Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

VÂN THƯỜNG

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta thong thả hành lễ, đáp:

“Khởi bẩm đại nhân, tiểu nữ là thiếp thất trong phủ Từ gia.”

“Ngươi là thiếp?”

Tần đại nhân lập tức buông lơi cảnh giác, ánh mắt mang theo khinh miệt, không thèm để vào mắt.

Chỉ phất tay, bảo ta tránh qua một bên.

Thiên hạ đều biết, thiếp thất là phận thấp hèn như bùn đất.

Nhưng cũng chính vì thân phận thấp hèn đó, mà trong lúc đại họa giáng xuống, lại có một lợi thế mà thiên hạ khó ai sánh bằng: không nằm trong cửu tộc, chẳng bị liên đới.

Tình thế như vậy, e rằng Liễu Như Mi đã nhận ra, ta vì bị giáng từ chính thất xuống làm thiếp nên mới có thể bình an đứng bên ngoài, còn nàng ta vất vả lắm mới lên được địa vị chính thê, nay lại phải cùng Từ Thế Khôn vào ngục chịu tội.

Nàng ta điên cuồng giãy giụa, kêu oan thảm thiết:

“Nàng ta không phải thiếp! Nàng ta là chính thê! Ta mới là thiếp! Ta mới là thiếp!”

Từ Thế Khôn trừng lớn mắt nhìn nàng ta, thần sắc đầy ngỡ ngàng như muốn chất vấn: mới khi nãy còn tình thâm ý thiết, cớ sao trong một thoáng lao ngục, đã hóa thành người người tự cứu, ai lo thân nấy?

Nhưng Liễu Như Mi lúc này nào còn tâm trí để ý đến ánh mắt của hắn.

Nàng ta bắt đầu trước mặt mọi người kể rõ: mình là loại nữ nhân lẳng lơ, bị Từ Thế Khôn hưu bỏ, sau đó lại mặt dày quay về, cam làm thiếp thất để được bước chân vào Từ phủ.

“Khẩn cầu đại nhân minh xét! Xin đừng để bị kẻ khác mê hoặc!”

Quả nhiên, trông thấy Tần đại nhân có chút do dự, sai người đến bắt cả ta đi.

Ta liền lấy ra bản cam kết mà Từ Thế Khôn dốc lòng dàn xếp mới có được, nhẹ nhàng rút từ trong tay áo ra, đặt trước mặt ông ta.

Trên đó có đầy đủ quan ấn, tên họ, nội dung, rõ ràng rành mạch.

Ai là chính, ai là thiếp, không cần tranh luận, liếc một cái liền biết.

Tần đại nhân giận tím mặt, trừng mắt một cái, tên nha sai đang giữ Liễu Như Mi liền nhảy dựng lên, tát nàng ta hai cái như trời giáng.

Lực đạo vừa nặng vừa độc.

Không chỉ đánh đến nỗi nàng ta không thể kêu la, mà còn khiến miệng đầy m.á.u, răng cũng văng ra hai chiếc.

Nàng ta mềm nhũn ngã lăn ra đất, thật thảm thương, nhếch nhác vô cùng.

Một màn đó làm Từ Thế Khôn nhất thời quên luôn lý do khiến nàng ta chọc giận quan sai mà lâm vào cảnh ngộ thảm hại như thế.

Hắn mặc cho lưỡi đ.a.o cứa rách da cổ, vẫn lao tới, chắn lấy thân nàng ta.

Gậy gộc vung như mưa, giáng thẳng lên thân thể hai người bọn họ.

Trong cơn hấp tấp muốn cứu Liễu Như Mi, hắn gào lên phản bác:

“Từ gia ta chưa từng buôn lậu muối! Các người chỉ dựa vào lời nói suông mà đột ngột xông vào phủ, tịch thu tài sản, bắt người bừa bãi, làm oan sai trắng trợn như thế, còn đâu là vương pháp? Còn đâu là thiên lý!”

Người làm thương gia vốn trọng lợi khinh tình, hỏi thử thiên hạ có ai chưa từng trốn thuế lậu phí.

Từ Thế Khôn không dám mạnh miệng nói mình vô tội toàn diện, đành cố gắng tự biện minh trong chuyện buôn muối. Đáng tiếc, lại chạm phải nghịch lân của Tần đại nhân.

“Ngươi dạy bổn quan nói vương pháp?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thuong/11.html.]

Tần đại nhân bật cười lạnh, sải bước tới gần, một cước đá thẳng vào n.g.ự.c Từ Thế Khôn.

“Lục phu nhân đại nghĩa diệt thân, từ lâu đã trình tấu lên bổn quan tội trạng của ngươi và tên tham quan Lục Đức Chiêu. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, há có thể vì vài câu kêu oan của ngươi mà xóa sạch cho được?”

“Nói về thiên lý…”

Hắn chuyển bước tới trước mặt Liễu Như Mi, rút khỏi búi tóc nàng ta một cây trâm vàng, cười nhạt đùa nghịch trong lòng bàn tay.

O mai d.a.o Muoi

“Miền Bắc loạn giặc, mỗi ngày c.h.ế.t vạn hồn oan, mà chỉ riêng món trang sức nhỏ bé này của phụ nhân đây đã đủ đổi lấy mạng của năm tên quân tốt ngoài tiền tuyến. Ngươi nói thử xem, đây là thiên lý gì?”

17

Triều đình đang thời loạn thế, thà g.i.ế.t lầm còn hơn bỏ sót.

Đó là thánh chỉ do hoàng đế thân ban, viết rõ ràng bằng mực đen trên trục lụa vàng, giao cho Tần đại nhân với thân phận khâm sai đặc sứ.

Huống hồ, Tuyền Châu từ xưa đã là chốn phồn hoa giàu có, chỉ tiếc nơi đây các thương hộ đồng tâm hiệp lực, Tần đại nhân hết lời khuyên giải, dùng đủ mọi phương pháp nhu cương kết hợp để thuyết phục hiến bạc làm quân phí, vậy mà bọn họ cứng đầu không lay chuyển.

Nay có Từ gia g.i.ế.t gà dọa khỉ, dẫu bạc trắng chất đầy kho cũng dễ như trở bàn tay.

Nửa tháng sau, ta bị gọi lên công đường lần cuối để thẩm tra.

Trước mặt là khẩu cung đã viết rõ rành rành.

Mấy hiệu buôn mới được Liễu Như Mi đưa cho Lục Đức Chiêu, trong kho chứa tới ba nghìn thạch muối lậu, tang chứng bạc một vạn sáu nghìn lượng.

Còn về chuyện thông đồng quan thương thì…

Người hầu của Lục phủ và Từ phủ đều có lời khai xác thực, lại có Liễu Như Mi thường xuyên qua lại, đủ để kết luận ba người gian d.â.m thông mưu, phạm vào tội ác tày trời.

“Vệ thị, ngươi có dị nghị gì không?”

Thấy ta chậm chạp chưa chịu điểm chỉ, Tần đại nhân lộ vẻ bất mãn, rõ ràng chỉ mong sớm kết thúc vụ án.

Ta nào dám không theo, chỉ là lòng có chỗ nghi hoặc:

“Đại nhân, sao chỉ thấy cáo trạng mà chẳng thấy kết luận?”

“Theo luật phải xử trảm nhưng nay quân phí thiếu hụt, ngoài tang vật bị tịch thu nếu Từ gia chịu dốc sạch gia sản, cũng không phải không có cơ hội sống sót.”

Tần đại nhân tưởng ta còn luyến tiếc chủ cũ, định thay họ cầu xin một đường sinh cơ.

Không chỉ thật lòng khuyên nhủ, mà còn cho phép ta vào ngục khuyên giải Từ Thế Khôn.

Nhưng ta há lại đem cơ hội tốt ấy kể cho hắn?

Tuy nói Từ gia đã bị ta âm thầm vét sạch quá nửa nhưng mạng Từ Thế Khôn, cũng chẳng đáng giá đến thế.

Dù gì cũng là một đoạn phu thê.

Ta xin Tần đại nhân cho ta mang tờ cáo trạng vào khuyên hắn cùng điểm chỉ.

Hắn ban đầu còn kêu oan kêu uổng nhưng khi mắt lướt qua dòng cuối, viết rõ Liễu Như Mi và Lục Đức Chiêu thông d.â.m thì đột nhiên thất thần.

“Sao có thể như vậy! Không phải thật! Không phải thật!”

Hắn điên cuồng nắm lấy vai ta lay động, ánh mắt tràn ngập hoang mang như người c.h.ế.t đuối bám lấy cọng rơm, chỉ mong ta mở miệng phủ nhận giúp hắn một câu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
VÂN THƯỜNG
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...