Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 257

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Gà

Beta: Nora

Đối với việc Dương Nghĩa Trí nói Loan Loan đặc biệt, nàng chưa từng nghĩ đến có một ngày nàng có thể gây dựng lên sự nghiệp tại dị giới xa lạ này, nàng đơn giản chỉ muốn truyền bá một vài ý niệm ở hiện đại thôi. Với thành công lần này, nàng có lòng tin, sau này con đường mình đi sẽ ngày càng rộng mở, sẽ ngày càng làm tốt hơn. Rất nhiều người hâm mộ nàng, bởi vì nàng luôn nghĩ ra được những ý tưởng kỳ lạ độc đáo, chỉ cần thêm bớt chút ít thì ý tưởng nho nhỏ đó đã có thể hái ra tiền rồi.

Bách Thủ thường xuyên nắm tay nàng tán dương: “Vợ anh giỏi thật!”

Thậm chí cả Lai Sinh buổi tối cũng phải thốt lên: “Chủ ý hay như vậy, chỉ có chị dâu mới có thể nghĩ ra được!”

Bấy giờ nàng lại cảm thấy may mắn vì mình từ hiện đại xuyên tới, nên mới có được thành công như ngày hôm nay. Hồi tưởng lại những gì đã xảy ra, nàng lại có đôi chút ngẩn ngơ, rốt cuộc mình có phải là từ hiện đại mà đến không, tại sao khung cảnh những toà nhà cao tầng, người xe tấp nập kia lại cứ như trong mộng ảo. Mà những ý nghĩ kỳ lạ thỉnh thoảng xuất hiện trong đầu lại như nhắc nhở nàng, nàng là một linh hồn đến từ một thế giới khác.

Ngay cả nàng cũng thầm cảm thán, sự tồn tại của bản thân bây giờ quả là kỳ diệu!

Lúc này, trong lòng Loan Loan trào dâng lên vô vàn cảm xúc.

Trong lúc nàng đang cảm xúc ngổn ngang, một tiểu cô nương thở hồng hộc chạy tới.

“Vương quản sự, không xong, không xong rồi, lầu các bên kia xảy ra chuyện rồi!”

Khu giải trí là nơi vui chơi của nam nhân nên an bài các nam hầu bàn. Mà hầu hạ các thiên kim tiểu thư là các cô bé hầu bàn.

Loan Loan đưa danh sách đã chuẩn bị xong cho mẹ Nguyên Bảo: “Cứ theo danh sách này mà làm. Ta đi xem một chút.”

Mẹ Nguyên Bảo gật đầu: “Ngươi đi đi, bên này cứ để ta trông.”

*****

Càng gần đến thời gian bắt đầu dạ hội, người trên đường đến Dương gia thôn lại càng đông.

Bất kể là người trước kia đã từng tới Dương gia thôn hay là người vừa mới đến nơi này đều vừa đi nhìn ngắm vừa tấm tắc ngợi khen.

“Ô chao, cách bố trí lần này thật đặc biệt!”

“Mặc dù là nơi xa xôi hẻo lánh, nhưng suốt quãng đường tới đây, cảm thấy thật cảnh đẹp ý vui.”

Những người lần đầu tới đây đều thán phục không dứt.

“Dương gia thôn này quả nhiên khác với những vùng thôn quê khác, cách bài trí giống như một hậu hoa viên vậy.”

“Đúng vậy, đúng vậy, không biết là ai nghĩ ra chủ ý độc đáo này, chẳng trách lại nhiều người thích đến nơi này như vậy. Nói vậy bên trong thôn trang nghỉ dưỡng lại càng khiến người ta đã tai đã mắt.”

Trước cửa thôn đề mấy chữ Dương gia thôn vừa lớn vừa bắt mắt, đứng ở đầu thôn nhìn vào, hai bên là những dãy nhà ngay ngắn, tường viện cao cao, cánh cổng màu đỏ, mỗi nhà đều có bồn hoa và cây cảnh ở cạnh cổng.

Bên trái các cánh cửa ở hai bên đặt hai chậu cây xanh mướt, xung quanh cây trồng những loài hoa không biết tên, vây cây thành một nửa vòng tròn; mà phía bên phải cũng đặt hai chậu cây xanh, xung quanh trồng các loại hoa xếp thành hình chữ V.

Giữa sân của mỗi nhà đều trồng đầy hoa, từ ngoài nhìn vào nổi bật vòng hoa đan xen nhau, dưới mái hiên đều treo đèn lồng màu đỏ thẫm, trên các cây trồng trong sân cũng treo đầy đèn lồng đỏ, nhìn hết sức vui tai vui mắt.

Trên cổng mỗi nhà đều treo đèn lồng đỏ thẫm, một phần là vì đẹp mắt, cái chính là để chiếu sáng ban đêm.

Người đứng ở cổng thôn nghênh đón cười tít mắt nghe mọi người nói chuyện, cảm giác như chưa từng được tự hào, vinh dự như vậy, nhiệt tình chào đón: “Các vị mời vào trong, mời vào trong!”

Trong đám người có hai nam tử nhàn nhã vừa đi vừa ngắm. Một người đã hơn năm mươi tuổi, y phục bằng gấm màu đen, ngũ quan chính trực, hai đầu lông mày lộ ra uy nghiêm, y vừa nhìn ngắm vừa không nhịn được gật đầu.

Nam tử còn lại đã hơn ba mươi tuổi, ngũ quan có chút tương tự với người kia, đang cười tít mắt, hai đầu lông mày lộ ra một loại ôn hoà, thấy nam tử lớn tuổi hơn có vẻ hứng thú, liền cười nói: “Đại ca, như thế nào? Được chứ?”

Nam tử lớn tuổi hơn cười cười: “Không tệ, đáng tiếc thôn này quá xa xôi hẻo lánh!”

Nam tử trẻ tuổi cười hề hề: “Huynh phải hiểu là, càng xa xôi, những người này càng thích đến. Nghe nói ở trong đó có rất nhiều thứ chơi, lại xa kinh thành, cho dù có phạm một chút lỗi cũng không bị Ngự sử vạch tội.”

Nam tử lớn tuổi hơn nghiêm mặt, lạnh lùng liếc nhìn hắn một cái.

Nam tử trẻ tuổi sờ sờ mũi, cười khan, lập tức vuốt mông ngựa: “Có điều… Ờm… Luật pháp nghiêm minh, tin rằng sẽ không có người nào dám vi phạm trong lúc vui đùa! Đại ca huynh nói có phải không…”

Nam tử lớn tuổi hơn hừ lạnh một tiếng, không thèm quan tâm đến lý lẽ của hắn, sải bước vào thôn trang nghỉ dưỡng.

****

Loan Loan vừa mới đi đến cầu thang lên lầu các đã nghe thấy tiếng ồn ào chói tai của mấy cô nương.

“Cô cho rằng mình là ai mà muốn ngồi chỗ kia? Chỗ này là bọn ta chọn trước, tại sao phải nhường cho người khác?”

“Hừ! Bởi vì …. Bản cô nương thích vị trí gần cửa sổ này, cho nên ngươi phải nhường chỗ cho ta.”

“Cô thật không biết xấu hổ, muốn ngồi thì ta cũng toại nguyện cho cô.”

Giọng chợt sắc lạnh: “Đừng trách ta không nhắc nhở cô, thức thời thì tránh ra cho ta, nếu không đừng trách ta không khác khí.”

“Ta nhổ vào…”

Sau đó xung quanh vang lên vài giọng nhỏ nhẹ khuyên giải.

Loan Loan đã đoán được vị trí mà hai người tranh nhau là ở đâu, đó là một vị trí gần cửa sổ, vị trí này vừa vặn có thể nhìn thấy cây đại thụ thường xanh ở trong vườn kia, đó là cây đại thụ lâu năm nhất của thôn. Nhất thời hứng trí, Loan Loan đã trang trí cho cây đại thụ này giống như một cây giáng sinh, phía trên đeo đầy các ngôi sao lấp lánh, ban ngày thấy được, ban đêm lại treo lên các cành cây những chiếc đèn lồng nhỏ, lại càng đẹp mắt hơn. Đối với những người chưa từng nhìn thấy những thứ này bao giờ, đây quả thực là đặc sắc hiếm thấy.

Ban đầu nàng chỉ muốn dùng cây này để thu hút ánh mắt của mọi người, không ngờ lại dẫn đến một cuộc hiểu lầm như vậy. Cứ nghĩ từ trước tới giờ mọi người đến thôn trang nghỉ dưỡng đều tự giác tuân thủ phép tắc, đa số những người có quyền có thế đều ngầm hiểu thôn trang này có phần của một vị Vương gia ở kinh thành, nên thường ngày đều không có ai dám gây chuyện, không ngờ hôm nay lại xuất hiện một vị tiểu thư ương ngạnh như vậy.

Biết rõ người tới chỗ này không phải có tiền thì cũng là có thế, nói không chừng hoàng thân quốc thích cũng có. Nhưng cô nương này có thể ngang nhiên ức hiếp người khác như vậy, không khỏi khiến Loan Loan cảm thấy vị chủ nhân này không đơn giản.

Loan Loan đi tới liền thấy nơi cửa sổ có hai cô nương đang đứng đối diện nhau.

Một cô nương toàn thân bạch y, da trắng nõn, mắt phượng mày liễu, môi mỏng miệng nhỏ, lúc này mày liễu nhướng lên, mắt phượng trừng trừng, môi mỏng mím chặt, vẻ mặt tức giận.

Mà đối diện nàng là một cô nương toàn thân váy áo đỏ rực, dáng vẻ xinh đẹp, đôi mắt to tròn lộ ra vẻ khinh thường, làn da mềm mượt trơn láng. Ánh mắt cao ngạo cộng thêm khuôn mặt xinh đẹp cùng xiêm y rực rỡ như lửa khiến cả người nàng toát ra khí chất khác hẳn người bình thường.

Loan Loan không khỏi lén than thở, công nương nhà có tiền quả nhiên không giống bình thường. Ngươi nhìn người ta xem, da thật không phải bôi trát! Nàng không khỏi sờ sờ mặt mình, quyết định từ mai phải bắt đầu chiến dịch dưỡng da mới được.

Đương nhiên có người quen biết nàng, vừa thấy Loan Loan đi lên, có người lập tức nói: “Vương quản sự tới.”

Nghe vậy, cô nương áo trắng và cô nương áo đỏ đều theo ánh mắt mọi người nhìn tới.

Loan Loan mỉm cười đi tới, cô nương áo trắng nhìn hơi quen, chắc hẳn trước đó đã từng tới thôn trang này, còn cô nương áo đỏ nhìn rất lạ. Nàng nhìn hai người cười nói: “Hôm nay nhiều người, nếu tiếp đón có chỗ nào không chu đáo, mong hai vị rộng lòng lượng thứ. Gần đây chúng ta mới ra một loại trà, gọi là trà hoa hồng, là một loại trà dưỡng nhan. Hai vị đi đường xe mệt nhọc, không bằng để chúng ta mời khách, mời hai vị nếm thử?”

Vẻ tức giận trên mặt cô nương áo trắng dần tan đi, quét mắt nhìn cô nương áo đỏ phía đối diện, vẻ mặt có chút đanh lại, nói: “Bản thân ta cũng muốn nể mặt Vương quản sự, nhưng vị trí này là ta nhìn trúng trước, cũng đã bỏ ra hai lượng bạc để chọn xong, nào ngờ có người không biết xấu hổ đến cướp đoạt.”

Cô nương áo đỏ ở đối diện cười xuỳ một tiếng, quét mắt nhìn cô nương áo trắng, móc ra một đĩnh vàng bóng loáng từ trong hà bao rồi đặt lên bàn, nhìn về phía Loan Loan nói: “Mở cửa làm ăn không phải là vì kiếm tiền sao, có tiền có thể mua được

thiên kim*

(

2 nghĩa: ngàn vàng và thiên kim tiểu thư

). Vị trí này hôm nay ta bao hết.” Sau đó khinh thường liếc nhìn cô nương áo trắng, hừ lạnh: “Không có tiền thì cút sang một bên đứng!”

Mặt cô nương áo trắng nhất thời tức giận đến đỏ bừng.

Loan Loan đưa mắt nhìn hai người, rồi quét mắt nhìn đĩnh vàng trên bàn. Người này quả là hào phóng, vì tranh giành một vị trí mà lấy ra hẳn nguyên bảo, thế nhưng thôn trang vẫn có quy tắc của thôn trang, nếu không nàng thật sự rất muốn nhận đĩnh vàng này.

Loan Loan nhìn hai người cười nói: “Vị trí này quả thật rất tốt, có thể nhìn bao quát toàn bộ phong cảnh của thôn trang, lại vừa vặn có thể nhìn thấy cây cổ thụ kia. Đáng tiếc lầu các này chỉ có một vị trí tốt như vậy. Trong vườn chúng tôi chỉ có một cây cổ thụ, nếu mọi người đều thích ngồi bên cửa sổ, chúng tôi nhất định nghĩ cách trồng thêm nhiều cây cổ thụ, đồng thời bố trí các vị trí ngắm cảnh khác nhau. Có điều…” Sau đó vẻ mặt áy náy nhìn về phía cô gái áo đỏ: “Vị cô nương này nhất định là lần đầu tiên đến thôn trang của chúng tôi! Ở đây có quy định, trong những ngày lễ như vậy, các bị trí đều đã được đặt trước, nếu vị cô nương này đã đặt từ trước, vậy thì…”

Hai đầu lông mày của cô nương áo đỏ nhíu lại, nói: “Nàng trả bao nhiêu bạc, ta gấp đôi.”

Loan Loan cười cười, thành khẩn nói: “Trả bao nhiêu bạc không phải là vấn đề. Đây là quy định của thôn trang chúng tôi, cho dù có bao nhiêu ngân lượng, cũng chỉ chiếu theo thứ tự trước sau.”

Vừa nghe lời này của Loan Loan, cô nương áo trắng khẽ thở phào một hơi, thầm nghĩ, vị Vương quản sự này quả nhiên là có năng lực như lời đồn.

Tuy nhiên, cô gái áo đỏ lại có vẻ mất hứng, ánh mắt nhìn về phía Loan Loan mang theo vẻ không hài lòng: “Ta nói ngươi người này sao lại kỳ cục như vậy, có bạc mà không biết kiếm. Làm tôi tớ thì phải biết suy nghĩ cho chủ tử, một thôn trang lớn như vậy phải tiêu tốn không biết bao nhiêu bạc, nếu ai cũng giống như ngươi, chẳng phải sẽ lỗ vốn sao?”

Loan Loan vẫn vẻ mặt áy náy, cười nói: “Vị cô nương này, đây là quy định của thôn trang chúng tôi. Cô thử nghĩ xem, nếu cô là người đặt chỗ trước, sau đó có người muốn tranh giành với cô, cô có bằng lòng không?”

Mày liễu của cô nương áo đỏ dựng lên: “Kẻ nào muốn chết hay sao mà dám làm như vậy?” Sau đó khinh thường nhìn chòng chọc Loan Loan: “Nói cho ngươi biết, ta bỏ bạc ngồi đây đã là nể mặt ngươi lắm rồi. Nếu không, ta chỉ cần nói với Cửu ca, đến lúc đó một phân bạc ta cũng không tốn!”

Loan Loan nhíu mày, Cửu ca? Vị này là thần thánh phương nào? Nghĩ tới nghĩ lui, nàng chắc chắn bản thân chưa từng nghe qua về nhân vật như vậy.

Cô gái áo đỏ đắc ý nhìn cô nương áo trắng, cầm lấy khăn phẩy phẩy hai cái lên ghế, sau đó ưu nhã ngồi xuống, nghiễm nhiên đã coi vị trí này là của mình. Cô nương áo trắng trợn trừng mắt muốn xông lên, lại bị cô nương bên cạnh kéo lại. Nhìn khí thế đối phương phách lối như vậy, nói không chừng thật sự có gia thế hùng hậu, không đáng vì một chỗ ngồi mà đắc tội với người khác.

Điểm này Loan Loan cũng nghĩ đến rồi, nhưng trước mặt nhiều người như vậy, nếu nàng thật sự cứ thế cho qua, vậy quy định của thôn trang coi là cái gì? Sau này nàng còn có thể nói đến nguyên tắc trước mặt người khác nữa sao? Nghĩ tới nghĩ lui, chuyện này không thể cho qua như vậy, Tạ Dật không đắc tội được, chẳng phải còn có một vị Vương gia kia sao!

Trong khi Loan Loan đang muốn tiến lên, cô nương áo đỏ đã từ trên ghế ngồi bật dậy, vẻ mặt vui mừng nhìn về phía cầu thang: “Cửu ca, huynh quả nhiên ở nơi này!” Sau đó sắc mặt lại biến đổi, vẻ tươi cười biến thành u ám.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 257

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 257
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...