Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 20

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây là lần đầu tiên Loan Loan nghe Bách Thủ chủ động chào hỏi người khác. Nghe thấy tiếng nói, cha mẹ Nguyên Bảo quay đầu lại, thấy Bách Thủ mang theo thú săn, cha Nguyên Bảo buông gốc trúc thật dài vừa chặt xong xuống nói: “Ừ, đi săn thú à?”

Mẹ Nguyên Bảo ở bên cạnh cột những cây trúc đã chặt, đồng thời quét mắt về phía Loan Loan đeo gùi đứng bên cạnh, khi thấy Loan Loan đang tò mò nhìn mình, mẹ Nguyên Bảo hơi ngẩn ra.

Lúc Loan Loan vừa gả tới đây nàng đã gặp qua một lần, nếu đổi lại là trước đây, lúc này Loan Loan phải đứng cúi đầu rũ mắt đằng sau Bách Thủ mới đúng.

“Huynh có cần giúp đỡ không?” Bách Thủ vừa nói vừa tháo gùi xuống, buông thú săn ra rồi cầm dao đi tới.

Loan Loan cho rằng cha mẹ Nguyên Bảo nhất định sẽ cự tuyệt, nhưng không ngờ cha Nguyên Bảo chỉ nói: “Không có chuyện gì đâu, ở đây ta cũng chỉ còn mấy cây nữa thôi.” nhưng cũng không ngăn cản Bách Thủ hỗ trợ.

Bách Thủ giúp cha Nguyên Bảo chặt trúc. Loan Loan bèn đứng bên cạnh nhìn. Mẹ Nguyên Bảo dường như cũng không có ý muốn chủ động nói chuyện với nàng, nên nàng cũng không tiện mang mặt nóng dán mông lạnh (*).

(*) mặt nóng dán mông lạnh: ý chỉ không cần phải nhiệt tình với người không thích mình.

Chờ lúc số trúc chặt được đã đủ, Bách Thủ lại giúp cột trúc lại, sau đó dùng dây thừng cột hai bó trúc lại với nhau, như vậy hai người sẽ dễ mang đi hơn. Sau khi ba người bận rộn xong, phát hiện Loan Loan vẫn đứng ở bên cạnh nhìn giờ đã không thấy đâu, sau đó nhìn kỹ, thì phát hiện nàng đang ngồi xổm trong rừng trúc không biết đang làm gì.

Bách Thủ đứng ngoài rừng trúc kêu một tiếng: “Vợ ơi, chúng ta phải đi rồi.”

“Ơi, chờ một chút…” Loan Loan lên tiếng đáp lại, nhưng cũng không quay đầu lại mà tiếp tục ngồi xổm trong rừng.

Ba người khó hiểu, Bách Thủ đi vào cánh rừng, thấy Loan Loan đang ngồi cắt một gốc gì đó nhọn nhọn, hắn nói: “Nàng làm gì thế?”

Loan Loan quay đầu lại, cười hì hì chỉ vào thứ trên mặt đất nói: “Đây là măng, có thể ăn được, bình thường rất cứng chắc, chàng tới đây…” Đứng dậy tránh ra, rồi lại nói: “Được rồi, hay là chàng dùng dao cắt rời từ chỗ này, chúng ta chỉ cần phía trên thôi.” Giữ lại phía dưới sau này còn có thể tiếp tục mọc lên.

Cắt đi phần măng nhú ra, trên mặt đất còn có vài nơi loáng thoáng có măng nhọn nhọn nhú đầu ra, có lẽ chờ thêm mấy ngày nữa thì những gốc măng này đều lớn lên rồi.

Bình thường người trong thôn không có ai ăn thứ này, cha mẹ Nguyên Bảo cổ quái nhìn mấy gốc măng Loan Loan đưa tới.

“Dương đại tẩu, mấy gốc này tặng cho hai người.”

Mẹ Nguyên Bảo mắt nhìn mà không lấy, chần chờ đặt câu hỏi: “Cái này có thể ăn sao?”

“Có thể a, cắt nó thành miếng, sau đó xào chung với thịt, mặc dù có chút đắng, nhưng ăn rất ngon. Nó là một món ăn ngon thanh nhiệt đấy.” Măng xào thịt thế nhưng rất được nhiều người biết đến ở hiện đại.

Mẹ Nguyên Bảo đưa mắt nhìn cha Nguyên Bảo, cha Nguyên Bảo có thâm ý khác đưa mắt nhìn Loan Loan, nói với Bách Thủ: “Bình thường hai người ăn thứ này à?”

Bách Thủ lắc đầu: “Chưa từng ăn.” Có điều vợ nói có thể ăn hẳn là có thể ăn.

Cha mẹ Nguyên Bảo đột nhiên có chút cảm thông với hai vợ chồng Bách Thủ. Mặc dù nói mệnh Bách Thủ không tốt, cũng không khiến người trong thôn thích, nhưng từ bản tính mà nói, hắn là người không tệ. Thế mà hai vợ chồng lại quẫn bách đến nỗi phải đến thâm sơn tìm những thứ này ăn.

Cha Nguyên Bảo thở dài một tiếng, muốn giúp đỡ Bách Thủ, nhưng nghĩ đến tính cách của hắn thì lại cảm thấy hay là thôi đi. Mẹ Nguyên Bảo không lấy măng, lúng túng nói mình ăn không quen đồ đắng.

Trong lòng Loan Loan không ngừng than thở đáng tiếc, những cổ nhân này thật là không biết mỹ thực mà! Sau đó bỏ tất cả măng vào trong gùi như của quý.

Trong phút chốc, lòng cha mẹ Nguyên Bảo đột nhiên dâng lên một loại xúc động muốn giúp hai người.

Núi non trùng điệp, lúc trở về có nhiều người đi cùng hơn.

Bốn người cùng nhau xuống núi, Bách Thủ giúp cha Nguyên Bảo khiêng trúc xuống núi. Nhưng chỉ đưa đồ đến cửa thôn, Bách Thủ lại trở về nhà cùng Loan Loan. Vì thế trong lòng cha mẹ Nguyên Bảo rất phức tạp.

Hôm nay thu hoạch không nhỏ, về đến nhà, đầu tiên Loan Loan lấy sàng đựng quả bồ kết đặt dưới mái hiên.

Bách Thủ kiểm tra vườn rau. Loan Loan mang hai bao hạt tiêu lớn ra rồi lấy đồ trải trên bàn.

Hạt tiêu phân thành hai loại, tiêu xanh và tiêu khô. Khi nấu thức ăn dùng hạt tiêu xanh mùi thơm hơn, nhưng sau khi rang sẽ thu được hạt tiêu khô, lúc đó sẽ mài thành tiêu bột, dùng để nêm nếm trực tiếp.

Phương pháp bảo quản hạt tiêu xanh khá đơn giản, chỉ cần phơi khô là được. Trong sách ở hiện đại ghi lại phương pháp làm hạt tiêu truyền thống là tập trung phơi nắng hoặc hong khô ở chỗ râm mát, thời gian cần thiết cũng tương đối dài, bình thường cần khoảng sáu đến mười ngày, mà trong lúc này nếu gặp phải mưa dầm sẽ rất dễ xuất hiện tình trạng ẩm mốc. Để làm hạt tiêu khô, mọi người chọn dùng phương pháp rang bằng sức người, vừa nhanh lại thuận tiện.

Loan Loan đi nấu cơm trước, làm cơm xong, nàng cắt hết măng, ở nhà không có miếng thịt nào nên nàng đành phải làm măng xào tóp mỡ. Khi ăn vào, mùi vị quá chênh lệch với món măng xào thịt, nhưng Bách Thủ vẫn khen ngon không ngớt. Bởi vì trước đó Loan Loan đã luộc sơ măng qua nước sôi một lần, cho nên cũng không đắng như trong tưởng tượng.

Ăn cơm dọn dẹp xong, lúc này nàng mới bắt đầu xử lý hạt tiêu.

Không có dụng cụ lồng phơi chuyên nghiệp, Loan Loan đành phải đổ hạt tiêu vào nồi. Nếu có lồng phơi thì để lửa vừa phải, nhưng bây giờ đổ hạt tiêu trực tiếp vào nồi, nên Loan Loan vẫn giữ lửa nhỏ liên tục trong bếp lò. Trong lúc đó không ngừng đảo tới đảo lui, khi có hơi nước thoát ra, nàng dùng khăn trực tiếp lau đáy nồi, để thấm hút hết nước, đây cũng là cách loại trừ hơi ẩm.

Lúc bắt đầu, khoảng cách mỗi lần đảo qua đảo lại khá dài, và số lần đảo ít. Lúc hơi ẩm từ từ bị loại trừ, số lần đảo nhiều lên, khoảng cách mỗi lần cũng rút ngắn lại. Làm nhiều lần như thế, cho đến khi hạt tiêu tỏa mùi thơm, trên bề mặt hạt tiêu không còn ẩm ướt là được.

Sau đó Loan Loan dùng một tấm vải làm thành túi rồi đổ hạt tiêu vào. Đến đây thì hạt tiêu đã được rang xong rồi. Nếu như không phải vì dụng cụ có hạn, nàng không cách nào sản xuất được số lượng lớn, nàng còn suy nghĩ xem có nên làm thứ này rồi mang ra chợ bán hay không.

Lúc rang hạt tiêu xong thì đã khá trễ, Bách Thủ bưng nồi xuống, thay vào bằng một cái nồi lớn, nồi này lần trước mua để chuyên dùng nấu nước nóng tắm rửa. Mặc dù nồi nấu cơm xào rau cũng có thể nấu nước, nhưng cuối cùng nước nấu ra cũng không được sạch bằng nồi chưa từng dính một giọt dầu nào.

Vì để thí nghiệm bồ kết có phải dùng rất tốt không, Loan Loan gội đầu cho Bách Thủ trước, kết quả nàng phát hiện, quả bồ kết thực sự dùng tốt hơn nhiều so với lá cây, bọt cũng nhiều hơn, hơn nữa gội đầu xong tóc lại có một mùi thơm ngát, mùi hương cũng dễ chịu hơn rất nhiều.

Bách Thủ ngửi mùi hương trên tóc thì cả đêm đều mặt mày tươi rói, hiện tại hắn cũng thơm giống vợ rồi!

Kết quả là, buổi tối lúc đi ngủ Bách Thủ không giống với trước kia – trong lòng cứ sợ mùi hôi hám của mình hun ngạt vợ, mà hắn chủ động trải giường phẳng phiu rồi để cho Loan Loan lên giường, chờ Loan Loan ngủ ngon rồi, bản thân hắn mới cởi giày lên giường, cũng không cách xa như bình thường nữa, mà còn cố ý lắc lắc đầu về hướng bên cạnh, sau đó ánh mắt lóe sáng nhìn Loan Loan.

Sáng sớm hôm sau, Loan Loan thức dậy chiên bánh xong, Bách Thủ gói kỹ bánh lại, mắt lấp lánh hữu thần nhìn Loan Loan, nói: “Vợ nè, ở nhà chờ ta, ta mua bánh bao về cho nàng.” Rồi ngẩng đầu bước ra khỏi sân.

Loan Loan liền nghĩ đến đêm qua Bách Thủ mặc áo lót, ánh mắt lấp lánh nằm trên giường nhìn nàng.

Không có áo ngoài trói buộc, thân thể cường tráng tản mát ra hơi thở nam nhân mãnh liệt, chung quanh bởi vì hắn mà nhiệt độ dần dần tăng lên, vào một khắc kia nàng liền phát hiện, thật ra thì bề ngoài Bách Thủ rất anh tuấn đó nha!

Bách Thủ hay ngại ngùng, nhưng hắn cũng là nam nhân của mình, lúc quan hệ hai người càng ngày càng tốt, dường như cũng đến lúc nàng phải hoàn thành trách nhiệm của thê tử. May mà đó là chuyện sau này, ít nhất hiện tại Bách Thủ không đòi hỏi nàng làm gì.

Từ đáy lòng mà nói, nàng không bài xích Bách Thủ, thậm chí cảm thấy rằng tìm được một nam nhân như vậy rất tốt, rất hạnh phúc. Nhưng với việc thực sự trở thành vợ hắn, thì trong lòng nàng vẫn còn chút sợ hãi mờ mịt. Dù sao ở hiện đại Loan Loan vẫn còn là một cô gái chưa kết hôn!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 20

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 20
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...