểu Hắc, ngươi đúng là đồ vô lương tâm."
Đây là cái gì vậy?
Ta ôm đầu lại chìm vào giấc ngủ sâu.
"Nhóc con, ngươi theo ta làm gì?" Nữ tử áo đen ngậm một cọng cỏ đuôi chó, quay người lại hỏi một cậu bé rách rưới đang đi theo sau nàng.
Ta đứng ở một bên, nhìn cậu bé giống hệt đại ca hồi nhỏ kéo kéo vạt áo, lo lắng bất an ngẩng đầu nhìn nữ tử áo đen.
Ánh mắt vừa mong đợi vừa sợ hãi đó, khiến ta và nữ tử áo đen trong nháy mắt hiểu ra ý của cậu.
"Không phải chứ." Nữ tử áo đen thuận thế ngồi xuống một tảng đá lớn bên cạnh, nhả cọng cỏ đuôi chó ra: "Ta chỉ cho ngươi một cái bánh bao, ngươi liền bám lấy ta rồi à?"
Cậu bé chớp chớp mắt, vẫn không nói gì.
Nữ tử áo đen nhìn chằm chằm vào cậu bé một lúc lâu, ta cũng sốt ruột thay cho cậu bé.
"Ngươi bị câm à?" Ta và nữ tử áo đen đồng thanh nói ra, ngay cả giọng điệu cũng giống hệt nhau.
Nhưng rõ ràng là bọn họ không nhìn thấy ta.
Cậu bé lắc đầu, nhưng vẫn không nói một lời nào.
Nữ tử áo đen tức giận nhảy xuống khỏi tảng đá, xoay người tiếp tục đi về phía trước.
Cậu bé vội vàng đuổi theo.
Ta không đi theo, bởi vì theo như những giấc mơ trước đây của ta, ta sẽ trực tiếp bị chuyển đến cảnh tiếp theo.
Quả nhiên trước mắt ta tối sầm lại, rồi xuất hiện ở một nơi khác.
Vẫn là nữ tử áo đen và cậu bé đi theo sau nàng.
"Nhiều người như vậy, sao ngươi cứ nhất định phải theo ta vậy." Nữ tử áo đen dường như đã quen với sự cục mịch của cậu bé, trực tiếp bay lên một cái cây, ngồi trên một cành cây cúi đầu nhìn cậu.
Cậu bé mím môi, cuối cùng cũng mở miệng: "Ngươi biết đánh nhau."
Nữ tử áo đen như nghe được chuyện gì buồn cười, đung đưa đôi chân cười phá lên.
"Đúng vậy, ta rất biết đánh nhau." Nàng nhìn nhìn tay mình: "Vậy ngươi không sợ ta đánh ngươi sao?"
Cậu bé ngẩng đầu nhìn nàng: "Ngươi là người tốt."
Nữ tử áo đen nhướn mày, nhảy xuống khỏi cây.
Nàng đi đến trước mặt cậu bé, dùng hai ngón tay véo cằm cậu, cười nói: "Nhóc con, ngươi nhìn nhầm rồi, ta là yêu quái ăn thịt người đấy."
"Ngươi là yêu quái ta cũng không sợ." Hai bàn tay nhỏ của cậu bé chắp sau lưng, giống như một người lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-tinh-tien-nu/chuong-10.html.]
Ngón tay nữ tử áo đen lướt qua khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, giọng nói đột nhiên đáng sợ hẳn lên: "Là yêu quái ăn thịt trẻ con."
Cậu bé ngẩng đầu nhìn nàng, trong mắt không hề gợn sóng.
"Ngươi không phải."
Cuối cùng nữ tử áo đen đưa cậu bé về lại sơn động của mình.
Nàng nói không sai, nàng thật sự là yêu. Chỉ là không phải yêu ăn thịt người, mà là yêu tu tiên.
Sơn động của nàng rất lớn, bên trong có rất nhiều yêu tu tiên cùng với nàng.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Bọn họ đều gọi nàng là đại ca.
"Tiểu Hắc." Người phụ nữ áo đen vừa đi vào hang chưa được bao xa, liền có một người nhảy ra gọi một tiếng.
Ta theo bản năng đáp một tiếng, lại nghe thấy người phụ nữ áo đen đánh một chưởng vào người vừa gọi.
"Ngươi còn gọi ta như vậy, có tin ta đánh c.h.ế.t ngươi không?" Người phụ nữ áo đen nhìn người vừa gọi, nghiến răng nghiến lợi.
Ta thò đầu ra nhìn.
Đó chẳng phải là Ngọc Hồ sao? Ngọc Hồ ban đầu chẳng phải là một người phụ nữ sao?
Còn chưa kịp hoàn hồn, Ngọc Hồ mang theo nụ cười đáng ghét lại nhìn về phía cậu bé đi theo sau người phụ nữ áo đen.
"Ngươi dẫn một đứa trẻ về làm gì?" Hắn vừa nói vừa như nghĩ ra điều gì: "Tiểu Hắc, ngươi không phải là lén ta đi lăn lộn với phàm nhân đấy chứ?"
Thật là quá đáng ghét. Thì ra Ngọc Hồ từ trước đến nay đã đáng ghét như vậy.
Cảnh tượng chuyển đổi, ta lại đến bệ đá lớn ở cửa hang, còn bên kia người phụ nữ áo đen và cậu bé đang ngồi.
Người phụ nữ áo đen nhìn về phía vực sâu đen ngòm phía trước, hỏi cậu bé: "Ngươi tên gì?"
"Ta không có tên." Cậu bé cũng nhìn về phía vực sâu: "Ta từ nhỏ đã không có cha mẹ, mọi người đều gọi ta là Tiểu Khất Cái."
Người phụ nữ áo đen ngạc nhiên nhìn cậu, sau đó lại gật đầu.
"Vậy ngươi tên Thập Ngũ đi, cùng ta mang họ Hồ."
Nàng ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn vành vạnh: "Ta thích nhất trăng rằm tháng tám, tròn trịa sáng ngời, không một chút tì vết, vô cùng viên mãn."
Cậu bé ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt sáng ngời như được nhuộm ánh trăng.
"Vâng, Tiểu Hắc." Cậu bé gọi theo Ngọc Hồ.
Người phụ nữ áo đen vốn đang ngồi trên tảng đá nghe cậu bé gọi như vậy, chân trượt một cái suýt chút nữa ngã khỏi tảng đá, nàng giơ tay đ.ấ.m một cái vào đầu cậu bé.
"Thằng nhóc thối này, ai cho ngươi gọi bậy! Đại gia ta đây tên là Hồ Đậu Nhi!"
"Thập Ngũ, ngươi có muốn làm thần tiên không?" Người phụ nữ áo đen ngồi trên cây, hỏi cậu bé đang đứng tấn dưới gốc cây.
Cậu bé ngẩng đầu nhìn nàng: "Sư phụ, thần tiên là gì?"
Đúng vậy, cậu bé đã bái người phụ nữ áo đen này làm sư phụ.
Ngay trước mắt ta, nàng nửa uy h.i.ế.p nửa dụ dỗ dùng một cái đùi gà thu nhận đồ đệ rẻ mạt này.
Người phụ nữ áo đen tùy tiện hái một chiếc lá trên cây ngậm trong miệng, nàng ngẩng đầu nhìn trời, cười nói: "Thần tiên là người tốt nhất tốt nhất trên đời, họ lấy việc cứu giúp chúng sinh làm nhiệm vụ của mình."
--------------------------------------------------