Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 125

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

(*) ý chỉ nhà nào cũng có chuyện khó của nhà đó

Dương Nghĩa Trí bị thương trên núi lúc núi lở, với tư cách là một thôn trưởng, bình thường lại làm nhiều chuyện vì mọi người, đương nhiên ông được mọi người tôn kính, nên nhà nhà đều mang đồ đến thăm.

Tuy nói ông bị thương nằm trên giường không thể động đậy, nhưng trong lòng lại rất vui mừng, nhiệt tình bảo bà nội Thạch Đầu mời mọi người vào. Lúc này mẹ Thạch Đầu đương nhiên phải gánh vác tất cả công việc trong nhà để bà nội Thạch Đầu có thể chuyên tâm hầu hạ Dương Nghĩa Trí, mà bên ngoài thì dĩ nhiên giao hết toàn bộ cho Dương Khai Thạch.

Dương Nghĩa Trí lo lắng cho việc thu hoạch của mọi người. Ông thấy Cát Sơn là tay thiện nghệ trồng hoa mầu trong thôn, mà Bách Thủ là người nhiệt tình lại có chủ ý, nên bảo hai người bình thường nên trông nom công việc trong thôn nhiều hơn một chút. Hai người đương nhiên cũng đồng ý với ông.

Mà vào ngày thứ hai sau khi Dương Nghĩa Trí bị thương, hai vợ chồng Dương Phong mang một miếng thịt về nhà, vào phòng nhìn Dương Nghĩa Trí một cái, thấy ông không có gì đáng ngại, hai người họ về nhà ngồi còn chưa nóng chỗ đã vội vã đi mất, hai người nói là không có người trông coi cửa hàng.

Dương Nghĩa Trí ngoài miệng thì chưa nói gì, nhưng trong lòng đã không vui, nên Dương Phong đi rồi ông vẫn luôn không nói chuyện. Bà nội Thạch Đầu thì ngồi trong sân bất mãn quở trách Dương Phong: “… Chỉ biết có cửa hàng thôi, trong mắt nó nào có cha mẹ nó, ngoài cửa hàng có bao nhiêu việc chứ, ngay cả bữa cơm trưa cũng không ăn mà đã đi? …” Lại sợ Dương Nghĩa Trí trong phòng nghe thấy sẽ buồn phiền trong lòng, nên thì thầm độc thoại một hồi.

Ngày Dương Nghĩa Trí được khiêng lên thị trấn xem đại phu, Dương Phong chỉ cùng đi theo một lần, khi người trong thôn giúp khiêng Dương Nghĩa Trí về, hắn cũng không hề có chút ý định theo về, khi đó trong lòng Dương Nghĩa Trí đã có khúc mắc!

Dương Khai Thạch đương nhiên có thành kiến với cách làm của Dương Phong, nhưng trước mặt hiếu đạo, hắn vẫn an ủi hai người: “… Đại ca cũng không dễ dàng gì, việc buôn bán còn bận rộn, khi nào huynh ấy rảnh nhất định sẽ về nhà thôi.”

Hắn nói không sai, qua mấy ngày sau, Dương Phong quả nhiên lại dẫn Dương Minh Thạch trở về, lúc này ngồi trong nhà ăn xong bữa trưa, thấy cha hắn nằm trên giường hành động không tiện, việc gì cũng phải có người trông coi, nâng đỡ, mà mẹ Thạch Đầu mỗi ngày đều phải bận rộn hai bên, bọn họ nuôi lợn, bà nội Thạch Đầu cũng nuôi lợn, trong nhà còn có gà, mỗi ngày làm tất cả những việc này cũng mất cả nửa ngày, còn phải dọn nhà cửa. Nấu cơm, rồi làm những việc khác, suốt ngày loay hoay chân không chạm đất. Buổi tối khi những người khác đã ngủ, thì nàng mới có thể đi ngủ.

Mà Dương Khai Thạch thì phụ trách công việc ngoài ruộng, chân lão gia tử bị thương, đến ngày mùa toàn bộ công việc chắn chắn hắn phải gánh, mà làm thì từ sáng sớm cho đến tối mịt. Qua một vụ mùa thì không biết người sẽ mệt mỏi thành bộ dạng gì nữa.

Mẹ Minh Thạch không về chăm nom nhà cửa hắn cũng đã không so đo rồi, nhưng mấy mảnh ruộng kia của cha mẹ dù sao hai huynh đệ cũng phải thương lượng cùng nhau làm chứ? Huống hồ sau khi một nhà Dương Phong chuyển lên thị trấn, mấy mảnh ruộng bọn họ để lại toàn bộ đều giao cho hai ông bà. Bề ngoài nói cho dễ nghe thì cho hết cho vợ chồng Dương Nghĩa Trí, nhưng kì thực, ăn uống của một nhà Dương Phong quanh năm suốt tháng đều lấy ở nhà đi, có đôi khi gặp phải mùa thu hoạch không tốt, mà những thứ cả nhà họ lấy đi đã lố cả lượng thu hoạch.

Hai người Dương Nghĩa Trí không mở miệng, đương nhiên Dương Khai Thạch cũng khó mà nói. Bây giờ lão đầu tử bị bệnh cách nào xuống giường được, hơn nữa có mấy mảnh ruộng của Dương Phong. Theo lý thuyết, lẽ thường hai huynh đệ nên hợp lực thương lượng chuyện khi đến ngày mùa.

Kết quả là khi ăn xong bữa trưa. Dương Khai Thạch nói việc này với Dương Phong, Dương Phong lập tức nói: “… Hai năm qua việc buôn bán dần dần đã có khởi sắc, cũng có một ít khách hàng cũ, mà chỗ của huynh cũng không phải mặt bằng bốn phương thông suốt, mà cũng không phải là cứ điểm giao thông gì, chỉ có ít người qua lại, vì thế những khách hàng cũ kia rất quan trọng. Tới ngày mùa, người ta lại tới mua nhiều đồ, huynh phải trông nom, nên đến lúc đó có thể huynh không cách nào về được cả… mà sức khỏe mẹ Minh Thạch trước giờ vẫn không tốt, về cũng không giúp được công việc gì, còn phải chăm sóc cho Minh Thạch…”

Dương Khai Thạch nghe xong những lời này, lửa giận trong lòng hắn lập tức hừng hực bốc lên, nhưng nghĩ đến cảm thụ của hai ông bà, nên hắn vẫn đè ép lửa giận mà thương lượng với Dương Phong: “Vậy để cho Linh Tử ra chợ giúp, đến lúc đó huynh trở về giúp thu hoạch hoa mầu, đàn ông sức lớn, nên làm cũng sẽ nhanh hơn một chút.”

Dương Phong đâu có chịu, mấy năm nay không trồng trọt, hắn cũng đã trở nên lười biếng, hắn không muốn lại phải chịu sự khổ cực của nông dân nữa, bèn mang vẻ mặt lo lắng nói: “Linh Tử đâu có hiểu gì, nếu muội ấy đi trông coi cửa hàng thì chưa chắc gì có khách, muội ấy còn phải đi hỏi mẹ Minh Thạch, đến lúc đó chẳng phải là thêm loạn sao. Hơn nữa có vài chuyện của khách hàng cũ chỉ có ta mới giải quyết được…”

Ở đâu lại có đại ca như thế này chứ, Dương Khai Thạch phát hỏa, đen mặt nói: “Vậy được, tùy các huynh, dù sao nhà chúng ta có mấy mảnh ruộng, đến lúc đó chúng ta thu hai mảnh ruộng của cha mẹ, còn ruộng của các huynh tùy các huynh nghĩ cách…”

Không đợi Dương Khai Thạch nói xong, Dương Phong đã lớn tiếng nói: “Vậy sao được? Chúng ta làm sao có thời gian về nhà, đều là người một nhà cả, các đệ cứ thu chung đi, còn chừa riêng lại ruộng nhà chúng ta để cho người ta chê cười sao?”

Bên cạnh mẹ Thạch Đầu nghe được thì tức giận đến phát run, chưa thấy ai da mặt dày như vậy đấy.

“Người ta chê cười à?” Dương Khai Thạch cười lạnh một tiếng: “Đại ca, cha gãy chân các huynh chẳng thèm quan tâm thì không khiến người ta chê cười sao? Cho cha mẹ ruộng của các huynh nhưng hàng năm các huynh lấy lương thực nhiều hơn người khác vậy thì không để người ta chê cười sao? Các huynh còn không sợ người ta chê cười thì bọn đệ sợ cái gì?”

Mặt Dương Phong lúc xanh lúc trắng, lạnh mặt trừng mắt Dương Khai Thạch, hắn không ngờ đệ đệ bình thường trung thực lại dám đối chọi hắn như vậy, hừ lạnh nói: “Chúng ta không chăm sóc cha mẹ sao? Lần đó trở về không mua đồ đạc cho cha mẹ, trước khi ngươi kết hôn còn không phải do đại ca ngươi là ta gánh vác trong nhà hay sao?”

Dương Khai Thạch đóng cửa sân lại, đại ca này của hắn lại không biết xấu hổ mang những điều nay ra mà nói, hắn nghe xong mặt mày đều hổ thẹn kinh khủng.

Mỗi lần Dương Phong trở về chỉ mua một miếng thịt, không cho hai ông bà bạc, cũng không hỏi hai ông bà thích ăn gì; chí ít trước khi hắn thành thân, khi đó Dương Phong còn chưa đi ra ngoài, đương nhiên phải làm việc giúp đỡ trong nhà, nhưng hắn cũng phải làm không ít mà. Từ sau khi cưới chị dâu, thường thường hắn làm còn nhiều hơn Dương Phong. Hắn thực sự chẳng muốn lấy những việc nhỏ nhặt cũ kỹ này ầm ĩ với Dương Phong.

Bà nội Thạch Đầu ở trong bếp nghe thấy hai huynh đệ trong sân thấp giọng cãi nhau thì vội vàng chạy ra, nghiêm khắc trừng mắt hai người một cái, ra hiệu hai người đừng nói nữa, thật ra Dương Nghĩa Trí ở trong phòng đã sớm nghe được. Ông nằm trên giường rít tẩu thuốc.

Chưa thương lượng xong việc, Dương Khai Thạch và Dương Phong vẫn đang cãi nhau khốc liệt, Dương Phong nói với Dương Nghĩa Trí một tiếng rồi lập tức dẫn Dương Minh Thạch đi.

Dương Khai Thạch rất căm tức trong lòng, lại không muốn ở nhà, nên tự mình đi ra ruộng. Bà nội Thạch Đầu vào nhà nhìn nhìn Dương Nghĩa Trí, sau đó trở lại phòng bếp tiếp tục bận rộn, có điều trong lòng lại chán nản não nề.

Con trai lớn chỉ lo cho gia đình của riêng mình đương nhiên hai ông bà cũng biết, nhưng hiện tại nghe được những lời đó khiến trong lòng vẫn không nhịn được mà thất vọng.

Trong lòng Dương Nghĩa Trí cũng đủ ngũ vị hỗn tạp, với tư cách một thôn trưởng, mỗi ngày ngoài miệng ông đều dạy bảo người khác phải thế này thế kia, nhưng con mình thì lại như vậy.

Làm một người cha, ông thất bại như thế sao?

Loan Loan nghe xong lời mẹ Thạch Đầu nói thì trong lòng sụt sịt không thôi, may mà nhà các nàng không có loại vấn đề này. Nàng không thể đi nói vợ chồng Dương Phong không phải, cũng chỉ có thể an ủi mẹ Thạch Đầu rằng đừng nghĩ nhiều trong lòng như thế, nếu như đến lúc đó bọn họ thực sự bận rộn không qua được, thì nàng và Bách Thủ sẽ sang giúp, còn vui đùa nói: “Nhà bọn muội bây giờ thế nhưng có ba người rồi nha, lao động nhiều hơn so với nhà các tẩu rồi, Lai Sinh giỏi rất nhiều việc đấy!”

Được Loan Loan an ủi, trong lòng mẹ Thạch Đầu quả thực thoải mái được một chút.

Buổi tối, Loan Loan nói việc này cho Bách Thủ, nhưng ban ngày Bách Thủ cũng đã nghe người ta nói rồi, Dương gia thôn chỉ có chút xíu như vậy, chuyện Dương Khai Thạch cãi nhau với Dương Phong rất nhanh đã truyền khắp thôn.

Có người nói Dương Phong bất hiếu, có người nói Dương Khai Thạch quá trung thực, cũng có người cảm thán: “Thì ra nhà trưởng thôn cũng có bản kinh khó đọc a!”

Trong lời đồn đãi các loại ý kiến trong thôn, Loan Loan và Bách Thủ lại bắt đầu ra chợ bán bột lạnh, từ sau đợt mưa to kia, gần như mỗi ngày trời đều trong vắt, trời nóng lên, đương nhiên bột lạnh này cũng được mọi người yêu thích.

Mà có một lần, khi Loan Loan và Bách Thủ trở về thì gặp được Vương Thanh Sơn đi ra từ Ngưu gia thôn, Loan Loan cười hỏi hắn đi đâu.

Vương Thanh Sơn da mặt mỏng, bỗng chốc đỏ lên, ê ê a a cả buổi Loan Loan và Bách Thủ mới nghe rõ. Thì ra Vương Thanh Sơn tìm được một loại đất có thể nhuộm đồ tre trúc thành màu đỏ đất, không ngờ đồ vật làm từ hàng tre trúc có màu sắc này lại được mọi người vô cùng hoan nghênh.

Những gia đình nông thôn bọn họ thì mua những chiếc gùi có màu đỏ mang về v..v…, còn những gia đình lớn thì mua một vài thứ tinh xảo, nhưng lại không có nhà nào bỗng chốc mua hẳn mười cái giỏ tinh xảo của hắn cả. Sau đó mẹ vợ tương lai của hắn nhìn thấy thì rất thích. Vương Thanh Sơn lập tức biểu thị hắn về nhà sẽ bện mấy cái giỏ càng đẹp hơn đưa sang cho bà, còn cái này không để vừa đồ mang về.

Không biết hắn có gặp được vợ tương lai hay không, Loan Loan cũng không tiện hỏi, bèn cười nói: “Nghe Vương đại nương nói khuê nữ nhà Cát Đại lớn lên rất xinh đẹp nha!”

Vương Thanh Sơn lập tức không nói lời nào, cũng không nói chuyện với Bách Thủ mà gấp gáp vội vàng đi rồi.

Khiến cho Loan Loan và Bách Thủ ở phía sau cười trộm, ba người đã lớn rồi, nên cũng biết là nói đùa thôi, vì thế Vương Thanh Sơn đương nhiên sẽ không tức giận, đó chính là hắn ngượng ngùng thôi.

Hơn nửa năm từ sau việc vui của Mai Tử và Vương Bảo Sơn, sau đó Mai Tử mang thai, hiện tại lại sắp đến việc vui của Vương Thanh Sơn. Hơn nửa năm này, trừ chuyện của ông nội Lai Sinh thì đều là việc vui cả! Mọi người trong thôn đều lây không khí vui mừng!

Loan Loan nghĩ đi nghĩ lại đầu óc không tự giác lại chuyển tới trên người mình, tay nàng vô thức sờ lên bụng của mình.

Chờ khi hai người đi đến cửa thôn, trông thấy một đám người vây quanh trên đường, không biết ai ngồi giữa mà cả đoàn người đều tụ lại nghe, Loan Loan càng đến gần thì bèn nghe được giọng nói của một ông lão, hơi xa lạ nhưng cũng hơi quen thuộc. Nàng rướn cổ lên nhìn xuống cũng không thấy được bên trong.

Đúng lúc nàng trông thấy mẹ Nguyên Bảo, bèn kéo nàng ấy rồi thấp giọng hỏi: “Các tẩu đang làm gì thế?”

Mẹ Nguyên Bảo vừa thấy nàng thì lập tức đè thấp giọng nói: “Lão tiên sinh kia lại tới nữa, ông ấy đang xem giúp mọi người đấy, muội có muốn xem một chút không?”

Loan Loan ngẩn người, cố gắng nhớ lại lão tiên sinh nàng ấy nói, rốt cuộc cũng nhớ ra người đó, thì ra là lão đạo sĩ kia, nói: “Đạo sĩ kia lại tới nữa sao?”

Mẹ Nguyên Bảo biết nàng không tin những thứ này lắm nên bèn lôi kéo khích lệ nàng: “Kỳ thật lão tiên sinh kia xem cũng rất chuẩn đấy, muội xem xem không phải lần trước ông ấy nói muội là người có phúc sao? Muội xem cuộc sống hiện tại nhà bọn muội đi, không phải là tốt hơn nhiều so với trước kia sao!”

Loan Loan gật gật đầu, quả thực đã tốt hơn nhiều, có điều nguyên nhân cũng không liên quan chút gì đến lời lão đạo sĩ kia nói cả.

“… Cho nên, thừa dịp hôm nay có cơ hội, muội cũng mang bát tự đi xem thử đi, không phải ai ông ấy cũng xem đâu. Lần trước ông ấy đã xem giúp muội, nói không chừng lần này vận khí muội tốt, ông ấy lại xem giúp muội một chút đấy?”

Loan Loan lắc đầu, nàng mới không cần đi đoán mệnh đâu.

Đúng lúc này, Bách Thủ ngăn cản nàng, nhìn nàng nói: “Nếu không, mình cũng xem xem?”

Loan Loan sững sờ nhìn, Bách Thủ cũng tin chuyện này sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 125
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...