Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Loan Loan từ phòng bếp đi ra theo, trong sân có một nam một nữ đang đứng. Nữ nhân có bộ dáng hơn năm mươi tuổi, trên người mặc một cái áo màu xanh, phía dưới cũng mặc một cái quần màu xanh, có thể thấy được chất vải tốt hơn quần áo trên người các nàng, chân còn đi một đôi giày thêu hoa, tóc được chải bóng mượt, có lẽ dùng dầu bôi tóc.

Rất nhiều người trong nhà không dư dả, lúc chải đầu chỉ dấp chút nước.

Nam nhân ba mươi tuổi, thấp hơn Bách Thủ một chút, tóc dùng dây màu xanh buộc chặt lên, một thân trường sam. Thời gian dài như vậy, ngoại trừ thấy qua Lai Sinh và chưởng quầy quán rượu bận trường sam, lại chẳng thấy ai mặc trường sam như vậy! Nhìn vẻ mặt hắn bình tĩnh, khí chất ung dung, có chút phong cách văn nho. Màu da hơi đen, lại không giống làn da ngăm đen của nông dân. Giơ tay nhấc chân không giống đàn ông làm ruộng ở nông thôn. Lúc nhìn người trong mắt lộ ra tia sáng, lại khiến cho người khác cảm thấy không thoải mái!

Loan Loan vừa đi ra, hai người cùng lúc nhìn qua nhau.

Ánh mắt nam nhân kia dừng ở trên mặt Loan Loan khoảng hai giây rồi nhanh chóng rời tầm mắt đi.

Mà phụ nhân kia dò xét Loan Loan từ đầu tới chân một lượt.

Hôm nay Loan Loan mặc một bộ quần áo vải thô màu vàng đất, bộ quần áo này là lúc còn cô nương ở nhà sửa lại quần áo cũ của Đại tỷ nàng, đã cũ lắm rồi, nhưng bởi vì gương mặt nàng nhỏ nhắn thanh tú, làn da trắng nõn, vừa đi ra thần thái tự nhiên hào phóng, bộ quần áo này mặc trên người nàng làm cho người có vẻ chất phác, sạch sẽ, thoải mái. Trên người còn tản ra một chút khí chất nữ tử gia đình giàu có, một chút cảm giác khó coi cũng không có.

Trên mặt nữ nhân càng thêm tràn đầy vui vẻ, quay đầu cười tủm tỉm với mẹ Loan Loan rồi nói: “Ơ, đây là Nhị nha đầu à?”

Mẹ Loan Loan đã sớm hoàn hồn, biểu hiện của đứa con gái thứ hai này hôm nay khiến cho bà rất kinh ngạc, đổi lại trước kia đã cúi đầu rũ mi xuống, lầm lì không lên tiếng, làm sao có loại khí chất tiểu thư khuê các này, chẳng lẽ một lần nhảy sông đã khiến cả người thay đổi?

Những điều này vừa lóe lên trong đầu bà rồi biến mất, ít nhất hôm nay cũng có người hâm mộ bà.

Mẹ Loan Loan vẻ mặt tươi cười mang ghế mời hai người ngồi: “Cát tẩu tử ngồi đi, Cát Đại huynh đệ ngồi, ngồi xuống rồi nói chuyện.” Lại quay đầu nói với Loan Loan: “Nhị muội tử, đây là Cát đại nương. Con nhanh xuống bếp mang bánh ra cho Cát đại nương nếm thử đi.”

Loan Loan mỉm cười kêu một tiếng Cát đại nương, xoay người đi vào phòng bếp, trong lòng nghĩ vừa rồi Tiểu Thảo thèm như vậy mà mẹ nàng không cho ăn, giờ lại hào phóng như vậy là thế nào?

Lúc Loan Loan đi ra thấy mẹ nàng đang hết sức phấn khởi, không biết nói với Cát đại nương cái gì, thấy nàng bưng bánh ra, cười nói: “Mời Cát đại nương nếm thử đi con.” Lại quay đầu nói với Cát đại nương vài câu khen nàng: “Đây là do Nhị muội làm, hương vị rất ngon. Hơn nữa còn xốp mềm hơn ở chợ bán, đại tẩu tử, tẩu nếm thử đi.”

Cát đại nương cầm một cái, thật sự rất mềm, lại ngửi thấy mùi thơm, trên mặt nhanh chóng lộ ra một nụ cười: “Nhị muội tử thật sự lợi hại nha!”

Loan Loan khiêm tốn vài câu, đưa bánh đến trước mặt Cát Đại, hai mắt Cát Đại nhìn chằm chằm Loan Loan, rồi nói câu: “Cảm ơn.” Nhưng không cầm lấy bánh mà đôi mắt chuyển hướng đi nơi khác.

Lúc này hai người ở bên cạnh nói chuyện, nhân lúc Loan Loan không chú ý vụng trộm nhìn qua bên này.

Nhìn cái người không phải nông dân này, có ăn hay không với nàng không sao cả, sau đó đặt bánh trở về.

Cha Loan Loan từ đầu tới cuối không nói gì, lúc này bỗng đứng lên, nói muốn ra ruộng đi dạo. Cát đại nương cười nói mình quấy rầy, lại để cho ông tự kỷ một mình. Cát Đại có việc cũng đi theo ra sân nhỏ. Lúc này Loan Loan mới phát hiện dường như Cát đại nương có chút không bình thường.

Sau khi có chút ngây người, nàng ngồi xuống ghế ở bên cạnh.

Mẹ Loan Loan ở bên cạnh trong tay cầm một cái túi vải, không ngừng nói lời cảm ơn với Cát đại nương: “…Thật ngại quá, phiền đại tẩu tử mang tới đây nhiều như vậy.”

“Cái này đâu có gì, trong nhà có khá nhiều loại hạt giống rau, vốn định mang ra ngoài trồng hết, về sau cha Cát Đại cảm thấy trồng hết thì có vẻ nhiều quá. Sau đó lại mua mấy hạt giống khác, để lâu sợ hư mất nên mang đến cho mấy người trồng đó!” Cát đại nương rất hào phóng nói.

“Vậy thì thật cảm ơn tẩu rồi, Đại tẩu tử!” Mẹ Loan Loan cười nói. Cất túi hạt giống rau ở một nơi dưới mái hiên.

Hai người ngồi ở trong sân nói chuyện. Loan Loan ngồi bên cạnh thấy nhàm chán, không thấy mẹ nàng muốn xem ý tứ nàng, nhớ lúc ra khỏi nhà nàng chưa cho gà ăn, nhưng có chuyện gì mẹ nàng cũng không nhắc đến một câu, nhân tiện nói: “Mẹ, không có việc gì con về nhà trước, gà trong nhà còn chưa cho ăn đâu ạ!”

“À, được được được, con về trước đi!” Mẹ Loan Loan rất thoải mái nói, lại không nhìn nàng, một chữ cũng không nhắc đến vì sao gọi nàng về.

Loan Loan nao nao, thấy trên mặt mẹ nàng vẫn đang vui vẻ, không giống lời nói dối, liền chào hỏi Cát đại nương rồi rời đi, ra sân nhỏ cũng không thấy cha nàng, Loan Loan đành phải trở về Dương gia thôn.

Đợi Loan Loan đi rồi, Cát đại nương ngồi một lát cũng nói trong nhà có việc. Mẹ Loan Loan nhiệt tình tiễn bà ra đến cửa sân, lại cảm ơn bà một lần nữa vì đã cho hạt giống rau. Cát đại nương nhiệt tình lôi kéo tay mẹ Loan Loan nói: “Muội tử, muội lại khách khí coi ta như người ngoài rồi, tuy chúng ta không cùng một thôn, nhưng tẩu biết rõ muội là người tốt, chúng ta cũng coi như hàng xóm, ta nguyện ý cùng muội tử hai nhà kết làm một.”

Nghe vậy, mẹ Loan Loan cười đến mấy nếp nhăn cũng lộ hết ra, nếp nhăn ở khóe mắt có thể kẹp chết con muỗi.

“Ôi, Cát đại tẩu, muội thích giao thiệp với người thoải mái như tẩu.”

Hai người lại nói vài câu, rồi Cát đại nương mới rời đi.

Bên kia, Loan Loan vẫn chậm rì rì đi về nhà, làm sao cũng không hiểu được mục đích mẹ nàng gọi nàng về. Sau đó dứt khoát không nghĩ nữa, dọc đường từng mẫu ruộng cạn san sát tiếp nối nhau, qua đợt này cũng đến mùa bận rộn chuyện ruộng đồng rồi. Nhưng mà nhà nàng không giống như vậy.

Sau khi bán bánh xong, Bách Thủ và Lai Sinh đi thẳng về nhà. Quầy bánh đã có chút tiếng tăm. Có mấy người đỏ mắt muốn học theo làm bánh hành lá, nhưng gia vị không giống nên không làm ra được bánh ngon như Loan Loan, cũng không xốp như vậy, mọi người nếm qua một lần rồi chắc chắn sẽ không qua đó mua nữa. Vì vậy hai người bán rất thoải mái, nhanh chóng bán hết bánh.

Về đến nhà thấy Loan Loan đã làm cơm xong, Bách Thủ có chút ngoài ý muốn.

“Sao nàng về nhà sớm vậy?”

“Không có việc gì nên ta về trước thôi.” Loan Loan cười nói, thuận tay đón lấy gùi trên lưng Bách Thủ xuống, mở vải che ra, bên trong có năm chú gà con chíp chíp vui vẻ, nhìn rất đáng yêu.

Trên mặt Loan Loan lộ ra sự ngạc nhiên, bộ dạng vui vẻ: “Chàng mua gà con ư?” Lấy gà con từ trong gùi ra, mấy chú gà con được tự do rời khỏi không gian chật hẹp, vừa rồi còn co ro vào nhau giờ đã nhanh chóng lấy lại tinh thần, không ngừng di chuyển trong sân lục lọi, chạy hết chỗ này sang chỗ khác, chúng đang từ từ quan sát để thích ứng với ngôi nhà mới này.

Rất nhanh sau đó, năm chú gà con bắt đầu vui vẻ kiếm ăn ở chỗ hàng rào trong sân nhà mình.

Nhìn năm chú gà con kia đều khỏe mạnh, sợ nhất là mấy tên bán hàng có lòng dạ hiểm ác trộn lẫn vài con gà bệnh vào bầy gà, nàng cười tủm tỉm khen Bách Thủ: “Chàng mua năm chú gà con này không tệ! Bách Thủ, ánh mắt chàng không tệ đâu.”

Bách Thủ mất tự nhiên gãi gãi đầu, đối chọi với ánh mắt sáng ngời của Loan Loan mặt hắn không tự chủ được nóng lên. Gương mặt nhỏ nhắn mịn màng trắng nõn nà cười tươi như hoa của vợ làm một nơi nào đó trong lòng hắn ngưa ngứa. Hắn khẽ rũ mắt xuống, lông mi thật dài che khuất đôi con ngươi to lúng liếng, che giấu tất cả cảm xúc xao động bên trong.

Hắn yên lặng nhìn Loan Loan vây quanh hàng rào thành một cái chuồng nhỏ, sau đó đuổi mấy chú gà con vào, lại lấy ít cỏ non cho gà ăn, trong lòng cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Mỗi ngày khi ra ngoài Bách Thủ đều rất ngóng trông được về nhà, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc tới lui trong sân hắn thấy rất thỏa mãn. Hắn biết, bây giờ vợ chính là tất cả của hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...