Tôi bị anh nói đến cạn lời.
Chỉ có thể hừ một tiếng.
Sau khi ở bên anh, tôi phát hiện anh có một tật xấu.
Hẹn bảy giờ tối ăn cơm, năm giờ anh đã bắt đầu chờ.
Tôi xin được trường nước ngoài học cao học, anh dứt khoát sắp xếp đi cùng.
Buổi tối tôi thường bảy giờ mới về.
Nếu tôi về muộn, anh chỉ ngồi đợi.
“Lần này anh tới lúc một giờ, chỉ đợi em một tiếng rưỡi.”
Anh chạm nhẹ lên má tôi.
“Eo có lạnh không?”
“Có cần khoác thêm áo không?”
Tôi đẩy anh ra.
“Không lạnh.”
Xe vào bãi đỗ xe bệnh viện.
Anh tháo dây an toàn cho tôi.
Ngay khi dây bật ra, anh bất ngờ giữ tôi lại trong khoảnh khắc ngắn.
Một lát sau.
Tôi nhìn những dấu vết mờ trên eo, không nói nên lời.
“Xin lỗi, nhất thời không kiểm soát được.”
Anh khoác áo lên cho tôi.
“Đi thôi, sắp muộn rồi.”
Tôi hoàn toàn không cảm nhận được chút áy náy nào.
Anh luôn có cách khiến tôi vừa bất lực vừa buồn cười.
Ví dụ như tôi ra ngoài ký hoạ, trưa ăn bánh mì kẹp cùng bạn học.
Anh nhắn cho tôi, gửi mấy tấm hình: “Bữa trưa hôm nay cũng ổn.”
Toàn món Trung Quốc nhìn rất ngon, tôi lập tức thèm: “A a a, tự nhiên cái bánh mì của em hết hấp dẫn luôn, muốn ăn quá!”
Thế mà ngay sau đó, anh đã xách hộp cơm xuất hiện trong tầm mắt tôi.
Đã vậy anh còn nghiêm túc nói: “Vừa hay đi ngang qua. Em mà không muốn ăn thì anh chắc chắn không mang đến.”
Vừa hay. Hạ Minh lúc nào cũng có vô số cái “vừa hay” như thế.
Năm đầu tiên bọn tôi ở bên nhau, anh luôn hay lo lắng.
Theo lời anh, hẹn sáu giờ gặp, năm giờ chưa thấy tôi là đã bắt đầu bồn chồn.
Hoặc như tôi ra khỏi nhà quên chạm nhẹ chào anh, cả ngày anh sẽ không yên.
Hễ tranh thủ được lúc tôi tan học là phải kéo tôi ra ngoài “nạp pin” một chút.
Bọn tôi đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói có thể dừng t.h.u.ố.c, sau này tái khám định kỳ.
Tôi vui đến mức suýt nhảy lên, ôm lấy anh nói: “Nghe chưa, bác sĩ nói anh có thể dừng t.h.u.ố.c rồi. Từ nay anh nhất định phải vui vẻ, đừng buồn nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-so-roi-trung-luon-anh/11.html.]
“Ừ, Tiếu Tiếu luôn ở đây, Tiếu Tiếu luôn ở đây.” Anh nắm tay tôi, dẫn tôi đi ra ngoài.
Anh nói hai nghĩa, vừa như đáp lời, vừa như tự nhắc chính mình.
Bước ra khỏi cửa, mưa đã tạnh, trời quang mây tạnh.
Bọn tôi hướng về một tương lai tốt hơn, và anh nắm tay tôi thật c.h.ặ.t.
13 : Ngoại truyện Hạ Minh
Trước khi gặp Vương Tiếu Tiếu, tôi thấy cuộc sống khá vô vị.
Hồi mẹ tôi du học ở nước ngoài, bà quen ba tôi, yêu rồi có thai.
Ban đầu mẹ tưởng ba chỉ là một du học sinh bình thường, không ngờ ông lại là Hạ Cẩm Thăng, người có địa vị.
Nhà họ Hạ nổi tiếng trong cộng đồng người Hoa, di cư từ thế kỷ trước.
Tích lũy của cải nửa thế kỷ, ở nước ngoài có tiền, trong nước có thế.
Còn ba tôi từ lâu đã có hôn thê, một bên chuẩn bị cưới, một bên vẫn giữ mẹ tôi bên cạnh.
Hạ Cẩm Thăng rất giỏi thao túng người khác, cứ dỗ dành lừa gạt như vậy, giữ mẹ tôi ở bên ông suốt mười hai năm.
Mãi đến khi tôi mười hai tuổi, mẹ tôi suy sụp vì phát hiện một sự thật: ba tôi thật lòng yêu vợ chính.
Ở nhà họ Hạ, mẹ tôi bị gọi là “nhị phu nhân”, bên trên còn có “đại phu nhân”, sinh cho ba tôi một cậu con trai tên Hạ Kiều.
Tình yêu của đàn ông đôi khi rẻ rúng và khiến người ta chán nản: không nỡ buông quyền thế địa vị của vợ cả, lại vẫn muốn giữ mẹ tôi như giữ một đóa hoa đẹp.
Khi mẹ đưa tôi trốn về thành phố này, tôi đã mười hai tuổi.
Trước mười hai tuổi, tôi sinh ra ở nhà họ Hạ, lớn lên ở nhà họ Hạ.
Tôi được hưởng thứ giáo d.ụ.c tinh hoa hàng đầu: ngày nào cũng học không hết, gặp người không hết.
Ở nhà họ Hạ, chỉ có hai loại người.
Người hữu dụng và kẻ vô dụng.
Từ nhỏ tôi bị ép so sánh với Hạ Kiều, không được lơ là dù chỉ một chút.
Có lần tôi ngồi trong vườn, nhìn một con ruồi bị nhốt trong chai, cứ cố bay tìm đường ra.
Khoảnh khắc ấy tôi thấy mình giống nó.
Tôi nghĩ, đi thôi.
Sống thêm một ngày kiểu này cũng thấy ngột ngạt.
Trốn khỏi nhà họ Hạ giống như chơi một ván bài lớn: phải tính thật chuẩn.
Tính sức chịu đựng của mẹ tôi, tính mức độ nhẫn nại của Hạ Cẩm Thăng với bà, tính giới hạn chịu đựng của vợ cả trước tình cảnh này.
Hạ Kiều bị bắt vì đ.á.n.h bạc trên vùng biển quốc tế, còn tôi lại đoạt giải vật lý quốc tế.
Hạ Cẩm Thăng tổ chức tiệc mừng cho tôi, ánh mắt vợ cả nhìn tôi như giấu d.a.o.
Tôi chỉ nói với bà ta một câu: “Hạ Kiều coi như hỏng rồi. Vợ cả chi bằng sinh thêm một đứa nữa, dù sao ông ấy vẫn còn có tình với bà.”
Vợ cả là người rất biết thủ đoạn và giấu tâm tư.
Bà ta chỉ cần bình thản kể lại năm xưa ba tôi theo đuổi bà ta thế nào, đối xử dụng tâm ra sao, là dây thần kinh vốn mỏng manh của mẹ tôi sẽ bị kích động, mất ngủ và nghi ngờ suốt đêm.
Còn tôi, vào đúng thời điểm, chỉ cần nói một câu: “Mẹ, hay là chúng ta rời khỏi nhà họ Hạ đi. Mẹ cứ cãi vã với ba như vậy, sớm muộn cũng tan vỡ thôi.”
Cuối cùng mẹ tôi hạ quyết tâm, đưa tôi trốn về quê bà, sống trong một khu phố đông đúc.
Trước khi đi, tôi gặp vợ cả, mỉm cười nói: “Đừng để ba tôi tìm thấy chúng tôi. Nếu không, ngày tôi quay lại, cuộc sống của bà sẽ không dễ chịu đâu.”