Ta thấy cậu ta vừa xin được mấy đồng tiền đồng liền bị mấy tên ăn xin khác chạy tới cướp mất, cậu ta đuổi theo chưa được mấy bước liền ngã nhào, những ngôi sao trong đôi mắt dường như cũng rớt hết xuống.
Chuyện của phàm nhân ta rất ít khi quản. Nhưng ta không nhịn được, không dùng pháp lực mà chỉ dùng nắm đ.ấ.m đánh cho mấy tên kia một trận tơi bời.
Ta đưa trả mấy đồng tiền đã cướp lại và chiếc bánh bao trên tay cho cậu bé ăn xin.
Không ngờ cậu bé ăn xin lại vì chiếc bánh bao này mà từ đó bám lấy ta, từ Hoa Thành đi theo ta đến tận động Bàn Vân.
Ta ngồi xổm trên tảng đá trước cửa động Bàn Vân, nhe răng dọa cậu ta: "Ta không chỉ là yêu quái ăn thịt người, mà còn chuyên ăn thịt trẻ con."
"Ngươi không phải." Đôi mắt đẹp của cậu ta như bầu trời sao bao la.
"Cho dù ngươi là như vậy, ta cũng tình nguyện cho ngươi ăn."
***
Một ngụm m.á.u đen của ta phun hết lên người Hồ Thập Ngũ.
Hắn đỡ lấy thân thể lung lay sắp đổ của ta, trên mặt xuất hiện vẻ hoảng loạn mà ta chưa từng thấy trong khoảng thời gian này.
"Sư phụ." Hắn luống cuống tay chân một tay đỡ ta, một tay niệm chú ném lên người ta: "Tiểu Hắc, nàng ráng chịu chút nữa."
Ta không biết hắn muốn ta chịu đựng đến bao giờ.
Chỉ cảm thấy toàn thân như bị thứ gì đó xé nát ra từng mảnh, ngũ tạng lục phủ đều đau đớn khôn cùng.
Ngay khi ta nghĩ mình sắp chết, Ngọc Hồ xông vào.
Hắn ngắt quãng phép thuật của Hồ Thập Ngũ, tức giận chạy đến bên giường: "Ngươi điên rồi sao? Làm như vậy ngươi sẽ tan thành mây khói!"
Hồ Thập Ngũ không nhìn hắn một cái, khuôn mặt lạnh lùng gần như không còn chút máu.
Hai bên thái dương hắn không biết từ khi nào đã lấm tấm vài sợi tóc bạc.
"Thì sao?" Hắn giơ tay niệm thêm một câu chú.
Không đợi hắn tiếp tục, ta mở mắt tát hắn một cái.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Rất vang.
Không biết hắn có đau không.
Ta lại rất đau, còn đau hơn cả cảm giác thân thể sắp bị xé nát vừa rồi.
Cùng lúc đó, mọi cảm xúc dâng trào trong lòng, mũi cay xè, nước mắt kìm nén bấy lâu trong mắt trào ra như vỡ đê.
"Hồ Thập Ngũ." Ta khóc lóc giơ tay, nhẹ nhàng đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn một quyền: "Chàng tan thành mây khói, ta phải đi đâu tìm chàng!"
"Ta rõ ràng là..."
"Ta rõ ràng là đã vất vả lắm mới tìm được chàng."
Năm đó hắn trở thành một phách của Nguyệt Hoa Thần Quân, ta còn có thể liều mạng vì hắn cầu xin một tia sinh cơ.
Nhưng nếu hôm nay hắn tan thành mây khói, biến mất khỏi Tam Giới...
Ta phải làm sao?
Hồ Thập Ngũ khó tin nắm lấy tay ta đang đ.ấ.m hắn, đôi môi mỏng run rẩy hồi lâu mới thốt ra tiếng: "Sư... Sư phụ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-tinh-tien-nu/chuong-14.html.]
Trong đôi mắt vốn dĩ ảm đạm kia bỗng bừng lên vài tia sáng nhỏ.
Một câu "Vô lương tâm" bị ta nghẹn lại trong cổ họng, không thể nào nói ra được.
"Tiểu Hắc!" Lúc này Ngọc Hồ cũng tiến lên, ánh mắt nóng rực nhìn ta: "Tiểu Hắc, ngươi nhớ ra rồi sao?"
Ta hít hít mũi, nhìn Hồ Thập Ngũ, lại nhìn Ngọc Hồ.
"Đương nhiên! Cũng phải xem cô nãi nãi ta là ai chứ?"
Ta kéo tay áo Hồ Thập Ngũ lau nước mắt, đắc ý ngẩng cằm: "Ta là Hồ Đậu Nhi! Đại ca của động Bàn Vân, Chí Tôn của Ma Giới, cái tên Nguyệt Hoa nho nhỏ kia còn có thể thực sự đánh ta hồn bay phách tán hay sao?"
Vừa nói xong câu này, ta liền hoa mắt chóng mặt, hai mắt tối sầm lại ngã xuống.
Thật sự là mất mặt.
Tỉnh lại nhất định lại bị con cáo trắng thối tha kia cười nhạo mấy trăm năm.
Nhưng cũng không sao.
Tiểu Thập Ngũ bây giờ lợi hại như vậy, chắc chắn sẽ giúp ta đánh trả.
Ta ngủ một giấc trời đất tối tăm.
Mấy ngàn năm qua như đèn kéo quân lướt qua trong giấc mơ của ta.
"Bí thuật này một khi luyện thành, ngươi sẽ vạn kiếp bất phục, tan biến khỏi thế gian, cho dù may mắn tiến vào luân hồi cũng đời đời vì thiên khiển mà không được c.h.ế.t yên lành, ngươi thật sự nguyện ý?" Một giọng nói trầm đục như từ vực sâu vọng lên.
Rất lâu sau, mới lại truyền đến một giọng nữ kiêu ngạo.
"Ta chỉ cần Thập Ngũ trở về, ta muốn Tam Giới thừa nhận sự tồn tại của hắn, ta muốn hắn là Hồ Thập Ngũ chứ không phải là một phách chó má gì đó của Thần Quân."
Bí thuật thượng cổ của Ma Giới.
Một khi luyện thành, sẽ ngày đêm chịu đựng nỗi đau vạn kiến cắn xé xương cốt, cho đến khi cuối cùng nguyên thần tan nát.
Trong trận đại chiến đó, ta dùng m.á.u tế kiếm thi triển bí thuật, cuối cùng nguyên thần tan nát ngã vào lòng Hồ Thập Ngũ.
Bây giờ ta không chỉ không chết, mà ngay cả nỗi đau vạn kiến cắn xé xương cốt cũng không còn.
"Sư phụ nhớ nhầm rồi." Hồ Thập Ngũ bẻ cái đùi gà nướng trên bàn đưa cho ta: "Hôm đó người chỉ là nguyên thần bị tổn thương, hôn mê mà thôi."
Ta nhận lấy đùi gà không nói gì.
Hắn lại nhìn Ngọc Hồ bên cạnh một cái.
Ngọc Hồ vội vàng bẻ cái đùi gà còn lại đưa cho ta: "Nguyên thần tan nát gì chứ, ta thấy ngươi ngủ mấy ngàn năm não ngủ hỏng rồi."
Ta chớp chớp mắt, cầm đùi gà ném vào đầu Ngọc Hồ một cái.
"Dám nói chuyện với ta như vậy, ngươi ngứa da rồi phải không?"
Ngọc Hồ đáng thương ôm đầu chạy vào góc, bộ dạng trông có chút buồn cười, khiến ta "phì" một tiếng bật cười.
Thấy ta cười, hai người mới như trút được gánh nặng cũng cười theo.
Ta cắn vài miếng đùi gà lại cảm thấy không đúng: "Vậy tại sao ta lại biến thành một đóa tử lan?"
Cảm giác này rất kỳ lạ.
Trước đây ta chưa bao giờ cảm thấy mình là một con heo có gì không ổn, nhưng khi ta biến thành một đóa tử lan rồi, thật sự là có chút không chịu nổi việc mình là một con heo béo nữa.
--------------------------------------------------