Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Trúng Số Rồi, Trúng Luôn Anh

Chương 8

Lượt đọc: 95
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cao Cường đứng dậy, cười khẩy:

“Phi Phi, rảnh thì đi ăn ít mơ chua đi, đừng đứng đây nói những lời khó nghe. Với nhan sắc và vóc dáng của Tiếu Tiếu, đàn ông vì cô ấy mà theo đuổi thiếu gì. Cần gì phải giống ai đó đi giành giật. Hơn nữa, Tiếu Tiếu nhà tôi bây giờ là phú bà, tài sản cả chục triệu. Tôi chỉ cần gọi một cuộc điện thoại, người theo đuổi cô ấy nhiều tới mức đếm không xuể!”

Mợ tôi sững sờ:

“Chục triệu gì cơ? Các người nói cái gì vậy?”

Tôi cười khiêm tốn:

“May mắn thôi. Mua hơn chục vé số, không ngờ trúng đúng giải nhất.”

“Không thể nào! Vì cái gì chứ, vì cái gì chứ!” Mợ tôi phát điên, gào lên. “Cái số nghèo kiết xác cả đời của chúng mày mà trúng giải nhất á? Chắc chắn là giả!”

Hạ Minh nói hờ hững:

“Chú Lý, tôi đúng là đ.á.n.h giá thấp tiền lương ngành ngân hàng. Một người làm ngân hàng ba mươi năm mà tích góp được mấy trăm vạn mua nhà cưới cho con gái.”

“Còn anh Phương…” ánh mắt anh lướt qua Phương Thiên, giọng vẫn đều, “nghe nói vừa thi đậu vào Cục Quản lý Nhà ở, là chức lớn lắm à? Mẹ anh ấy nói chuyên quản chuyện của Thịnh Thế Hào Đình, cả nhà kéo tới bắt tôi xin lỗi, giảm giá, bồi thường.”

Chân cậu tôi mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỵ xuống đất.

Phương Thiên chưa kịp nói câu nào đã bị người ta dẫn đi.

Ba mẹ tôi sau một trận náo loạn thì choáng váng, được mời vào phòng nghỉ VIP.

Cao Cường kéo tôi ra phía sau, thì thầm:

“Bốn năm không gặp Hạ Minh, anh vẫn hơi sợ cậu ta. Năm đó anh chỉ đùa ôm em một cái, cậu ta suýt bẻ gãy tay anh. Giờ cậu ta phát đạt rồi à? Khí thế ghê thật.”

“Chuyện Hạ Minh mang nhà cưới, cầm sính lễ cưới em lan khắp group lớp cấp ba rồi. Ai cũng tưởng em khoác lác, không ngờ lại là thật!” Cao Cường càng nói càng hưng phấn. “Em thấy lúc nãy anh diễn có giống ‘tay chân số một’ trong tiểu thuyết không? Anh nghỉ việc đi Hoành Điếm đóng phim chắc thành đại ca giang hồ luôn!”

“Đại ca thì thôi.” Tôi thở dài, u sầu. “Anh mà dám nghỉ việc, mẹ anh c.h.ặ.t anh ra nấu canh gà ác liền. Mà… chuyện em lỡ khoác lác truyền tới group rồi, em biết giải thích với Hạ Minh sao đây.”

Giọng Hạ Minh vang lên ngay sau lưng tôi, bình thản mà chắc nịch:

“Giải thích gì? Nhà cưới anh đã chuẩn bị sẵn rồi. Ở khu biệt thự Thịnh Thế Hào Đình, anh để lại cho em một căn. Còn sính lễ, anh chuẩn bị cho em một quỹ.”

Anh giơ tay nắm lấy cánh tay tôi, chậm rãi kéo tôi vào lòng, rồi nói với Cao Cường:

“Khi định ngày cưới, nhất định mời toàn bộ bạn học cũ tới dự.”

Cao Cường sợ đến mức lùi liền mấy bước, lập tức kéo giãn khoảng cách với tôi.

Tôi liếc mắt ra hiệu: mau, kiếm cớ kéo tôi đi!

Cao Cường vẫn diễn cho trọn vai, cúi người khoa trương:

“Vậy tôi chờ tin vui của Hạ tổng và… phu nhân tương lai.”

Nói xong anh ta bôi dầu vào chân, chuồn mất.

Tôi xấu hổ đến cứng người, né tay Hạ Minh, cố chấp nói:

“Cảm ơn anh đã giúp em giải vây. Hồi đó em chỉ vì tức Triệu Phi Phi nên lỡ miệng lấy anh ra khoe khoang. Qua một thời gian nữa em sẽ đăng bài giải thích. Hạ Minh, thật sự cảm ơn anh hôm nay đã giúp em.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/trung-so-roi-trung-luon-anh/8.html.]

Cả đời ba mẹ tôi bị nhà cậu đè đầu không ngóc nổi. Triệu Phi Phi lại coi tôi như kẻ hầu hạ mà sai khiến.

Hôm nay nếu không có Hạ Minh đứng ra, còn không biết sẽ loạn tới mức nào.

Hạ Minh nhìn tôi, đưa tay chậm rãi nới lỏng cà vạt, rồi thong thả nói:

“Nếu em thật sự muốn cảm ơn anh… thì gả cho anh.”

10

Hạ Minh đột ngột bảo tôi gả cho anh, tôi còn chưa kịp đáp lời.

Bởi vì chuyện anh nói tiếp theo, quá nặng nề.

Mẹ của Hạ Minh đã tự sát bằng cách rạch cổ tay, chuyện xảy ra ba tháng trước khi anh về nước.

Anh kể lại chuyện này với vẻ mặt cực kỳ bình tĩnh, nói rằng khi phát hiện thì đã quá muộn.

Máu tràn ngập cả phòng tắm, người giúp việc thấy m.á.u thấm ra ngoài mới gọi người phá cửa xông vào.

Mẹ anh mặc váy ngủ, nằm trong bồn tắm, đã không còn hơi thở.

Tôi nghe mà cổ họng nghẹn lại, muốn an ủi anh, nhưng không thốt nên lời.

Mẹ của Hạ Minh tên là Thời Vãn Vân, cái tên dịu dàng như mây chiều.

Bà dắt Hạ Minh chuyển đến đây, che ô, mặc sườn xám màu xanh khói, dịu dàng dặn công nhân cẩn thận khiêng đàn piano.

Không ai biết vì sao một người phụ nữ dịu dàng xinh đẹp như vậy lại đơn độc dắt theo một cậu bé chuyển tới khu chúng tôi.

Bà lúc nào cũng mỉm cười, nhẹ nhàng mà nhã nhặn.

Mẹ tôi bảo tôi mang bánh chưng, bánh trung thu sang cho họ, mỗi lần gõ cửa tôi cũng không dám nói lớn, sợ làm kinh động người dì dịu dàng ấy.

Nhà họ tuy chỉ có hai căn phòng nhỏ, nhưng lúc nào cũng thơm tho, cắm hoa tươi, sạch sẽ xinh đẹp.

Phòng khách nhà họ không có gì khác, chỉ có một cây đàn, một chiếc ghế. Không gian chật, nhưng rất tao nhã.

Thời thiếu nữ, tôi coi dì Thời là thần tượng, đi đứng nói năng đều vô thức bắt chước bà.

Nhưng sau này tôi mới biết, người dì dịu dàng xinh đẹp đó là một kẻ điên.

Bà trói tay chân Hạ Minh, nhốt anh trong tủ áo tối om, ba ngày ba đêm không cho ăn uống.

Nhớ lại chuyện cũ, tôi thấy mọi thứ như một giấc mộng.

Hạ Minh cho tôi một tuần để suy nghĩ, có muốn gả cho anh hay không.

Đến khi tôi nghĩ xong, tôi đã cầm giấy đăng ký kết hôn, đứng cùng anh trong thang máy khách sạn.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Trúng Số Rồi, Trúng Luôn Anh
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...