Huống chi lần này còn cứu ta một mạng.”
“Hạ nàng làm thiếp coi như trừng phạt đã đủ, không biết phu nhân nghĩ sao...?”
Lời hay lời dở, đều bị hắn chiếm trước.
Ta còn nói được gì?
Huống hồ, năm xưa bị đội nón xanh đâu phải là ta.
“Phu quân cứ làm chủ, thiếp từ trước đến nay chỉ biết giữ bổn phận, thuận theo ý phu quân, chẳng có nhiều tâm tư rối rắm như thế, cũng chẳng nghĩ xa được vậy.”
Ta mỉm cười ứng đáp, lời nhẹ mà sắc nhọn.
Từ Thế Khôn mới nghe nửa câu, tay đã vươn ra định đỡ Liễu Như Mi đứng dậy, lập tức khựng lại, xấu hổ dừng tại chỗ.
Có lẽ hắn lại nhớ đến những nhục nhã năm xưa.
Ngón tay duỗi ra, mặt lạnh mà thu về.
Liễu Như Mi lập tức níu lấy hắn: “Khôn lang phải tin thiếp đã rửa tâm đổi ý!”
Nàng ta khóc lóc như hoa lê dầm mưa, đem sự d.â.m loạn trước đây gán cho ma quỷ mê hoặc tâm trí.
Miệng lưỡi lanh lẹ, chỉ e trên đường về đã luyện tập không biết bao nhiêu lần.
Quả nhiên, đến khi một giọt lệ cố ý lăn xuống rơi vào mu bàn tay Từ Thế Khôn đang đặt trên đầu gối nàng ta.
Hắn như bị bỏng, lập tức bật dậy nâng nàng ta lên, liên tục dỗ dành:
“Ta đã đón nàng trở về là muốn xóa hết hiềm khích, ân oán không nhắc nữa, chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”
“Còn về Vệ gia...”
Khi quay sang nhìn ta, cách xưng hô của Từ Thế Khôn đã đổi, đôi mày lạnh lẽo.
Ta bình tĩnh nhìn lại hắn, chờ xem từ miệng hắn sẽ thốt ra lời lẽ băng giá thế nào.
Liễu Như Mi giành trước một bước:
“Vệ tỷ tỷ không dung được ta, cũng là điều dễ hiểu. Dù sao năm xưa, cũng là ta hại phu quân nàng uất ức mà c.h.ế.t, mới khiến nàng thành quả phụ.”
Một câu nói, nàng ta liền đem tất cả phản kháng của ta quy kết là do còn nhớ thương phu quân đã mất.
Nhưng nàng ta nói đúng.
Người từng tư thông với Liễu Như Mi chẳng phải ai khác…
Chính là tiền phu của ta, Sở Liêm Sinh!
4
Khi ta khốn quẫn tận cùng, chính là lúc gặp được Từ Thế Khôn.
Ban ngày, ta phải ngâm mười ngón tay vào dòng nước sông rét buốt giữa mùa đông tháng chạp để giặt giũ thuê kiếm ăn.
Đêm đến lại cầm lấy kim thêu, móc đỏ dắt chỉ.
Mười đầu ngón tay, vừa tê cóng vừa đóng vảy chai, thương tích chằng chịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/van-thuong/2.html.]
Chỉ mong đổi lấy đôi đồng để cầu sinh tồn.
Mai mối đến cầu thân cho hắn, lời nói như mây bay hoa rơi, chỉ có một điều dặn kỹ:
“Thê tử nguyên phối của hắn bị người mê hoặc bỏ nhà mà đi. Ngươi ngàn vạn lần chớ dẫm lên vết xe đổ.”
Thế thái nhân tình, vốn dĩ đều tương tự.
O Mai d.a.o muoi
Lúc ấy ta chẳng nghĩ nhiều, chỉ thấy lễ vật hắn đưa ra vô cùng hào phóng.
Lại nhân khi hắn hỏi vì sao ta chịu khổ như thế, ta nói một câu dối trá:
“Phu quân trước tuy đã khuất nhưng vẫn phải có một phần mộ đàng hoàng.”
Hắn cảm động trước lòng thủy chung của ta, khen ta là nữ tử mẫu mực, liền bỏ tiền sính lễ, lập tức muốn cưới ta làm thê tử.
Lại còn rộng rãi, cùng ta đi đắp mộ.
Nào ngờ đến nơi nhìn thấy mộ phần, hắn mới nhận ra: Chu Liêm Sinh chính là gian phu từng thông d.â.m vụng trộm với Liễu Như Mi.
So với điều hoang đường ấy, ta càng thêm sợ hãi, sợ nhân duyên có thể kéo ta khỏi vực sâu này sẽ vì thế mà tan vỡ.
Ta quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết, trong lòng nhanh chóng xoay chuyển, nghĩ cách làm sao để biện bạch cho sạch tội danh.
Không ngờ, Từ Thế Khôn chẳng những không giận mà còn ngửa đầu cười dài:
“Lòng người có thể mờ ám nhưng đạo trời không sai một ly!”
Dù từng bị nhục, từng bị cười chê nhưng kết cuộc lại là Chu Liêm Sinh xương mục đất vàng, còn hắn thì đèn hoa tân phòng.
Mà người hắn cưới lại chính là ta.
Hắn ngốc nghếch tin đây là thiên đạo tuần hoàn, báo ứng nhân quả.
Ta nghe thế thì cũng cam lòng lấy hắn.
Tưởng đâu khổ tận cam lai, gió tạnh mây tan, cũng đến lúc đời ta có chút ánh sáng.
“Chỉ sợ tỷ tỷ hận ta thấu xương, bởi cả hai lần phu quân đều bị một mình ta đoạt mất.”
Trên con đường nhỏ trong phủ, nơi không người qua lại, Liễu Như Mi lột bỏ vẻ yếu mềm tội nghiệp, rực rỡ còn hơn gió thu ngạo nghễ.
Nàng ta chẳng chịu đi song song với ta, mà còn cố tình đi trước, dẫn ta thẳng đến Thủy Tiên Các, nơi nàng ta từng ở.
Hạ nhân trong viện bận rộn dọn dẹp, vội vàng tay chân.
Đều là bởi có lệnh của Từ Thế Khôn, mọi vật dụng trong các phải sắp xếp lại đúng như ngày xưa.
Ta nhìn chỉ cảm thấy nực cười.
Vật còn người đổi, dẫu có dốc tâm gượng ép làm sao có thể giống y như trước?
Năm xưa, nàng ta là chính thất.
Nhưng nay chính thất là ta.
Còn nàng ta chỉ là một thiếp thất.
--------------------------------------------------