Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Trước khi ông ta đến, tôi dọn dẹp nhà cửa thật kỹ một lượt, thu gọn quần áo và những vật dụng lặt vặt.

Sau đó tôi dành trọn ba tiếng đồng hồ, học theo các hướng dẫn trên mạng để trang điểm, thật ra đây là lần đầu tiên trong đời tôi trang điểm. Cuối cùng, tôi choàng lên cổ chiếc khăn màu cam vừa mới mua.

Dĩ nhiên, tôi làm tất cả những điều này không phải để lấy lòng hay làm vui ông ta mà chỉ là một phần trong kế hoạch trả thù của tôi.

Tôi vừa mở cửa, đã thấy một người đàn ông hơn tôi hai mươi mấy tuổi, làn da sạm đen, đứng trước cửa.

Nghe nói ông ta vừa từ Nam Phi trở về, tôi thầm nghĩ bảo sao lại đen như vậy.

Ông ta nhiệt tình bắt tay tôi, ngẩng đầu nhìn rồi cảm thán: “Cô là con gái mà cao hơn tôi nửa cái đầu, lại còn xinh đẹp thế này, làm người mẫu à?”

Tôi mỉm cười, mời ông ta vào nhà rồi dùng giọng nam trầm thấp nói: “Ngài đoán sai rồi. Hay là đoán lại xem tôi làm nghề gì?”

Ông ta rõ ràng bị giật mình vì giọng nói của tôi, da mặt khẽ co giật, ánh mắt đảo qua đảo lại trên người tôi: “Giọng nói này của cô…”

“Ha ha ha, chỉ đùa với ngài thôi, đừng để ý.” Tôi lập tức đổi lại giọng nữ dịu dàng.

“Thật ra tôi là diễn viên l.ồ.ng tiếng, có thể bắt chước nhiều giọng khác nhau.”

Tôi nói rồi bắt chước giọng của ông ta nói vài câu. Ông ta cười ha hả, bầu không khí cũng dần trở nên sôi nổi.

Chúng tôi trò chuyện rất nhiều. Ông ta nói rằng dường như đối với tôi có một cảm giác thân quen và gần gũi khó hiểu.

Tôi chỉ mỉm cười, không tỏ thái độ gì.

Ông ta quay người, lấy từ chiếc túi mang theo ra một chiếc hộp cỡ nắm tay rồi đưa cho tôi: “Mở ra đi.”

Tôi nghi ngờ mở hộp thì thấy trên lớp lụa mềm màu vàng là một viên kim cương tinh xảo.

“Đẹp quá.” Tôi cẩn thận lấy viên kim cương ra rồi đưa lên ánh đèn ngắm nghía.

“Ha ha, thích không? Tặng cô đấy.”

“Không không. Chúng ta mới quen lần đầu mà nhận món quà đắt giá như vậy, tôi không dám.” Tôi vội vàng từ chối.

“Với tôi thì không cần khách sáo như thế. Ở Nam Phi, tôi có một ngân hàng, bên trong có kim cương trị giá mấy trăm triệu. Viên này với tôi chẳng đáng gì, coi như quà gặp mặt.” Ông ta lại đặt chiếc hộp vào tay tôi.

Tôi biết ông ta không nói dối nên cười đùa: “Wow, vậy ngài có thể tặng hết số kim cương trong ngân hàng cho tôi không? Tôi muốn dùng chúng làm một chiếc gương kim cương, một viên này không đủ đâu.”

Ông ta hiểu tôi đang dùng lời đùa để từ chối nên cũng không ép nữa.

Không khí nhất thời có chút gượng gạo, tôi vội chỉ vào con cá trên bàn: “Ăn cá đi, nếm thử tay nghề của tôi. Hình thức không đẹp lắm nhưng hương vị chắc cũng ổn. Cá hoang dã đấy, rất chính gốc.”

Tôi mỉm cười đưa đũa cho ông ta.

Tôi sống một mình đã nhiều năm, căn bếp từ lâu đã bị bỏ không. Nhưng để tiếp đãi ông ta, tôi đặc biệt vào bếp và học theo các hướng dẫn trên mạng để làm một món cá.

Ông ta ra hiệu bảo tôi ăn cùng.

Tôi lắc đầu: “Xưa nay, tôi không ăn cá. Chính xác hơn là từ mười năm trước, tôi đã không ăn cá nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-sao-toi-khong-an-ca/chuong-1.html.]

Tôi thấy vẻ mặt ông ta dường như không tin thì kể cho ông ta nghe một câu chuyện vì sao tôi không ăn cá.

2

Mười năm trước, trong làng tôi có một đoàn xiếc đến.

Trong số rất nhiều tiết mục họ biểu diễn, có một tiết mục gọi là “lồng sắt chìm hồ”.

Nội dung là trói ngược hai tay diễn viên xiếc bằng dây thừng, nhốt vào một chiếc l.ồ.ng sắt rồi thả toàn bộ xuống nước.

Mọi người đều vô cùng tò mò, không biết diễn viên xiếc sẽ làm cách nào để thoát ra.

Chiều hôm đó, lúc 17 giờ, chương trình bắt đầu bên hồ Thanh Thủy của làng tôi.

Sau khi người dẫn chương trình hào hứng giới thiệu về luật chơi, ra lệnh một tiếng thì hai tay diễn viên xiếc bị trói ngược lại.

Tiếp đó, họ ngẫu nhiên chọn một khán giả trong đám đông để kiểm tra xem đã trói c.h.ặ.t chưa.

Cho đến khi người đó nói: “Không có vấn đề gì” thì diễn viên xiếc mới bị nhốt vào l.ồ.ng sắt.

“Cạch” một tiếng, tiếng cửa sắt đóng lại ch.ói tai, sắc lạnh như thể cánh cửa địa ngục vừa mở ra.

Đám đông tại hiện trường theo bản năng nín thở.

Sau khi khóa lại, chiếc l.ồ.ng sắt từ từ hạ xuống, chìm vào làn nước hồ sâu thẳm.

Đợi đến khi những vòng sóng lăn tăn trên mặt nước tan đi thì mặt hồ lại hoàn toàn yên lặng.

Mặt trời lặn tựa trên đỉnh núi, ánh hoàng hôn vàng vọt rải xuống mặt hồ, nước hồ vẫn đen kịt như mực, sâu không thấy đáy.

Trên gương mặt người dẫn chương trình vẫn nở nụ cười điềm tĩnh và tự tin vẫn không hề thay đổi.

“Chỉ cần mười phút, anh ta sẽ thoát ra. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ mang đến cho mọi người một bất ngờ lớn.”

Giọng nói hơi nữ tính nhưng đầy sức truyền cảm khiến đám đông bùng lên từng tràng vỗ tay.

Đoàn xiếc đã biểu diễn tiết mục này vô số lần.

Người dẫn chương trình có nhiệm vụ dồn toàn bộ sự chú ý của khán giả vào mặt hồ.

Ngay lúc mọi người mong chờ diễn viên xiếc bất ngờ trồi lên khỏi mặt nước thì anh ta lại đột ngột xuất hiện phía sau đám đông, vẫy tay chào mọi người.

Sau đó là những tiếng thét kinh ngạc và tràng pháo tay như sấm vang…

Khán giả chăm chú nhìn mặt hồ phẳng lặng mà bàn tán xôn xao, đoán xem diễn viên xiếc sẽ dùng cách gì để thoát thân.

Thế nhưng mười phút trôi qua, bất ngờ vẫn không xuất hiện.

Diễn viên xiếc không hề xuất hiện.

Tiết mục thất bại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...