Ngươi mới là Trư Yêu! Cả nhà 18 đời tổ tông nhà ngươi đều là Trư Yêu!
Còn chưa đợi ta phản bác lại nàng ta một câu, Đại ca đã tỉnh dậy nhấc bổng nàng ta lên ném ra ngoài cửa sổ.
Trong khoảnh khắc đó, ta có một chút thương hại cho nàng ta.
Đại ca vậy mà không ném ta ra ngoài, thật là Bồ Tát phù hộ.
"Đại ca, thật ra nguoi không phải là có ý gì với ta đó chứ?" Ta nhìn dáng người vĩ ngạn của Đại ca, không nhịn được hỏi.
Đại ca trở mình, đem chăn quấn chặt đến một góc cũng không chừa cho ta.
"Không ngủ thì ngươi cũng cút ra ngoài."
Ngủ, ta ngủ ngay đây.
Ta vẫn luôn cho rằng hồ ly là loài động vật có da mặt rất mỏng, cho đến khi ta gặp được con hồ ly tinh tên Ngọc Hồ này.
"Tiểu Trư Yêu, sao ngươi đến hình người cũng không duy trì được vậy?"
Ngọc Hồ đi theo sau lưng ta, vừa nói vừa vỗ vào m.ô.n.g ta một cái: "Pháp lực cũng quá yếu đi."
Ta quay đầu lại nhe răng nanh về phía nàng ta.
Yếu cái gì? Tru Tiên Đài đó! Ngươi cũng lên đó nhảy thử xem!
Pháp lực của ta bị đến một chút cũng không còn, buổi tối có thể biến trở lại hình người đã là kỳ tích rồi.
Nàng ta càng hăng hái hơn, đưa tay sờ vào eo ta: "Hôm qua không nhìn kỹ, heo nhỏ nhỏ, cái eo này thật là to, thật là đáng yêu."
Ta tức c.h.ế.t luôn, nhanh chân bước đến bên cạnh Đại ca, ngẩng đầu nhìn Đại ca một cái, ra hiệu cho Đại ca đuổi nàng ta đi.
Đại ca nhìn ta, lại nhìn cái eo vừa bị Ngọc Hồ sờ qua.
"Có hơi to thật, tối nay ăn ít thôi."
???
"Tiểu Trư Yêu, ngươi nhường lang quân cho ta đi, ta độ cho ngươi chút tu vi." Ngọc Hồ cùng ta ngồi dưới gốc cây, nhìn Đại ca đang đốn củi.
Dạo này thời tiết nóng lên, đại ca cởi áo khoác choàng lên người ta, mình trần trùng trục đang chẻ củi.
"Hừ hừ hừ." Nhường cho ngươi, nhường cho ngươi!
Chỉ cần ta có thể trở về trời, ai còn quản cái gì đại ca hay không đại ca.
Nghĩ đến đây, ta lại nhìn đại ca tặc lưỡi, nước miếng không nghe sai khiến mà nhỏ xuống.
Ngọc Hồ nhìn giọt nước miếng của ta rơi xuống đất, lại nhìn đại ca đang chẻ củi, im lặng một hồi.
"Nếu ngươi chấp nhất với lang quân như vậy, ta còn có một cách." Ngọc Hồ nhìn ta, cười có chút bỉ ổi.
Ta lặng lẽ nhích sang một bên.
Ngọc Hồ đưa tay xoa đầu ta, cười nói: "Hay là ngươi song tu với ta, ta không chỉ có thể truyền cho ngươi chút tu vi, còn có thể khiến tu vi của ngươi tăng mạnh."
Ta trợn tròn mắt.
Còn có hai nữ nhân song tu sao?
Ngay khi ta còn muốn nhích sang một bước nữa, một chuyện khó tin đã xảy ra.
Ngọc Hồ trước mặt ta biến thành một ngọc diện lang quân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-tinh-tien-nu/chuong-4.html.]
???
"Đêm qua ta thấy dáng vẻ của ngươi liền cảm thấy ngứa ngáy khó nhịn." Ngọc Hồ nâng cái đầu heo của ta lên, thâm tình nói: "Tiểu Hắc, vì ngươi ta nguyện làm một nam nhân."
???
Cha mẹ thánh thần hột vịt lộn ơi. Đây là thứ yêu ma quỷ quái gì vậy.
Ta vội vàng muốn lùi lại phía sau, nhưng phát hiện mình đang dựa vào một cái cây, lùi không được nữa.
"Tiểu Hắc, ngươi... A --" Lời của Ngọc Hồ còn chưa dứt, đã bị đại ca xách lên ném xuống núi.
Cả ngọn núi đều vang vọng tiếng kêu thảm thiết của hắn... hắn.
Ta nhìn đại ca, chớp chớp mắt.
Đại ca lấy áo từ trên lưng ta khoác lên người, vì hắn toàn thân đều là mồ hôi, áo vừa mặc vào liền dính vào da thịt, lại có một vẻ phong tình riêng.
"Hồ ly nhất tộc trời sinh là vô tính, có thể là nam, cũng có thể là nữ." Đại ca vác củi đi phía trước.
Còn có chuyện tốt như vậy! Vậy song tu với Ngọc Hồ cũng được sao?
Ngay khi ta còn đang nghĩ về tính khả thi của chuyện này, đại ca đột nhiên quay đầu lại, đống củi trên vai vừa vặn sượt qua đỉnh đầu ta.
Hhawns đưa tay nhéo nhéo cái tai to của ta: "Nhưng song tu với hồ ly tinh, sẽ bị hút cạn tinh khí, vậy thì buổi tối ngươi cũng không biến lại thành người được đâu."
Ta toàn thân run rẩy. Thôi thôi, ta vẫn nên nghĩ xem làm thế nào để song tu với đại ca đi.
Ngọc Hồ nói với ta nam nữ hữu biệt, ta không nên ngủ trên một giường với đại ca.
Ta nhìn căn phòng này ngoài bàn ghế chỉ còn lại một cái giường, cảm thấy hắn thật là đứng nói chuyện mấy câu thì làm gì biết cảm giác đau lưng là thế nào.
Hơn nữa, không ngủ trên một giường thì làm sao song tu.
"Tiểu Hắc, ngươi thật sự không cân nhắc song tu với ta sao?" Ngọc Hồ cùng ta ngồi xổm trong sân.
Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cảm thấy hắn thật là xấu xa.
Ai lại nguyện bị hắn hút cạn tinh khí, cả đời phải làm một con heo rừng chứ.
"Tiểu Hắc, ngươi biết song tu là gì không?" Ngọc Hồ không bỏ cuộc mà tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi ta.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Ta nhíu mày: "Đã nói với ngươi rồi, ta không phải là Tiểu Hắc!"
Hắn ra vẻ quan trọng gật đầu, vung vẩy cái quạt không biết kiếm ở đâu ra, hỏi ta: "Vậy Tiểu Hắc, ngươi biết song tu là gì không?"
Ta tức giận trợn mắt, trực tiếp quay người vào nhà.
Đại ca ngồi bên giường còn chưa ngủ, theo lý mà nói giờ này hắn nên ngủ rồi.
"Đại ca, ngươi đang đợi ta sao?" Ta lập tức ném Ngọc Hồ ra sau đầu, lon ton chạy đến ngồi cạnh hắn.
So với Ngọc Hồ, ta vẫn thích nam nhân cường tráng như đại ca hơn.
Đại ca mím môi nhìn ta, nói với ta: "Ta phải ra ngoài mấy ngày, ngươi ở lại đây ngoan ngoãn đợi ta."
Ừm? Ta ngẩn người.
"Thú săn được đều ở trong hầm ngoài nhà, nhóm lửa phải dùng bật lửa..." Hắn dặn dò vài câu, dường như nghĩ đến cái gì khẽ nhếch khóe miệng: "Thôi đi, sao ngươi có thể biết được chứ."
Hắn đưa tay xoa đầu ta, hướng ra ngoài nhà gọi một tiếng Ngọc Hồ.
Ngọc Hồ rất nhanh chạy vào.
"Ta phải ra ngoài mấy ngày, ngươi cứ ở đây mấy ngày đi." Hắn nói với Ngọc Hồ.
--------------------------------------------------