Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tú Sắc Nông Gia

Chương 140

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Khuê Loạn

Beta: Tuyết Y

Trong viện chật ních người, trừ ba mươi người làm công, còn có mấy người làm của thôn trang. Tất cả mọi người đều khó hiểu nhìn ký hiệu kỳ lạ bên trên chậu. Vẻ mặt Tạ quản sự khó hiểu nhìn mấy dãy kỳ lạ trên giấy kia của Loan Loan. Bởi vì chủ ý của Loan Loan ngày hôm qua, khi Tạ quản sự báo cho Dư chưởng quỹ biết, Dư chưởng quỹ lúc ấy nghe xong liền nói hay lắm hay lắm, sau đó khen ngợi hắn bảo hắn làm rất tốt.

Dư chưởng quỹ lại rất được Đông gia (*) coi trọng, cũng có cơ hội gặp được người nhà Đông gia, nếu như ông ấy nói tốt vài câu trước mặt Đông gia, nói không chừng một ngày nào đó hắn lại được thăng chức.

(*) Đông gia: ông chủ

Cho nên trong lòng Tạ quản sự cũng đọng lại ấn tượng tốt với Loan Loan, và còn có chút cảm kích, nên khi nói chuyện với Loan Loan cũng khách khí hơn. Lúc này hắn ở bên cạnh mỉm cười nói: “Vợ Bách Thủ, những ký hiệu này là cái gì vậy a?”

“Những thứ này ta dùng để ghi nhớ, trong lòng cũng dễ tính toán. Mặc dù ta không phải là người của thôn trang, nhưng chúng ta cũng đều làm việc cho Đông gia, nên cũng phải để tâm mà, phải không?”

Ta quản sự biết dụng ý của nàng, cười nói: “Đúng thế!” Hắn chỉ vào một chuỗi con số trên giấy nói: “Nhưng mà, những ký hiệu này rất kỳ lạ.”

Loan Loan hơi khó xử cười nói: “Đây là ta đánh dấu để đếm, là cách do ta nghĩ ra, ha ha, ta chỉ tiện tay vẽ mà thôi, lúc rảnh rỗi ngồi nghĩ linh tinh ấy mà, nên người ngoài nhìn vào không hiểu được, khiến ngài chê cười rồi.”

“À.” Tạ quản sự bừng tỉnh đại ngộ, gật đầu cười, cuối cùng không hỏi tiếp nữa.

Kiểm tra hết chỗ thịt cùng xương sườn và cả chỗ lạp xưởng, Loan Loan chỉ huy mọi người đưa tất cả chỗ chậu đó chuyển vào bên trong nhà, mà lạp xưởng thì đương nhiên là được treo trên cọc trúc rồi nhấc vào, sau đó mới đóng cửa lại. Chìa khóa hiển nhiên là do Tạ quản sự cất giữ, nhưng Loan Loan là một người làm việc cẩn thận, nàng không hy vọng chuyện lần trước lại xảy ra lần nữa, cho nên vừa rồi lúc tất cả mọi người đều đứng xem, nàng không hề tránh né gì mà nói ra dụng ý của mình.

Làm xong những việc này thì trời cũng đã tối, Loan Loan chào Tạ quản sự rồi cùng mọi người đi về nhà.

Buổi chiều ngày hôm sau nàng phát tiền công cho tất cả mọi người. Mọi người nhận được tiền công đều rất vui vẻ. Sau đó nàng hỏi xem ngày hôm sau ai rảnh, tiếp theo đã định ra mười mấy người đi theo nàng đến thôn trang vào ngày thứ ba.

Công việc sau này thì đơn giản hơn rất nhiều, nhưng có điều cũng phải tốn thời gian. Họ phải khiêng lạp xưởng ra sân phơi nắng, sau đó treo tất cả thịt xông khói, xương sườn, lại xếp cỏ bồng vào hun thịt khô, thịt này cứ cách mấy canh giờ là lại xông khói một lần, thế nên không thể thiếu người, những người khác đã đi về, chỉ để lại bốn năm người ở thôn trang.

Loan Loan đi ba ngày liên tục, sau đó mẹ Nguyên Bảo và mẹ Thạch Đầu thấy nàng thật sự có chút mệt mỏi, liền bảo nàng đừng đi nữa, rồi hai người dẫn theo mấy người đến thôn trang.

Cũng may là có hai người này giúp đỡ nên nàng mới có thể được chút thời gian rảnh rỗi. Thịt khô sau khi hun được một khoảng thời gian thì thời gian hun mỗi ngày bắt đầu từ từ giảm bớt. Sau lần bị ngã kia, dường như vận khí của Dương Nghĩa Trí bắt đầu xấu đi, chân đã dần dần lành lại, nhưng thỉnh thoảng ông vẫn mắc một vài bệnh vặt. Lần trước ông bị nhiễm phong hàn đến giờ vẫn chưa khỏi, Vương đại phu đã tới khám, lần nào cũng đều nói là do phong hàn, kê phương thuốc nhưng uống mãi vẫn không có hiệu quả. Họ cũng từng đến chợ khám qua, thế nhưng bệnh của Dương Nghĩa Trí chẳng những không khá lên, mà ngược lại tinh thần càng ngày càng kém, làm cho người nhà lo lắng đến nỗi không biết nên làm như thế nào cho phải.

Mấy ngày qua, mỗi lần nhắc đến chuyện này, mẹ Thạch Đầu lại nhíu chặt mày. Mẹ Thạch Đầu đi lên thôn trang được mấy ngày, mẹ Nguyên Bảo bảo nàng cũng đừng đi nữa, rồi nàng ấy tự dẫn theo mấy người đi tới đi lui lên thôn trang mỗi ngày hai chuyến.

Loan Loan và Bách Thủ cũng đi thăm Dương Nghĩa Trí, nhưng bà nội Thạch Đầu không cho nàng vào nhà: “Cháu cứ ngồi ngoài sân này cũng được, ông ấy đang cảm mạo, mà bây giờ cháu lại mang thai, chớ đi vào lại lây bệnh khí.”

Bách Thủ một mình đi vào thăm, nói chuyện với Dương Nghĩa Trí một lát, còn Loan Loan ngồi ngoài sân với bà nội Thạch Đầu và mẹ Thạch Đầu.

Cuộc sống cứ thế trôi qua từng ngày. Lúc trước Lai Sinh cứ rúc trong phòng chơi, không biết hắn nghịch cái gì, còn gần đây thì bắt đầu ngày nào cũng chạy ra ngoài. Hôm đó đến nhà Vương Trường Thọ, hắn nhìn thấy ba con mèo con thì thấy thích vô cùng. Con mèo cái mà mẹ Trường Thọ nuôi đẻ được ba con mèo đực. Chú mèo con lông mềm như nhung, chỉ to cỡ bàn tay, ai nhìn thấy cũng thích. Lai Sinh không chịu nổi nên nhõng nhẽo làm nũng, thế là Loan Loan mua về cho hắn một chú mèo con, mẹ Trường Thọ bảo là cho nàng, có điều nàng vẫn đưa bạc cho bà.

Nhưng chưa được mấy ngày, Loan Loan đã hối hận.

Từ sau khi có chú mèo con kia, Lai Sinh coi nó như bảo bối vậy, ăn cơm cũng cho mèo ăn trước, có đôi lúc còn ôm lên giường chơi cùng. Lúc mới đến, chú mèo này rất nhút nhát, nhưng dần dần cũng không rúc vào xó nữa, mà đôi khi nó còn thừa dịp không có ai là chạy ra ngoài chơi.

Không thấy mèo đâu, Loan Loan lại đứng ở cửa bắt đầu tìm mèo: “Meo meo, về đây nào, meo meo meo. . . . . . .”

****************

Con đường nhỏ ở thôn quê yên tĩnh không có một bóng người, ánh tà dương rơi vãi trên người Hương Tú, chiếu lên bóng hình nàng càng thêm vẻ cô đơn. Hôm nay không có việc gì, nên nàng cố ý xin phép quản sự cho về sớm hơn mọi ngày một chút, vì lúc bình thường nàng không có nhà, Mạch Thảo ăn uống rất qua loa, cho nên hôm nay nàng cố ý mua về một miếng thịt.

Trong thôn này, ai còn có thể một thân một mình nuôi con gái gian nan sống qua ngày như nàng. Mỗi ngày không chỉ phải đi làm, còn phải chạy về nhà, nàng rất muốn tìm một nam nhân để dựa vào, quả thực nàng có tìm, nhưng lại tìm sai người, lúc ấy bản thân nàng bị quỷ ám rồi, nên bây giờ mới hại Mạch Thảo cũng bị khinh bỉ cùng nàng.

Hương Tú khẽ thở dài, không phải quả phụ thì đâu biết được nỗi khổ của quả phụ.

Lúc nàng đang nghĩ ngợi thì nhìn thấy một người đứng ở ngã rẽ phía trước, người nọ vốn đã chuẩn bị đi vào trong thôn, nhưng kết quả nhìn thấy nàng thì lại lui vào ven đường.

Mặt Cát Đại không chút biểu cảm nhìn Hương Tú đang đi từ xa lại, nàng hơn ba mươi tuổi mà thoạt nhìn thì trẻ hơn mấy phu nhân cùng tuổi. Sau khi sinh con xong nàng đã béo lên, nhưng không chỉ không có vẻ khó coi của người phụ nữ trung niên mập mạp, ngược lại dáng vẻ đẫy đà có không ít ý vị, cho dù mặc quần áo cũ quê mùa, nhưng vẫn lộ ra vẻ phong tình thành thục của nữ nhân, đặc biệt khi phối hợp với đôi mắt câu dẫn người khác kia, thì nam nhân đều muốn nhìn lâu hơn.

Tâm tình Cát Đại trở nên âm u hơn một chút, cúi đầu chửi thề một tiếng.

Hương Tú nhìn Cát Đại mang vẻ mặt tối sầm đang đứng ven đường, trong lòng nàng không biết chắc hắn có phải có việc tìm mình hay không? Bộ dạng hắn như thế, rõ ràng tâm tình hắn đang rất tệ, nàng cũng không muốn đi động chạm vào hắn, vì nàng đã quá hiểu tính tình của hắn rồi.

Hương Tú đến gần thấy Cát Đại không có ý định gọi mình, mắt nàng nhìn thẳng đi lướt qua người hắn, kết quả là cổ tay nàng bỗng chốc bị người ta chộp lấy, kéo một cái thật mạnh, suýt nữa thì nàng đã ngã rồi.

Nàng tức giận nhìn chằm chằm vào Cát Đại, cố gắng để giọng nói mình không cứng ngắc: “Có chuyện gì?”

Nghe vậy, Cát Đại vẻ mặt ghê tởm, thô tục ồ lên nói: “Ngươi còn có mặt mũi hỏi ta, có chuyện gì hay không chính ngươi hiểu rõ lấy.”

“Ta với ngươi đã sớm không còn chuyện gì hay để nói nữa, không có chuyện gì thì phiền ngươi nhường đường một chút.” Hương Tú cũng lạnh lùng nói.

“Hừ, ta cũng không có gì hay ho mà nói cả, nhưng ngươi lại thân mật với nam nhân khác, ngươi không biết xấu hổ nhưng ta còn cần mặt mũi đấy.” Cát Đại tức giận trợn mắt nhìn, gân xanh trên trán đều nổi lên.

Ngày hôm qua hắn đi chợ, gặp phải mấy người trước kia làm công cùng nhau, mọi người chào hỏi hắn, kết quả là sau lưng lại cười nhạo hắn vì lấy phải con đàn bà lẳng lơ, bọn họ nói Hương Tú hiện giờ có quan hệ không mập mờ với ai ai, vừa gặp đã chui vào trong chăn, mọi người còn sinh động mà kể công phu trên giường của Hương Tú như thế nào ra làm sao, đồng thời hắn còn nghe thấy người khác thầm thì to nhỏ nói là không biết trước kia hắn đã phải đội bao nhiêu cái nón xanh rồi.

Đàn ông trọng mặt mũi, trước mặt người khác bị xem thường như vậy khiến hắn phải kìm nén một bụng hỏa.

Nhưng mà khi nghe lời Cát Đại nói, Hương Tú lại lộ ra nụ cười khinh bỉ: “Ta không biết xấu hổ. Rốt cuộc là ai không biết xấu hổ đây? Tự ngươi hiểu rõ.”

“Để cho người như ngươi nuôi con đúng là làm hỏng cả đời con bé, nó đi theo ngươi cả đời sẽ không ngóc đầu lên được.” Đại Cát gầm lên.

“Được, ngươi có bản lĩnh vậy sao lúc đầu ngươi không dẫn Thảo nhi theo đi.”

“Đồ không biết xấu hổ. Phiền ngươi chừa chút thể diện cho cho con gái ngươi đi.”

“Ta với ngươi không có quan hệ gì, ta làm sao ngươi quản được chắc?”

“Ngươi. . . . . . . Tiện nhân.”

************

Loan Loan đứng ven đường gọi một lúc cũng không tìm được con mèo, trong lòng như có ngọn lửa không tên thiêu đốt, sau đó vẫn do Lai Sinh tìm thấy nó bế về.

“Tìm được rồi à?” Loan Loan liếc mắt nhìn con mèo vô cùng bẩn trong ngực Lai Sinh hỏi.

“Đệ tìm thấy trong bụi cỏ.” Lai Sinh vừa ôm con mèo bẩn kia như bảo bối, dùng tay vuốt vuốt lông cho nó, rồi vừa đi vào trong sân.

Loan Loan tức giận: “Đệ mang con mèo chết tiệt kia đi tắm cho sạch sẽ đi, đệ nhìn xem quần áo đệ đã thành cái dạng gì rồi.”

Lai Sinh không đáp lời, vừa đi vào trong nhà, miệng còn nhỏ giọng nói chuyện với chú mèo con.

Loan Loan nhíu mày, thằng nhóc này, nàng thật muốn hôm nào đó tặng phứt con mèo chết tiệt này cho người ta đi cho xong.

Lai Sinh hễ rảnh là cứ ôm con mèo này vào lòng suốt, ngủ cũng để trên giường, coi nó như bảo bối, chăm sóc nó như tổ tông vậy. Ngay cả lúc ăn cơm trong miệng hắn vẫn gọi “meo meo”. Nàng chỉ cảm thấy trong tai toàn tiếng “meo meo”, đôi khi ngay cả lời nàng nói hắn cũng không nghe.

Loan Loan đang tức giận nghĩ, bỗng nhìn thấy Hương Tú đi ngang qua cổng, sau đó thì nàng sửng sốt.

Trên mặt Hương Tú lúc này đâu còn có loại biểu cảm dửng dưng như bình thường nữa, nàng cúi đầu xuống, dấu năm ngón tay trên mặt có thể thấy được rõ rệt.

Đây rõ ràng là bị người ta đánh mà!

Trong lòng Loan Loan quả thực có chút khó hiểu, sau đó liếc mắt nhìn bóng lưng Hương Tú vội vã đi qua, nàng đóng cổng rồi đi vào phòng bếp.

Buổi tối, Bách Thủ bắt được con gà rừng, hắn chặt thành từng miếng, cho thêm ớt khô, gừng, hành và các loại gia vị khác, lại thêm ít tương, mùi thơm nức cả mũi.

Vốn vẫn là do Bách Thủ nấu cơm, nhưng hôm nay Loan Loan muốn ăn cay, mà sợ Bách Thủ không làm không ra được hương vị kia, nên bản thân nàng tự đứng bếp. Nấu thịt gà xong, Loan Loan ngồi xuống cạnh bàn, còn nồi canh rau cải thì để Bách Thủ nấu. Xem chừng canh cũng đã nấu xong rồi, nhưng Lai Sinh vẫn rúc trong phòng mình chưa chịu ra, Loan Loan đứng ở cửa phòng bếp gọi to mấy tiếng. Sau đó mới thấy Lai Sinh bế con mèo kia chậm rãi đi ra.

Vừa ra đến, hắn đã ngửi thấy mùi thơm, thế là lập tức đặt con mèo xuống, chạy vào phòng bếp. Nhìn một bát thịt gà lớn óng ánh dầu, mùi thơm tỏa ra bốn phía, bên trong còn có cả ớt và đầy đủ các loại gia vị khác, chưa cần nếm mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến người ta chảy nước miếng ròng ròng.

Sau đó không đợi ai nói, hắn đã ngay ngay thẳng thẳng ngồi xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bát thức ăn, dáng vẻ kia hận không thể đổ hết bát thịt gà vào bụng mình.

Loan Loan nhìn thấy thì bất đắc dĩ lắc đầu, chờ khi xới cơm xong rồi hai người ngồi xuống, Loan Loan phát hiện Lai Sinh một tay cầm đũa, một tay ôm mèo, con mèo rúc vào lòng hắn, cái mũi nhướng ra ngoài ngửi ngửi, quả nhiên là một con mèo lớn một con mèo nhỏ tham ăn.

Không kể đến việc hiện giờ Loan Loan đang mang thai cần phải tránh xa tất cả các loại động vật, bản thân nàng cũng rất ghét lúc đang ăn cơm mà chó mèo cứ lượn qua lượn lại dưới chân, huống chi là cho mèo lên bàn ăn.

“Lai Sinh, đệ thả con mèo xuống đi, ăn cơm còn ôm là sao, đệ không thấy bẩn à.”

“Nó không bẩn, đệ tắm giúp nó rồi mà.” Lai Sinh bĩu môi nói.

“Còn không bẩn sao? Tự đệ nhìn xem bộ lông của nó biến thành màu gì rồi kìa? Đừng nói linh tinh nữa, thả nó xuống, sau này đừng có hơi tí là lại ôm nó, trên người nó có rận, nếu mà lây sang người đệ thì sau này không cho đệ ngồi bàn ăn cơm nữa.”

Dưới sự yêu cầu nghiêm khắc của Loan Loan, Lai Sinh thả con mèo xuống, nếu đổi lại là bình thường thì hắn đã ôm bát và mèo ngồi xổm ở bậc cửa rồi. Bát thịt gà kia đúng là rất ngon, ba người ăn chưa được một lúc là đã hết sạch, mọi người còn có chút thòm thèm, Bách Thủ nói hôm nào lại lên núi bắt một con gà rừng nữa về.

Sau bữa cơm tối, Lai Sinh lại trở về phòng mình, Bách Thủ đun nước nóng, Loan Loan rửa mặt xong thì về đi vào buồng trong, lúc đi ngang qua nhà chính nàng nghe thấy tiếng Lai Sinh ở trong phòng không biết đang nhỏ to cái gì, thỉnh thoảng còn cười ngây ngô hai tiếng.

Loan Loan lấy làm lạ, liền lặng lẽ đi vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tú Sắc Nông Gia
Chương 140

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 140
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...