Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chân mày Loan Loan khẽ cong, bưng một bát thức ăn ở trên bàn lên nói với cha Nguyên Bảo: “Dương đại ca, đây là măng chúng ta nấu hôm nay, có muốn nếm thử không? Ta đã luộc qua một nước, không còn đắng lắm đâu, mùi vị rất không tệ.”

Cha Nguyên Bảo liền ngẩn ra.

Măng này nấu ra có thể thơm như vậy sao? Nhưng ngoài miệng nói: “Không cần, người trong nhà không quen ăn đắng…” Dừng một chút lại nói: “Cám ơn.”

Bất kể bị cự tuyệt vì nguyên nhân gì, mình đã bày tỏ ý tốt, Loan Loan cười thả bát lại trên bàn. Cha Nguyên Bảo đứng phía ngoài nói chuyện với Bách Thủ, Loan Loan đi tới, lại nói: “Xế chiều chúng ta muốn lên núi đào măng, không biết Dương đại ca và Dương đại tẩu có muốn đi hay không, măng này có thể bán được giá cao.”

“Đúng, hôm qua ta đã bán rồi.” Bách Thủ lập tức ở bên cạnh đế thêm.

Trên mặt cha Nguyên Bảo hiện ra vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng khôi phục như bình thường, suy nghĩ một chút nói: “Cám ơn nhiều, các ngươi đi đi, xế chiều trong nhà còn chút chuyện phải làm.”

Măng ở đó đào về liền thành bạc trắng, nhưng Loan Loan nghĩ đồ hoang dã ở đây sớm muộn gì cũng sẽ có người biết, chẳng bằng tự mình nói ra trước, có lẽ còn có thể giành được chút ấn tượng tốt từ người khác. Mặc dù cha Nguyên Bảo cự tuyệt, nhưng ít nhất hắn đã đứng bên ngoài viện nói chuyện với hai người được một lúc lâu rồi, không phải sao?

Loan Loan trở lại phòng bếp. Chờ cha Nguyên Bảo đi, Bách Thủ đem đồ cất kỹ. Loan Loan lấy nước rửa tay sạch sẽ.

Đối với lời Loan Loan nói, cha Nguyên Bảo vẫn hơi do dự. Ai không muốn kiếm bạc chứ, chỉ là không biết măng này có phải sẽ thật sự bán được giá cao không? Thêm nữa, gia cảnh nhà Bách Thủ mình cũng hiểu. Sâu trong nội tâm, không như những người khác trong thôn, hắn cảm thấy Bách Thủ là một người tài giỏi. Mà tiếp xúc với Loan Loan mấy lần cũng phá vỡ ấn tượng lúc đầu. Hiện tìm được phương pháp kiếm bạc còn chủ động nói cho nhà hắn biết. Tổng kết lại mà nói, hai người này không tệ lắm, nhưng lời đồn một hai chục năm trong thôn… mang theo tâm tình phức tạp, cha Nguyên Bảo xuống núi.

Hắn vừa mới đi tới chân núi thì gặp Lai Sinh hấp tấp chạy lên. Hai người thiếu chút nữa đụng vào nhau, cha Nguyên Bảo đưa một tay bắt hắn lại, giáo huấn: “Lai Sinh, đi đường phải nhìn chứ…” Nhìn thấy trên tay hắn có bát đũa, nghi ngờ nói: “Ngươi làm gì vậy?”

“Ăn cơm.” Lai Sinh tránh thoát khỏi tay hắn.

Sao những người này phiền quá vậy, lúc có đồ ăn ngon, cả đám đều đến tìm hắn phá rối là sao?! Không thèm quan tâm đến cha Nguyên Bảo ở phía sau ồn ào hỏi han, Lai Sinh chạy hai ba bước đã không còn thân ảnh.

Cha Nguyên Bảo ngờ ngợ nhìn chỗ Lai Sinh biến mất, lắc đầu. Lai Sinh này suốt ngày điên điên khùng khùng. Sau đó cha Nguyên Bảo ngớ ra, tên tiểu tử này cầm bát ăn cơm, phía trên kia ngoại trừ nhà Bách Thủ thì không còn nhà nào khác, lập tức cha Nguyên Bảo cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, trợn tròn đôi mắt.

Loan Loan dọn thức ăn xong, bảo Lai Sinh đến bên cạnh bàn ngồi, hắn không chịu. Sau, nàng không thể làm gì khác hơn, cầm bát xới cơm vào cho hắn, lại lấy bát gắp thức ăn, đặt ở tảng đá ngoài sân. Lúc này nàng mới trở lại ngồi vào bàn, bắt đầu ăn cơm.

Vốn Bách Thủ đang rất vui vẻ, nhưng có người luôn quấn vợ hắn, tâm tình rầu rĩ không vui. Lát sau Loan Loan không ngừng gắp thức ăn cho hắn, tâm tình Bách Thủ mới dần bay bổng lên.

Lai Sinh bưng bát ngồi chồm hổm trên tảng đá ăn cơm, mặt mày tươi rói. Cho tới bây giờ, hắn chưa từng được ăn món nào ngon như vậy, cả tóp mỡ này nữa, sao ngươi có thể thơm như vậy a? Ăn liền hai bát cơm, đồng dạng, món ăn cũng gấp đôi. Mặt Bách Thủ xám như tro, mắt thấy chỉ còn nửa bát thức ăn, giờ lại phải chia một nửa cho Lai Sinh, hắn chỉ có thể hung hăng trừng Lai Sinh một cái.

Vợ ta làm đồ ăn, ta còn chưa được ăn hai phần đây này!

Lai Sinh cười hì hì nhận lấy bát ăn, gió cuốn mây tan một phen không còn chút dư thừa nào, hài lòng vuốt vuốt cái bụng tròn vo, sau đó cầm bát nghênh ngang xuống núi.

Loan Loan ở phía sau nhìn, cảm thấy tiểu tử này thật đáng yêu.

Xế chiều, hai người đeo gùi lên núi, Loan Loan đào măng, Bách Thủ săn thú, đào xong măng, lại hái được một chút quả ớt. Về đến nhà, Loan Loan mang ớt ra phơi. Hai người bận bịu một lúc, Lai Sinh lại tới nữa.

Loan Loan ngẩng đầu nhìn trời, có vẻ đã đến giờ ăn cơm. Nhìn lại thấy Lai Sinh cầm bát đũa, tên này quả thật như đồng hồ báo thức sống, đúng lúc đúng giờ mà!

Nhưng việc trên tay còn chưa làm xong, cho nên liền để Lai Sinh chơi một lát, đợi xong việc rồi sẽ chiên cá. Lai Sinh cũng không đi, tò mò ngồi chồm hổm bên ngoài vườn rau nhìn hai người bận rộn, còn cầm quả ớt lên không ngừng soi qua soi lại.

Chờ vườn rau được dọn dẹp sạch sẽ, Loan Loan trở lại phòng bếp rửa tay, lấy chậu múc nước sạch vào, lúc này mới bắt đầu rửa cá, xoay người lại phát hiện Lai Sinh đi theo mình vào phòng bếp.

Hắn đứng ở phía sau tò mò nhìn Loan Loan giết cá.

Loan Loan bỏ nội tạng cá ra ngoài, lại cạo sạch vảy, sau đó rửa qua với nước, chỉ vào chậu nước nói với Lai Sinh đứng ở sau: “Mang nước này đi đổ.” Sợ hắn không hiểu, lại lần nữa cường điệu: “Đổ ra ngoài, hiểu không?”

Lai Sinh ngớ người, lập tức gật đầu, thuần thục bưng chậu ra khỏi phòng bếp, không quá hai giây, Loan Loan đã nghe tiếng Bách Thủ quát to ngoài sân: “A, ngươi làm gì vậy hả?”

Vừa ra khỏi phòng bếp nhìn, khóe miệng Loan Loan không khỏi giật giật.

Lai Sinh bưng chậu đứng bên cạnh vườn rau của nàng đang nơm nớp lo sợ nhìn mặt Bách Thủ đen thui.

May Bách Thủ ở ngoài sân, nếu không những cây non của nàng đã bị chậu nước giội cho chết rồi! Nhưng người ta là nhân sĩ đặc thù, cho nên không thể trách hắn toàn bộ. Loan Loan chỉ có thể trách mình nói không rõ ràng.

“Những cây này mới trồng, ngươi giội một chậu lớn như vậy thì chúng sẽ chết, ừm, đi sang bên kia kìa.” Loan Loan chỉ vào hàng rào nơi có một loạt hoa cỏ dại đang sinh trưởng cực kì tươi tốt nói.

Lai Sinh ngó Bách Thủ, cẩn thận đổ nước vào chỗ hàng rào, sau đó lui về phía sau Loan Loan, cảnh giác nhìn nhìn Bách Thủ.

Loan Loan hết nói nổi.

Trở lại phòng bếp bắt đầu chiên cá.

Nàng không nghĩ tới Lai Sinh cũng biết nội trợ, nhóm lửa lưu loát. Lai Sinh ngồi chồm hổm nhóm lửa bên bếp lò, bảo hắn thêm củi hắn sẽ thêm củi, bảo hắn chỉnh lửa nhỏ, hắn sẽ chỉnh lửa nhỏ, khống chế độ lửa rất chính xác.

“Ở nhà ngươi thường làm việc sao?” Loan Loan cười hỏi.

Lai Sinh liếc nàng, sau đó rất chân thành gật đầu, cầm nhánh cây ném vào bếp, một thân trường sam xám trắng quét tới quét lui trên mặt đất, trên người đã có vài vết bẩn, màu sắc đã sậm hơn khi ở bờ sông, chẳng lẽ ngày đó ở bờ sông làm ướt quần áo hắn cũng không thay?

Liền hỏi: “Mỗi ngày ngươi đều mặc bộ quần áo này?”

Lai Sinh gật đầu.

“Đồ bẩn rồi, tại sao không thay đi?”

“Ta là người trí thức.” Lai Sinh mô phỏng bộ dáng đáp: “Ngươi không thấy người trong thành đều mặc trường bào sao?”

“Mặc trường bào thì là người trí thức?” Loan Loan nói.

“Đúng vậy. Ta còn biết ngâm thơ đấy!” Lai Sinh rất đắc ý nói.

Khóe miệng Loan Loan mở to, trong đầu nhớ tới một giọng đọc: nghĩ về nàng, nhớ đến nàng!

Chiên cá xong rồi, Loan Loan đưa toàn bộ cá cho Lai Sinh, nhưng hắn không lấy, chỉ cầm một con, để hai con còn lại vào trong bát, sau đó nghênh ngang xuống núi.

Mãi cho đến lúc ăn cơm tối, mặt Bách Thủ lại đen như than, tiểu tử thúi này lúc nào cũng lẽo đẽo theo đuôi vợ hắn tựa như bóng ma, vô luận hắn đuổi thế nào cũng không đi.

Loan Loan liền nói: “Lai Sinh thật đáng thương. Không phải chàng cũng nói hắn chỉ có một mình ông nội sao? Một lão nhân gia vừa phải chăm lo chuyện gia đình, vừa phải làm ruộng kiếm sống, còn chăm sóc Lai Sinh. Chúng ta có ăn chia cho hắn một chút cũng không sao cả. Nhìn hắn điên điên thế kia, nhưng rất dễ sai bảo. Bất kể những người khác nghĩ thế nào, ít nhất ta cảm thấy bản tính hắn không xấu, chúng ta không thể học theo những người đó…”

Bách Thủ nghe vậy thì tràn đầy cảm xúc, hắn cũng là người không được người khác tiếp nhận. Sắc mặt từ từ hòa hoãn xuống. Hồi lâu, mới lớn tiếng nói: “Tên đó tới nhà chúng ta ăn cơm thì có thể, nhưng không cho đi theo vợ ta.”

Loan Loan ngơ ngẩn hồi lâu, nhìn Lai Sinh phồng má tức giận, phì cười!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...