Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chờ Bách Thủ đi chợ. Loan Loan một mình ăn nửa miếng bánh, thu dọn phòng xong, lại quét sân, cảm thấy có chút buồn ngủ, đóng kín cửa rồi trở về phòng ngủ tiếp.

Bách Thủ mang thú săn đi thẳng đến cửa sau của quán rượu, đợi đến lúc Dư chưởng quỹ rảnh rỗi thì mới có tiểu nhị gọi hắn vào, chỉ chốc lát sau hắn vui vẻ cầm bạc ra khỏi cửa sau.

Hôm nay không chỉ mang thú săn đi bán, măng Loan Loan đào được hôm qua quán rượu cũng muốn thu mua, chưởng quỹ còn nói loại măng dại này rất ít ai bán, nếu làm thành món ăn thì sẽ bán được giá cao.

Bán thú săn xong, mua chút ít thịt, dạo một vòng trên đường không phát hiện được thứ gì cần mua, Bách Thủ ra khỏi chợ, lúc trở về đi chậm hơn một chút, về đến nhà đã gần buổi trưa.

Mới vừa đến sườn núi đã thấy bên ngoài hàng rào nhà mình có một người đang ngồi.

Bách Thủ thấy kỳ quái, tiếp theo liền thấy Loan Loan từ trong nhà bước ra, người kia thấy Loan Loan thì lập tức đứng lên, đưa đồ trên tay tới, lúc này hắn mới thấy rõ trên tay người nọ cầm theo một sợi dây xuyên ba con cá.

Loan Loan vừa lúc nhìn thấy Bách Thủ trên sườn núi, ngoắc tay với hắn: “Chàng về rồi?”

Nghe vậy, Lai Sinh quay đầu lại, thấy Bách Thủ xụ mặt thì sợ hết hồn, nhanh chóng thối lui cách xa Bách Thủ năm trượng, sau đó dùng ánh mắt sợ hãi cẩn thận ngó chừng hắn.

Mặt Bách Thủ không chút biểu cảm liếc hắn, quay sang thấy vợ mình không có gì khác thường thì cầm thịt vào sân.

Lai Sinh rướn cổ lên, tận mắt nhìn thấy thân ảnh Bách Thủ biến mất ở ngoài phòng bếp, xác định Bách Thủ sẽ không trở ra đuổi mình, đầu lập tức rũ xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Loan Loan cảm thấy ngạc nhiên.

Ngay cả kẻ ngốc, đầu óc không bình thường cũng biết sợ Bách Thủ? Lúc Lai Sinh mang ba con cá đến, nàng đã nói nhiều lần, thậm chí còn hung dữ với hắn, vậy mà hắn cứ bám chết chẳng chịu mang về. Sớm biết vậy đã dùng Bách Thủ dọa hắn rồi.

Thật ra, hôm qua sau khi rời khỏi bờ sông, Lai Sinh không trở về nhà mà đi lên núi, đúng lúc đó Loan Loan đang chiên cá, mùi cá thơm ngào ngạt khiến hắn chảy nước miếng ròng ròng, nhưng sợ Bách Thủ nên không dám vào.

Kết quả, sáng sớm nay thấy Bách Thủ đi chợ, hắn liền cầm xiên vội vàng chạy đến bờ sông xiên cá, vốn hắn có thể xiên được rất nhiều, đều do tên cà lăm của Lý gia kia luôn tìm hắn nói chuyện, còn đến bờ sông giặt quần áo, khiến tất cả cá của hắn đều bị hù dọa chạy mất. Nếu không lúc này hắn đã được ăn cá thơm ngào ngạt rồi!

Một mình Lai Sinh ngồi bên cạnh gốc cây sinh hờn dỗi. Trong lòng âm thầm ghi nhớ khoản nợ này của tên Lý cà lăm. Chờ đêm đến lúc tên đó ngủ say, hắn sẽ trực tiếp lột quần tên đó ra.

Hừ…

Trong phòng bếp, Bách Thủ thả thịt vào bếp lò, rồi liếc mắt ra ngoài phòng, hỏi: “Hắn làm gì vậy?”

Loan Loan bất đắc dĩ cười cười, rồi kể chuyện của Lai Sinh cho hắn nghe.

Lúc nàng ngủ dậy ra ngoài đã thấy Lai Sinh ngồi ngoài sân, không ngừng nói với nàng: “Cá, cá, cá, muốn ăn cá…”

Bách Thủ nghe vậy, trầm mặc trong chốc lát, nói: “Nàng nấu cho hắn đi!”

Loan Loan liếc nhìn Bách Thủ đang trầm mặc đốn củi trong sân, mà Lai Sinh đang ngồi thật xa cảnh giác ngó chừng hắn. Xoay người bắt đầu bận rộn nấu nướng.

Trước tiên rửa cá sạch sẽ, xắt các nguyên liệu phối hợp, theo thường lệ khía nhiều vết trên mình cá, sau đó xoa đồ gia vị lên, nhóm lửa, chờ nồi nóng, rót dầu vào, rồi bỏ cá vào nồi. Bởi vì hôm nay cho thêm hạt tiêu và hành lá, nên cá còn thơm hơn hôm qua.

Lai Sinh đứng trong sân ngửi thấy mùi thơm, hắn dùng sức hít hít mũi. Cá này thơm như vậy ư? Một lát đứng, một lát lại ngồi, cổ duỗi dài ra.

Bách Thủ đứng trong sân liếc mắt nhìn Lai Sinh chốc chốc thò đầu vào ngó, khóe miệng Bách Thủ câu lên. Vợ hắn làm đồ ăn rất ngon, không người nào trong thôn vượt qua được. Hôm nay nếu như hắn không ở đây, khẳng định tên tiểu tử này đã xông vào quấn lấy vợ hắn rồi.

Hừ, may cho tiểu tử nhà ngươi. Sau đó bất mãn hướng ra ngoài trừng mắt một cái.

Lai Sinh rụt cổ lại, rũ đầu xuống thành thành thực thực nhìn chằm chằm mặt đất.

Chốc lát sau, Loan Loan đi ra, Lai Sinh lại rướn cổ ra thật dài.

Chỉ thấy Loan Loan và Bách Thủ nói chuyện, mà không thấy cá đâu, Lai Sinh đứng ngoài sân hướng đôi mắt trông mong nhìn nàng.

Chờ Bách Thủ gọt xong cây xiên bằng trúc, Loan Loan cầm xiên đi vào bếp.

Lai Sinh tủi thân chu chu miệng, nặng nề ngồi phịch xuống.

Chỉ chốc lát sau đã nhìn thấy Loan Loan cầm ba xiên cá đi tới.

Ánh mắt Lai Sinh sáng lên, mùi cá thơm ngào ngạt xông vào mũi, hắn chưa bao giờ ngửi thấy mùi thơm như vậy, còn thơm hơn cả món trong quán rượu trên thị trấn. Trên thân cá hiện lên ánh vàng rực rỡ bóng nhoáng.

Lai Sinh nhìn chằm chằm vào ba con cá, ra sức nuốt nước miếng ừng ực.

“Đây, đã nấu hết cho ngươi rồi. Nếm thử xem vị ra sao?” Loan Loan cười đưa cá cho hắn.

Lai Sinh liếm liếm môi, tay không ngừng chà chà lên quần áo, cầm một que xiên cá trong đó, nhẹ nhàng cắn một miếng nhỏ trên thân cá, ánh mắt lập tức phồng to như chuông đồng lớn, trong miệng nhai hai cái, vội vàng nuốt xuống, lập tức nhướng mày, duỗi thẳng cổ, nuốt hai cái rồi dùng sức ho khan.

“Ê, ngươi làm sao vậy?” Loan Loan nhìn thấy hắn có bộ dạng khó chịu nên quan tâm hỏi, hay là bị mắc xương cá rồi?

Lai Sinh ho khan hai cái lại cảm thấy không có chuyện gì nữa, ngây ngô cười ha hả hai tiếng, sau đó tiếp tục cắn một miếng lớn lên mình cá vàng ươm thơm ngào ngạt, không nói tiếng nào đã xoay người nghênh ngang đi về phía dưới núi. Gấp đến độ Loan Loan vội ở phía sau la to: “Có xương cá đấy, ngươi ăn từ từ, nhớ phải nhổ xương ra…”

Bách Thủ đứng trong sân rầu rĩ nói: “Tên đó lớn như vậy rồi sẽ tự biết làm như thế nào mà.”

“Không phải là đầu óc hắn không bình thường sao, vạn nhất bị hóc, đầu óc lại phát bệnh, chẳng phải lòng tốt của chúng ta thành hại người sao.” Loan Loan nói.

“Chuyện này nàng cũng đừng lo lắng quá, hắn bắt cá trong sông quanh năm đấy.”

Loan Loan nghĩ đến hôm qua lúc ở bờ sông, Lai Sinh đúng là có kỹ thuật xiên cá. Xoay đầu lại phát hiện trên tay còn hai con cá đã chiên rồi: “Cá này làm sao bây giờ?”

“Để chúng ta ăn.”

Hai người cơm nước xong, Loan Loan lấy thịt heo Bách Thủ mua về cắt thành miếng nhỏ bắt đầu rán mỡ heo, muốn ăn bánh rán thì chắc chắn phải có dầu mỡ.

Bách Thủ ở ngoài sân sắp xếp trúc. Mỡ heo được thắng xong rồi, sau đó nàng cho vào bình gốm, lần này cho vào thêm ít hạt tiêu.

Hiện đã có tiêu, tỏi, hành lá, ớt rồi, cơ bản có thể bắt đầu làm bánh, nhưng Loan Loan muốn làm được bánh xốp hơn. Dùng phương pháp của thời đại này thì không được. Bánh này phải được để lên men bột, nhưng thời đại này không có con men, cũng không có bột men, chỉ có một phương pháp là làm bột nở.

Vậy thì phải dùng rượu nếp than mà Bách Thủ mua về, múc ra một ít bột mì, cho thêm rượu nếp than rồi đổ nước vào nhào bột, xong rồi đựng bột đã nhào vào trong bát, để qua một đêm, bột sẽ tự động lên men.

Bách Thủ ở bên cạnh vừa nhìn vừa liên tiếp khen nàng lợi hại, cuối cùng lại hỏi nàng: “Vợ ơi, nàng học được nhiều thứ như vậy từ đâu thế?”

“Tình cờ nghe thấy vài người lớn tuổi nói, có vài thứ là lúc trước lên núi phát hiện ra.” Loan Loan không để ý nói.

Lời này giải thích tại sao nàng biết tác dụng kì diệu của hạt tiêu và bồ kết. Còn về cách làm bột nở thì lúc ở hiện đại trước kia đã từng nghe thấy một bà lão trong nhà nói qua.

Bách Thủ không nghĩ nhiều như vậy, dù sao vợ nói chắc chắn đúng. Cái nhà này, tất cả hắn đều nghe vợ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

Hòa bột mì xong, Loan Loan lại lấy một ít tro than cho vào chén lớn tràn đầy nước, dùng ngón tay quấy quấy để tro than chìm xuống đáy, sau đó dùng đồ đậy kín để qua một đêm. Ngày kế lại dùng nước tro than trong để nhào bột mì, nếu như vẫn còn vụn gỗ ở bên trong thì dùng vải lọc qua là được. Như vầy tương đương với thêm chất kiềm vào bột mì, có thể trung hoà dịch axit trong bột nở. Đây là một loại biện pháp cổ xưa nhưng vẫn luôn rất hiệu quả.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...