Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trư Tinh Tiên Nữ

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chưa đợi hắn nói gì, ta đã đẩy hắn ra, lau nước mắt trên mặt, hung dữ trừng mắt nhìn hắn: "Chàng không phải là Nguyệt Hoa Thần Quân sao? Bây giờ chàng có phải là muốn trị tội ta mạo phạm Thần Quân không?"

Hắn không ngờ ta lại đột nhiên hỏi như vậy, có chút chột dạ nhìn ta.

Ta khoanh tay sau lưng xoay người: "Ta chờ là Hồ Thập Ngũ, không phải Nguyệt Hoa Thần Quân."

Đã trở về rồi, vậy những chuyện lừa dối ta trước đây cũng nên tính toán cho rõ ràng.

"Ta sai rồi, Tiểu Hắc."

Hắn đi theo, không để ý đến những tiểu đồng đang xem náo nhiệt, nhẹ nhàng dỗ dành ta: "Sau này ta sẽ không bao giờ lừa nàng nữa."

Hắn dỗ dành ta mấy ngày, ta đều không mủi lòng.

Cho đến một ngày, ta vừa bước vào cửa liền thấy hắn hở vạt áo nằm nghiêng trên giường ta.

"Nương thân, người tha thứ cho..." Phía sau là Tiểu Mãn muốn cầu xin cho hắn.

Cảnh tượng này thật có chút quen thuộc.

Ta nhanh tay lẹ mắt xoay người đóng cửa, nói với Tiểu Mãn ngoài cửa: "Có chuyện gì ngày mai nói sau."

Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.

Hồ Thập Ngũ một tay chống đầu, cong mày cong mắt nhìn ta.

"Tiểu Hắc, lại đây đi."

Giọng nói của hắn êm tai như tiếng trời, khiến ta không khỏi nuốt nước miếng.

Một ngọn lửa từ đáy lòng bốc lên, thiêu đốt đến tận mặt.

Ta đi đến trước giường, vờ trấn tĩnh hỏi hắn: "Chàng, chàng làm gì vậy?"

Hắn một tay kéo ta vào lòng.

Đôi môi lạnh lẽo nhanh chóng phủ lên môi ta.

Chậm rãi.

Chậm rãi dường như muốn xé xác ta ra ăn vào bụng.

"Tiểu Hắc, ta là Hồ Thập Ngũ."

"Là viên mãn mà nàng ban cho ta."

"Hả? Ý ngươi là Nguyệt Hoa Thần Quân bây giờ không phải là Nguyệt Hoa Thần Quân trước đây?"

Tiểu đồng ngồi trên bậc thang ngoài Nguyệt Hoa Thần Điện nghe xong lời của vị thượng tiên bên cạnh, kinh ngạc há hốc mồm.

Vị thượng tiên bên cạnh thâm sâu khó lường lắc đầu.

"Từ sau trận thần ma đại chiến kia, Thần Quân đã thay đổi."

Thượng tiên suy nghĩ kỹ càng một hồi lâu, mới lại bật cười: "Nghĩ lại cũng chỉ là thêm chút sinh khí, vẫn là vị Thần Quân luôn quan tâm đến chúng sinh."

"Nhớ năm xưa, Thần Quân đi qua một ngọn núi hoang thấy một con heo con rơi xuống bẫy cũng sẽ bảo ta đi cứu."

"Thiên đạo tự sẽ cho hắn một con đường sống."

***

Phiên ngoại Hồ Ly.

Ta là con riêng của Thanh Khâu Hồ Đế và một con bạch hồ.

Từ nhỏ ta đã bị người đời khinh bỉ, người người đòi đánh vì thân phận này.

"Chỉ cần ông ta không có những đứa con trai khác, sau này Thanh Khâu sẽ là của con." Mỗi khi ta chịu uất ức trở về động, mẫu thân chỉ nói với ta như vậy.

Nhưng ta không thèm. Ta không thèm làm Thanh Khâu Chi Vương, cũng không thèm được liệt vào hàng tiên.

Thế là một đêm nọ, ta lén lút chạy trốn khỏi Thanh Khâu, chạy đến dưới một ngọn núi hoang làm một con hồ yêu bình thường.

Trên ngọn núi hoang này có một con heo rừng con. Nó cả ngày ngoài ăn ra thì ngủ, còn thích gây chuyện thị phi.

Từ khi ta thay nó đánh mấy con yêu quái, mỗi lần gây họa nó đều chạy đến động ta trốn.

Thật là khó hiểu.

Khó hiểu đến mức có chút đáng yêu.

Một ngày, nó đột nhiên nói muốn tu tiên.

"Tu tiên có gì tốt?" Ta khịt mũi coi thường.

Đôi mắt nó sáng long lanh, nhìn lên đám mây trắng trên trời: "Ta cũng muốn làm thần tiên cứu giúp chúng sinh."

Nói xong, nó lại cụp đôi tai đen sì nhìn ta.

"Bạch Hồ Ly, ngươi có phải cũng cảm thấy ta không tu tiên được không?"

"Tu tiên có gì khó?" Ta có chút ngượng ngùng quay đầu đi: "Ta thấy ngươi có thiên phú dị bẩm, rất nhanh sẽ phi thăng thành tiên."

Nó tin rồi.

Mấy trăm năm sau đó nó đều một lòng tu luyện, còn tranh thủ thời gian c.h.é.m yêu trừ ma.

Ta tận mắt nhìn thấy nó từ một con heo rừng con non nớt, biến thành một thiếu nữ dung mạo xinh đẹp.

Nói thật.

Những nữ nhân ở Thanh Khâu so với nàng, đẹp hơn không biết bao nhiêu. Nhưng ta vẫn cảm thấy, nàng không giống với họ.

Ta cũng không rõ là khác ở chỗ nào.

Cho đến khi nàng mang về một tên ăn mày từ trần gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-tinh-tien-nu/chuong-18.html.]

Nàng đối với tên ăn mày này tốt đến mức có chút quá đáng, thậm chí còn lén lút truyền cả tu vi của mình cho hắn.

Khi biết chuyện này, ta tức giận đến mức cả đêm không ngủ được, lôi theo con Hùng tinh trong động xuống núi uống rất nhiều rượu.

"Ngươi nói xem dựa vào cái gì chứ?" Ta hỏi Hùng tinh: "Rõ ràng là ta quen nàng trước."

Hùng tinh lắc đầu.

Hắn cái gì cũng không hiểu, chỉ cùng ta uống hết hết vò rượu này đến vò rượu khác. Cuối cùng vẫn là ta cõng hắn về, từ đó về sau không bao giờ gọi hắn uống rượu nữa.

Sau khi ta uống rượu với từng con yêu quái trong động một lượt, ba chúng ta cuối cùng cũng nghênh đón lôi kiếp thăng tiên.

Ta vốn dĩ là hậu duệ Thanh Khâu, lôi kiếp nhỏ nhoi không đáng kể.

Nhưng tên ăn mày kia lại dẫn đến Nguyệt Hoa Thần Quân từ Cửu Thiên giáng xuống.

"Thần quân chó má gì, chẳng qua cũng chỉ là thứ ăn thịt người. Nếu ngươi không trả Thập Ngũ lại cho ta, ngày khác ta nhất định khiến ngươi hồn bay phách tán!" Tiểu Hắc toàn thân đầy m.á.u ngã xuống đất, hung hăng trừng mắt nhìn Thần Quân trên trời.

Ta chưa từng thấy nàng như vậy bao giờ.

Trước đây ta cứ nghĩ đối với nàng, tu tiên mới là chuyện quan trọng nhất trên đời.

Sau này tên ăn mày đến, ta lại nghĩ nàng sẽ cảm thấy mọi người cùng nhau phi thăng là chuyện quan trọng nhất.

Giờ ta mới hiểu, trong lòng nàng Hồ Thập Ngũ đã sớm quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.

Nàng chỉ trong một sớm đã sa vào ma đạo.

Trong thời gian ngắn ngủi, nàng g.i.ế.c c.h.ế.t Ma Vương, ngồi lên vị trí chí tôn của Ma giới.

Nàng ngồi trên cao, lạnh lùng nhìn ta: "Ngươi không ở Cửu Trùng Thiên, đến đây làm gì?"

Ta nhìn nàng, có chút tự giễu cười một tiếng.

"Tiểu Hắc, ngươi thật là vô lương tâm."

Trong lòng ta, nàng cũng đã sớm quan trọng hơn bất cứ chuyện gì.

Nàng muốn làm gì, ta đều sẽ giúp nàng làm.

Cho dù chuyện nàng muốn là g.i.ế.c lên Cửu Trùng Thiên, đánh cho Nguyệt Hoa Thần Quân kia hồn bay phách tán, chỉ vì tìm lại một tên ăn mày.

Nhưng ta không ngờ nàng lại đi tu luyện bí thuật thượng cổ kia.

Loại thuật pháp độc ác như vậy, một khi luyện thành chính là tự đặt mình vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Ta chưa từng hận Hồ Thập Ngũ đến vậy.

Ta hận hắn tại sao lại xuất hiện.

Ta hận hắn tại sao lại là một phách của Nguyệt Hoa Thần Quân.

Ta càng hận hắn có thể nhận được toàn bộ tình yêu của Tiểu Hắc.

"Ngươi có tư cách gì, mang nàng đi?" Ta kéo Nguyệt Hoa Thần Quân lại, đôi mắt nhuốm máu.

Nguyệt Hoa Thần Quân cúi mắt nhìn ta, trong mắt tựa như chứa một vũng nước đọng.

"Ta có thể cứu nàng."

Năm chữ ngắn ngủi khiến ta buông tay.

Ta không biết hắn đặt nguyên thần tàn phách của Tiểu Hắc vào đâu, chỉ biết hắn vẫn là Thần Quân tôn quý vô song trên trời.

Cho đến khi ta lần đầu tiên bắt gặp tiểu hoa tiên kia ở Nam Thiên Môn.

"Tử Lan Hoa?" Ta nghiêng đầu nhìn hắn, có chút kinh ngạc: "Ngươi đem nguyên thần của nàng thả vào chân thân của ngươi?"

Hắn nhìn chằm chằm vào tiểu hoa tiên kia, khuôn mặt có thêm vài phần ý cười.

Rất nhiều lúc ta đều không phân biệt được, hắn rốt cuộc là Hồ Thập Ngũ hay là Nguyệt Hoa Thần Quân.

Có lẽ chỉ có Tiểu Hắc mới có thể hiểu.

Tu luyện bí thuật thượng cổ của Ma giới, tất nhiên sẽ phải chấp nhận sự vấn trách từ thiên đạo.

Ta cứ tưởng Nguyệt Hoa Thần Quân đem nguyên thần của Tiểu Hắc thả vào chân thân mà hắn phân ra, sẽ có thể thay nàng gánh chịu thiên khiển này.

Nhưng không ngờ lại không đơn giản như vậy.

Nguyệt Hoa Thần Quân mỗi tháng vào đêm trăng tròn đều sẽ đến đỉnh núi Chiêu Diêu, chịu phạt thiên kiếp.

Tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác.

Cuối cùng cũng đợi đến khi chân thân của hắn khôi phục nguyên thần của Tiểu Hắc.

Chỉ cần đợi đến lúc Tiểu Hắc khôi phục chân thân và ký ức tiền kiếp, hắn có thể thay nàng ứng hạ thiên kiếp.

Ta c.h.ế.t tâm từ khi nào?

Có lẽ là khi hắn chỉ là một phách, vẫn xông phá tâm hải của Nguyệt Hoa Thần Quân, dùng ý thức của Hồ Thập Ngũ chiếm lấy chân thân của Nguyệt Hoa Thần Quân.

Cũng có lẽ là khi hắn biết rõ cứu sống Tiểu Hắc, cái giá phải trả là mình hình thần câu diệt nhưng vẫn nghĩa vô phản cố.

Ta nghĩ, trên đời này chắc không còn ai có thể yêu Tiểu Hắc hơn hắn nữa.

"Ngọc Hồ thúc thúc, ngươi kể cho ta nghe chuyện về phụ thân đi." Tiểu nha đầu ngồi trên tảng đá, đôi mắt sáng long lanh nhìn ta.

Ta giơ tay xoa đầu nàng.

"Phụ thân ngươi là một tên ăn mày, năm đó nếu không có mẫu thân ngươi, hắn đã c.h.ế.t đói rồi."

Không thể để cho hắn chiếm hết chuyện tốt được.

Sau này Tiểu Mãn phải thân với ta nhất mới được.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trư Tinh Tiên Nữ
Chương 18

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...