Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lòng tôi tràn đầy ngọn lửa thù hận, tôi gào thét tên Dương Phát, bảo gã cút ra đây đền mạng.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ c.h.ế.t cùng gã. Mẹ c.h.ế.t rồi, tôi cũng mất đi niềm hy vọng duy nhất.

Đúng lúc này, từ trong bụi cỏ lao ra một bóng người, tôi lập tức lao tới nhưng lại bị người đó đè xuống dưới thân.

Lúc này, tôi cũng nhìn rõ mặt ông ta, ông ta không phải Dương Phát mà là ông trưởng thôn.

Trưởng thôn bịt c.h.ặ.t miệng tôi, ánh mắt hung ác, ông ta tát tôi một cái: "Con đĩ con, kêu cái gì mà kêu! Đợi nửa tiếng sau mới được gọi người cứu mạng, hiểu chưa?"

Tôi không nói gì, ông ta lại tát thêm một cái nữa: "Nghe thấy chưa!"

Mặt ông ta quay lưng lại với bầu trời, ánh trăng chỉ hắt lên hai bên má, đôi mắt ẩn trong bóng tối trông dữ tợn như ác quỷ, ông ta hạ thấp giọng cảnh báo tôi: "Không làm theo lời tao, chuyện mày có t.h.a.i tao sẽ cho cả làng này biết!”

“Mẹ mày bị đàn ông làm cho có bầu rồi vứt bỏ như rác rưởi. Mười mấy năm sau, đứa con gái cưng của bà ta chưa cưới xin gì lại làm ra loại chuyện này. Chuyện này mà đồn ra ngoài, mọi người sẽ nói sao? Họ sẽ nói mày được mẹ mày truyền lại cho cái ngón nghề quyến rũ đàn ông, mẹ con nhà mày đều cùng một giuộc! Đều là lũ lăng loàn… Bà ta c.h.ế.t rồi nhưng danh tiếng sẽ vì mày mà càng thêm thối nát!"

Tôi biết cái c.h.ế.t của mẹ và sự mất tích của Dương Phát đều không tách rời khỏi ông ta.

Nhưng những lời này là lời nguyền rủa độc địa nhất, sau khi ông ta nói xong thì toàn thân tôi nhũn ra như bị rút hết xương cốt.

Tôi hoàn toàn mất sạch nhuệ khí, chỉ biết c.h.ế.t lặng mà gật đầu đồng ý với ông ta.

Ông ta dạy tôi một loạt lời lẽ để đối phó, bao gồm việc mẹ tôi bị đuối nước khi đang bắt cá, tuyệt đối không được nói chuyện bà và Dương Phát hẹn hò ở đây.

Nửa tiếng sau, tôi bắt đầu kêu cứu theo đúng kế hoạch ông ta đã vạch ra.

Ông ta quay lại, dẫn theo một đám dân làng tới, vờ như tìm cách cứu mẹ và dịu dàng an ủi tôi, trông chẳng khác gì một vị thiên sứ.

Điều này cũng khiến ông ta nghiễm nhiên rũ bỏ được mọi nghi ngờ.

Trên đây chính là những gì đã xảy ra vào đêm mẹ tôi qua đời.

Nghe xong lời kể của tôi, khuôn mặt viên cảnh sát lộ rõ vẻ kinh ngạc: "Hóa ra mẹ cô thực sự không phải c.h.ế.t do tai nạn... Cô vừa nói trưởng thôn dùng bí mật cô m.a.n.g t.h.a.i để đe dọa nên cô không dám tố cáo ông ta. Chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i là thật sao?"

Tôi thở dài, cảm thấy tim đau thắt lại, chuyện m.a.n.g t.h.a.i cũng là bí mật tôi không muốn nhắc tới nhất.

Vì chuyện này, tôi đã từng vô số lần muốn tìm đến cái c.h.ế.t.

Việc tôi m.a.n.g t.h.a.i là thật, đứa trẻ là của ông trưởng thôn.

Một hôm trưởng thôn đến nhà tôi, vốn định đeo bám mẹ tôi nhưng tình cờ mẹ lại không có nhà.

Ông ta nhìn tôi, ánh mắt nóng rực, giọng điệu hiền từ: "Sương Sương, qua cái Tết này là bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-sao-toi-khong-an-ca/chuong-6.html.]

Tôi không nghĩ ngợi nhiều nên đã nói tuổi của mình.

Nghe tôi nói xong, trong mắt ông ta lập tức lóe lên một tia vui mừng hân hoan, sau đó thì ép sát vào tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm bảo để bác thương yêu cháu...

Bàn tay ông ta trở nên cứng ngắc như gọng kìm, bấu c.h.ặ.t lấy tôi, tôi hoàn toàn không thể phản kháng.

Một tháng sau, kỳ kinh nguyệt của tôi không đến.

Sau khi tra cứu trên mạng, tôi lập tức hoảng loạn.

Tôi lén mua que thử t.h.a.i về thử, quả nhiên đã có thai.

Giây phút đó, tôi chỉ muốn c.h.ế.t đi cho xong.

Nhưng tôi lập tức nghĩ đến việc nếu tôi c.h.ế.t thì cảnh sát chắc chắn sẽ khám nghiệm t.ử thi, lúc đó chuyện tôi m.a.n.g t.h.a.i vẫn sẽ bị bại lộ.

Tôi tuy sợ c.h.ế.t nhưng tôi còn sợ chuyện này để người khác biết hơn, đặc biệt là mẹ tôi.

Thế là tôi đành phải từ bỏ ý định tự sát.

Mỗi đêm, tôi ngủ cùng mẹ, bà đều khóc lóc tố cáo tội lỗi của cha tôi: Cha đã làm mẹ có bầu rồi bỏ rơi bà, cả đời bà đã bị hủy hoại...

Sau khi tố cáo xong, bà còn nghiến răng nghiến lợi dặn đi dặn lại tôi: Tuyệt đối không được mang thai! Nếu không tìm được người đàn ông có trách nhiệm thì c.h.ế.t cũng không được mang thai.

Từ nhỏ, những lời này đã như những lời nguyền vây quanh tôi mỗi đêm.

Cho đến tận bây giờ, nó đã khắc sâu vào xương tủy của tôi.

Nếu mẹ biết tôi có thai, bà sẽ ra sao, tôi không dám tưởng tượng nổi.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể tìm đến trưởng thôn và nói với ông ta: "Tôi có t.h.a.i rồi, tôi muốn phá thai."

Ông ta cũng sợ chuyện bị bại lộ nên bảo đợi t.h.a.i nhi đủ tháng sẽ đưa tôi đi bệnh viện.

Nhưng tôi vạn lần không ngờ, chuyện này lại trở thành quân bài để ông ta đe dọa tôi, bắt tôi bao che cho hành vi g.i.ế.c mẹ của ông ta.

Đêm đó, mẹ tuy đã mất nhưng danh dự của tôi không thể bị hủy hoại. Tôi đã nghĩ như vậy nên tôi đã bao che cho trưởng thôn.

"Yên tâm, chúng tôi sẽ giữ bí mật cho cô." Sau đó anh ta hỏi tiếp: "Trước đây cô có nỗi lo, sợ tố cáo trưởng thôn thì chuyện m.a.n.g t.h.a.i sẽ bị phơi bày. Tại sao bây giờ đột nhiên không sợ nữa?"

"Bởi vì tôi không chắc chắn. Trước đó tôi không có nắm chắc, không biết liệu ông ta có bị kết tội hoàn toàn hay không. Còn bây giờ, động cơ và bằng chứng g.i.ế.c người của ông ta đã được thu thập gần đủ rồi, lúc này tôi đưa ra lời khai chắc là đủ để kết tội rồi nhỉ. Bây giờ bí mật m.a.n.g t.h.a.i của tôi, ông ta không còn cơ hội nào để rêu rao nữa. Nếu bấy nhiêu vẫn chưa đủ để kết án t.ử hình, thì mấy hôm trước ông ta có đưa tôi lên huyện phá thai, tôi đã đặc biệt giữ lại mô t.h.a.i nhi, có thể dùng làm một trong những bằng chứng cưỡng h.i.ế.p."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...