Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lôi nhân có hàm ý là chuyện làm cho người ta phải câm nín, chẳng biết phải phản ứng ra sao, hay nói gì.

Bách Thủ nhìn Loan Loan cười ngây ngô, rồi cẩn thận đỡ nàng vào nhà,

lấy ghế cho nàng ngồi: “Nàng không muốn nằm thì ngồi ở đây, bên ngoài

gió lớn lắm.” Sau đó xoay người đi vào nhà bếp.

Loan Loan thầm nghĩ: thật ra người đàn ông này rất yêu thương nàng, vậy sao hai ngày trước lại không để ý đến nàng?

Nàng ngồi cạnh cửa nhìn ra phía ngoài, cây cối xanh um tươi tốt,

không khí trong lành lại không bị người khác làm phiền, đây chẳng phải

là điều kiện môi trường tự nhiên mà người hiện đại luôn tha thiết ước

mơ, tìm kiếm, bảo vệ sao? Trở về là điều không thể rồi, nhà này tuy

nghèo chút nhưng có đôi tay này sẽ không sợ chết đói, hơn nữa trượng phu của nàng dường như cũng rất tốt.

Trong khi Loan Loan còn đang chống cằm thất thần ở cạnh cửa thì Bách Thủ đã làm xong đồ ăn.

Hắn yên tĩnh nhìn nương tử của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn dù không

nghiêng nước nghiêng thành như những người trong thành nhưng ở trong

thôn cũng coi như xinh đẹp, hơn nữa da nàng rất đẹp, trắng hơn những

người phụ nữ khác trong thôn. Nếu không phải nhạc mẫu của hắn tham chút

đồ cưới thì có lẽ hắn vẫn chưa lấy được vợ.

Thành thân đã nửa năm mà nương tử nói chuyện với hắn cũng không nhiều bằng mấy ngày nay, nghĩ vậy trong lòng Bách Thủ ngọt ngào tựa lau mật.

Có lẽ nương tử không chán ghét hắn.

Nghĩ đến đây hắn chợt đỏ mặt, may mà da hắn đen nên nhìn không ra.

Dọn xong thức ăn, Bách Thủ đỡ Loan Loan đến bên bàn, Loan Loan phát

hiện Bách Thủ lấy một cái ghế dài dưới tấm ván gỗ ở góc phòng ra đặt bên cạnh bàn, cũng không biết tấm ván gỗ này dùng làm gì, mấy ngày nay Bách Thủ chưa từng ngủ cùng nàng, có lẽ buổi tối hắn ngủ trên tấm ván gỗ đi? Tuy đoán vậy nhưng nàng lại không thể hỏi.

Bách Thủ ninh cháo gà rồi xào một chút cải xanh. Nhìn nước canh nhạt

nhẽo không có gì Loan Loan cảm thấy con gà khẳng định cũng chẳng có vị

gì, nhưng thử nghĩ một chút, Bách Thủ biết làm những thứ này đã là tốt

lắm rồi, ở cổ đại, những việc nội trợ chẳng phải đều do phụ nữ làm sao?

Dù vậy, Loan Loan đã mấy ngày chưa ăn cơm, nên hiện tại rất thèm ăn,

nàng vui vẻ đến bên bàn ăn thì phát hiện cái bàn có chút lay động, có lẽ nó đã cũ quá rồi, lại nhìn sang mấy cái bát cũ kỹ, tồi tàn, nàng thở

dài, nhất thời tâm trạng vui vẻ không còn một mảnh.

Nàng liền vùi đầu ăn cơm, một lát sau mới phát hiện trên bàn chỉ có

mình nàng, Bách Thủ thì đang đoan chính cầm bát cơm ngồi bên trên ghế

đẩu cạnh cửa, chỗ nàng vừa ngồi.

“Chàng không dùng thức ăn sao?” Loan Loan hỏi hắn.

Bách Thủ cầm bát cơm cười hì hì với nàng nói: “Ta có.”

Loan Loan nhìn chăm chú vào cái bát chỉ có vài cọng rau của hắn nói: “Tới đây gắp thức ăn đi.”

Bách Thủ nở nụ cười toác tới mang tai cầm bát cơm đi tới, gắp một ít

thức ăn vào bát rồi lại quay ra ngồi cạnh cửa, hướng nàng cười ngây ngô.

Loan Loan thở dài, tại sao trượng phu của nàng thoạt nhìn có chút

không bình thường a. Không phải là do đầu óc có vấn đề nên nhà nàng mới

phải ở trên núi chứ? Hơn nữa nàng còn phát hiện ra một vấn đề, từ lúc

nàng có thể xuống giường đến lúc bắt đầu ăn cơm, Bách Thủ chưa từng ngồi cùng bàn ăn với nàng. Còn nữa, thái độ lúc trước của Bách Thủ mơ hồ có

chút vấn đề.

Nàng nhìn hắn nói: “Tới đây ăn nha, nhiều món như vậy, ta nào ăn hết được.”

Bách Thủ nhếch môi cười ngây ngô nói: “Ăn không hết, ngày mai có thể ăn tiếp.”

“Sao chàng lại ngồi ở cạnh cửa? Đến đây ngồi đi.” Loan Loan làm bộ rất tùy ý nói.

Bách Thủ ngây ngốc, trên mặt xuất hiện nụ cười cứng nhắc, cẩn thận

nhìn Loan Loan, cúi thấp đầu nói: “Không sao, ta ngồi đây là được rồi.”

Không phải hắn có bệnh gì chứ?

Trong lòng Loan Loan có chút bất an, liếc nhìn hắn, nàng cúi đầu ăn cơm không nói thêm gì nữa.

Cơm nước xong, Bách Thủ thu dọn bát đĩa, Loan Loan lên giường nằm dài. Trong nhà này, nàng hầu như không cần làm gì cả.

Buổi tối, theo thường lệ, Bách Thủ không ngủ cùng Loan Loan, nàng nằm trên giường tinh tế nghe động tĩnh phía ngoài, xem ra Bách Thủ quả

nhiên ngủ trên ván gỗ, chuyện này nàng trằn trọc không hiểu tại sao.

Hai đêm đầu khi mới tới, trước khi đi ngủ, nàng dựng thẳng lỗ tai cẩn thận nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, thậm chí nàng còn nghĩ nếu Bách

Thủ muốn vào ngủ cùng mình thì sẽ lấy lí do bị bệnh bảo hắn ra ngoài.

Mỗi ngày khi đêm xuống Bách Thủ cũng chưa từng đi vào, lúc đầu nàng vẫn

chưa yên tâm, trước khi đi ngủ còn mang một cái ghế ra chèn cửa. Sau này lại phát hiện căn bản cũng không phải chỉ có nàng nghĩ như vậy, Bách

Thủ trước giờ cũng không hề có ý muốn ngủ cùng nàng, điều này khiến nàng yên tâm không ít, đồng thời lại càng thêm nghi ngờ.

Xem chừng Bách Thủ hẳn là rất thương mình, chỉ cần mình nói chuyện

với hắn, hắn sẽ rất vui vẻ. Nhưng sao hai ngày trước hắn lại không quan

tâm đến nàng. Vì sao ăn không cùng bàn, ngủ không cùng giường đây?

Suy nghĩ đến hơn nửa đêm cũng không nghĩ ra cái gì, nàng mơ màng ngủ thiếp đi.

Sáng sớm ngày thứ hai, Bách Thủ làm bữa sáng ngon miệng đem đến bên

giường cho Loan Loan, còn cẩn thận dặn nàng nếu buồn bực thì ra cửa ngồi một lúc, nhưng nàng còn bệnh, đừng nên chạy lung tung.

Ăn xong, Loan Loan đứng lên cầm bát đi rửa. Căn nhà này có hai phòng, bếp được dựng tạm nên hết sức đơn sơ. Tình hình trong nhà nàng cũng đã

hiểu rõ, nhưng không biết tại sao mình và Bách Thủ lại rơi xuống sông.

Nàng tìm trong tủ quần áo một hồi thấy mình có tổng cộng hai bộ quần

áo, rất cũ, có điều so với Bách Thủ thì tốt hơn, quần áo trên người Bách Thủ đều có mụn vá. Thay trang phục xong, nàng đành để đồ bẩn sang một

bên sau đó đi ra sườn núi nhìn từng dãy thôn trang ở phía dưới bởi vì

không biết con sông ở đâu, mà nước trong chum thì phải để nấu ăn.

Trên những khoảnh đất có người canh tác, có hài tử chơi đùa ven đường, tại sao nhà nàng lại phải rời xa thôn trang.

Đang ngồi ngẩn người bên sườn núi, Loan Loan tựa như nghe tiếng nói

chuyện ở dưới chân núi, nàng định thần nhìn lại thì thấy dưới sườn núi

có một người phụ nữ đang hướng nàng í ới gọi, nhà nàng ở trên núi nhưng

cách chân núi cũng không bao xa, không nghe rõ đến tột cùng người dưới

chân núi đang nói gì.

Đoán chừng biết Loan Loan không nghe rõ, người phụ nữ ngoắc nàng xuống.

Loan Loan theo đường núi đi xuống. Đến gần thì thấy đó là một người

phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, đầu tóc được chải chỉnh tề, vóc

người hơi mập, mặc một bộ xiêm y vải thô, cùng là vải thô nhưng hiển

nhiên đồ của người ta tốt hơn của nàng nhiều, màu sắc cũng thế.

“Nhị muội tử, muội lại để ta gọi lâu vậy, gọi một hồi muội cũng không để ý đến ta.” Người phụ nữ thấy Loan Loan xuống lập tức một tay chống

nạnh, một tay cầm khăn quạt, miệng bắt đầu quở trách.

Người này biết mình nhưng nàng không biết người phụ nữ này.

Loan Loan không nói lời nào chỉ tươi cười nhìn bà ta.

Người phụ nữ có chút kinh ngạc, nhìn kỹ Loan Loan thấy không có vấn

đề gì, lúc này mới cười nói: “Ai nha, ta có việc nói với muội đây, là mẹ muội bảo ta qua thăm muội, biết muội suýt chết đuối, mẹ muội không biết đã lo lắng bao nhiêu đâu, bà ấy bận rộn không thể đến thăm muội liền

nhờ ta đến báo cho muội biết bà nhất định sẽ tìm cho muội một mối hôn sự tốt, muội không cần lo lắng.”

Người này là ai a? Bà ta mới đến đã nhắc đến vấn đề hôn nhân.

Bà ta cười ha hả, kéo tay Loan Loan, tựa như nghĩ đến cái gì liền lập tức bỏ xuống, trấn an nàng: “Muội yên tâm, chuyện này cứ để đại nương

lo, sẽ không khiến muội phải chịu khổ như vậy nữa. Còn có, tìm cơ hội

bảo trượng phu của muội cùng muội hòa ly đi. Thôi ta còn có việc đi

trước, không nói với muội nữa.” Nói xong vội vã rời đi, vừa đi hai tay

còn chà sát mạnh trên y phục.

Loan Loan thật lâu vẫn chưa phục hồi tinh thần.

Hòa ly? Đây là ý của mẹ nàng?

Còn có, trên mặt người phụ nữ kia hiện lên vẻ bối rối, là chuyện gì

xảy ra? Kiếp trước nàng rất khao khát một cuộc sống gia đình ấm áp thuộc về mình. Không hiểu ra làm sao bỗng nhiên đi đến thế giới này, tuy nhà

rất nghèo nhưng không khó nhìn ra Bách Thủ là người đàn ông rất có trách nhiệm, có điều muốn nàng bỗng chốc vui vẻ chấp nhận hắn thì không hiểu

sao đáy lòng lại có chút mâu thuẫn.

Nàng thật sự phải hòa ly với Bách Thủ sao?

Loan Loan chậm rãi đi trở về nhà đã thấy Bách Thủ đen mặt ngồi cạnh

cửa nhìn nàng. Bên cây có trói một con gà rừng bị thương, dưới đất còn

có mấy con đang hấp hối.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...