"Ngoan, đừng nhìn." Hắn giơ tay lên, dường như muốn xoa đầu ta, nhưng lại như không còn sức lực mà buông xuống: "Ngủ một giấc là khỏi thôi."
Ta từ Tru Tiên Đài rơi xuống biến thành một con heo, chứ không phải là ngã hỏng đầu.
Một cái lỗ thủng to như vậy, đừng nói là một người phàm như hắn, ngay cả thần tiên trên trời cũng không thể ngủ một giấc là khỏi được.
Ta không nghe lời hắn, quay người rời khỏi nhà tranh.
Ta không có pháp lực, cũng không hiểu bệnh tật của người phàm, bây giờ người có thể cứu hắn chỉ có Ngọc Hồ vừa bị hắn ném ra ngoài.
Ngọc Hồ là một con hồ ly tinh có pháp lực, kiểu gì cũng có thể cứu được một người phàm.
Nhưng điều ta không ngờ là, ta không ra ngoài được.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên hatdaukhaai.com ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không tự ý re-up, re-post ở các trang khác ạ.
Ta ôm đầu, trợn to mắt nhìn kết giới trước mặt.
Cách nhà tranh không xa lại có một kết giới, ta chưa bao giờ biết.
Rõ ràng đại ca đi kiếm củi săn b.ắ.n đều đi đường này, không gặp trở ngại gì mà.
Ta không tin tà mà xông vài lần, đều bị kết giới đẩy trở lại.
Nghĩ đến dáng vẻ đại ca nằm trên giường, một cảm giác sợ hãi xa lạ ập đến, ta không kìm được mà khóc lên gọi một tiếng: "Ngọc Hồ!"
"Ngọc Hồ! Ngươi mau về đi!"
Khi Ngọc Hồ trở về, ta ngồi bệt dưới đất người đầy bùn đất.
Ta kiệt sức nhìn hắn, khóc lóc nói với hắn: "Ngươi mau đi xem đại ca đi, hắn sắp c.h.ế.t rồi."
Ngọc Hồ liếc nhìn khuôn mặt đầy m.á.u và nước mắt của ta, nhếch mép.
"Ta thấy ngươi sắp c.h.ế.t rồi thì có."
Hắn nửa ôm nửa xách ta về nhà tranh.
Đại ca vẫn nằm trên giường, đã hôn mê, sắc mặt còn tái hơn lúc ta vừa ra ngoài mấy phần, khóe miệng còn tràn ra máu.
Ta sợ hãi nói với Ngọc Hồ: "Lúc ta vừa đi hắn còn tỉnh, bây giờ mặt không còn chút m.á.u nào rồi."
Lông mày Ngọc Hồ giật giật. Hắn niệm một câu thần chú ném lên người đại ca, cả người đại ca lập tức được một đạo kim quang bao phủ.
Quả nhiên vẫn phải có tên này mới cứu được đại ca.
Đợi hắn làm xong một loạt động tác mới quay lại nhìn ta, dường như có chút buồn cười: "Nếu ngươi còn đ.â.m vào mấy lần nữa, đừng nói là sắc mặt không còn huyết sắc, hắn sẽ trực tiếp thổ huyết mà c.h.ế.t luôn."
Hả? Ý gì?
Chuyện này thì liên quan gì đến ta.
Ngọc Hồ không có ý định giải thích cho ta, tự mình đi đến bàn ngồi xuống.
"Tiểu Hắc, ngươi định cảm ơn ta thế nào đây?" Hắn ngước mắt nhìn ta, đôi mắt hẹp dài mang theo nụ cười ẩn hiện.
Ta cũng đi tới, ngồi đối diện hắn, lon ton rót cho hắn một tách trà.
"Hay là cùng ta song tu?" Còn chưa đợi ta nói gì, hắn đã ghé sát lại nhỏ giọng nói với ta.
Hắn vừa nói xong câu này, một vật màu vàng óng ánh đã bay về phía hắn.
Ta còn chưa nhìn rõ là cái gì đã bị Ngọc Hồ bắt được, hắn tức giận đứng lên, mắng đại ca một câu: "Không biết điều!"
Mắng xong hắn liền quay người rời khỏi nhà tranh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/tru-tinh-tien-nu/chuong-6.html.]
Ta ngơ ngác quay đầu nhìn đại ca, phát hiện kim quang vừa bao phủ trên người hắn đã biến mất.
Đại ca nghiêng đầu nhìn ta, hơi nhíu mày hỏi ta: "Sao lại thành ra thế này?"
Ta mừng đến phát khóc nhào tới ôm hắn, vừa khóc vừa nói: "Huhu, ngươi làm ta sợ c.h.ế.t khiếp, ta cứ tưởng ngươi c.h.ế.t rồi."
Tay đại ca cứng đờ sau lưng ta một lúc mới buông xuống vỗ vỗ gáy ta.
Sau đó ta nghe thấy hắn dường như thở dài một tiếng, bất lực nói: "Chỉ có một cái chăn này thôi."
Nói thế nào nhỉ, đại ca không phải là người.
Ta nằm bò bên giường nhìn đại ca ngày hôm sau đã như người không có việc gì mà thức dậy, tháo vỏ chăn ga giường mang ra sân giặt, cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Đừng nói là người phàm, ngay cả ta khi còn ở trên trời, bị thương nặng như vậy cũng phải đau mấy ngày mới khỏi.
Đại ca vậy mà thực sự ngủ một giấc là khỏi.
Chuyện này ai mà không hoang mang?
Điều duy nhất khiến ta cảm thấy bình thường là, hôm nay đại ca không đi kiếm củi săn b.ắ.n nữa.
Hắn làm một đống đồ ăn ngon đặt trước mặt ta, giơ tay xoa xoa đầu heo của ta nói: "Ta mới không ở nhà mấy ngày, ngươi đã gầy đi một vòng rồi, xem ra ngươi không thích đồ ăn Ngọc Hồ làm."
Ta liếc nhìn cái chân heo đã to hơn một vòng của mình, cảm thấy đại ca nói dối trắng trợn cũng thật là giỏi.
Nhưng nói thật, đồ ăn Ngọc Hồ làm vẫn không thể so sánh với đại ca làm.
Mãi đến tối, ta lại khôi phục thành hình người.
Ta vội vàng chạy đến bên đại ca đang thu vỏ chăn ga giường, đại ca nghiêng đầu nhìn ta một cái rồi lại tiếp tục mang chăn ga giường vào nhà.
"Đại ca, ngươi thực sự không sao chứ?" Ta liếc nhìn vị trí trên eo hắn.
Đại ca vừa trải giường vừa ừ một tiếng.
Ta không tin.
"Vậy ta xem." Nói xong ta nhanh chóng đưa tay muốn vén áo đại ca lên.
Không ngờ ta dùng sức quá mạnh, trực tiếp xé toạc áo hắn ra.
Vết thương trên eo vẫn còn ở đó, chỉ là đã bắt đầu lành lại, cũng không còn chảy m.á.u nữa.
Ánh mắt ta vô thức di chuyển lên trên.
Vóc dáng đại ca, so với những nam nhân trong mấy cuốn sách ta từng xem còn đẹp hơn không biết bao nhiêu.
Đợi ta cùng đại ca song tu xong, ta nhất định phải vẽ một bức tranh khiến người đời kinh ngạc, để họ biết thế nào là cơ bụng tám múi thực sự.
"Nước miếng của ngươi chảy xuống rồi kìa." Đại ca thản nhiên lên tiếng.
Ta vội vàng thu hồi suy nghĩ từ trong ảo tưởng, nhưng lại phát hiện đại ca đã ăn mặc chỉnh tề.
Cái gì? Chẳng lẽ vừa nãy đều là ảo giác của ta?
Đại ca đưa tay dùng ngón trỏ gõ lên trán ta, hỏi ta: "Đau không?"
Đó là do hôm qua đ.â.m vào kết giới.
Ta chớp chớp mắt: "Đau."
"À phải rồi." Ta nhớ ra kết giới hôm qua: "Đại ca, ở đây sao lại có kết giới, ai đặt vậy? Bình thường chúng ta ra ngoài sao không thấy?"
Cảm ơn các bạn đã ủng hộ Thuyết nhenn. Thuyết cũng có kênh audio, mọi người qua ủn m.ô.n.g cho Thuyết với nha 殺
--------------------------------------------------