Gắn kết cái c.h.ế.t của hai người họ lại với nhau, thậm chí khiến mọi người lầm tưởng rằng cùng một kẻ thủ ác đã g.i.ế.c c.h.ế.t họ và ứng cử viên tuyệt vời nhất cho vị trí kẻ thủ ác này chính là trưởng thôn.
Thế là, đầu tiên tôi đến mộ mẹ nhưng không phải để ngồi xuống trò chuyện với bà mà là đào xác bà lên.
Sau đó tôi lại đến hồ Thanh Thủy, móc xác mẹ và xác Dương Phát lại cùng một chỗ.
Làm xong mọi việc, tôi ngồi xuống bên bờ.
Xung quanh yên tĩnh lạ kỳ, tôi nghe thấy rất rõ từng đàn cá dưới hồ quẫy nước, bơi về phía xác của mẹ.
Xác Dương Phát gần như chỉ còn lại bộ xương, còn xác mẹ tuy đã thối rữa nhưng vẫn còn ít da thịt bám trên xương.
Lũ cá trong hồ trước đó đã được nếm mùi vị thịt người, lúc này chúng càng thêm điên cuồng, rỉa thịt trên xác mẹ tôi.
Chẳng bao lâu nữa, xác mẹ cũng sẽ giống như xác Dương Phát, chỉ còn lại một bộ xương khô.
Lũ cá bơi lội khiến mặt hồ gợn lên từng hồi sóng nhỏ, tất cả những điều này khiến lòng tôi bình lặng và thỏa mãn.
“Sắp rồi, rất nhanh thôi tôi sẽ khiến trưởng thôn phải trả giá.”
Tôi nói thầm trong lòng.
6
Sáng hôm sau, người của đội cứu hỏa lại đến, mấy chiến sĩ cứu hỏa mặc áo phao màu cam rồi lái xuồng cứu sinh ra hồ.
Quả nhiên sau một buổi sáng tìm kiếm, đội cứu hỏa đã vớt được hài cốt của mẹ và Dương Phát từ dưới đáy hồ lên.
Lúc này, tôi đã đứng sẵn trong đám đông, canh đúng thời điểm để xông lên.
“Mẹ ơi!” Tôi băng qua dải băng cảnh báo, diễn ra vẻ đau đớn tột cùng và không thể tin nổi.
Sau đó tôi lẩm bẩm một mình rồi rời khỏi hiện trường, tiện tay vớ lấy cái xẻng bên lề đường, chạy thẳng đến mộ mẹ tôi.
Tôi chạy đứt hơi đến mộ địa, đào lại phần mộ đã bị mình đào lên đêm qua một lần nữa. Thời gian qua, trên mộ bà đã mọc lên lớp cỏ dại dày đặc, còn có cả tổ của dế mèn và các loại côn trùng, những dấu vết của thời gian này đã bị tôi phá hủy từ đêm qua rồi.
Vì vậy, để che đậy dấu vết đào mộ đêm qua, tôi phải tranh thủ đào lại một lần nữa trước khi cảnh sát đến xác minh.
7
Khi cảnh sát tìm tôi để lấy lời khai, tôi nhân cơ hội đó khai ra chuyện mẹ và Dương Phát hẹn hò, sau đó cố ý hoặc vô tình tiết lộ chuyện trưởng thôn từng đeo bám mẹ tôi.
Còn cả chuyện ông ta thường xuyên ra bờ hồ, cũng như chuyện ông ta từng ngăn cản dân làng báo cảnh sát và ngăn đội cứu hỏa tìm kiếm hồ.
Những bằng chứng này tuy đều không quan trọng, không thể cấu thành bằng chứng quyết định nhưng đã thành công thu hút sự chú ý của phía cảnh sát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-sao-toi-khong-an-ca/chuong-11.html.]
Đồng thời, để cảnh sát không nghi ngờ tôi cố tình nhắm vào trưởng thôn, tôi còn từng lên tiếng biện hộ cho ông ta.
Sau đó, vài ngày sau khi trưởng thôn đưa tôi lên huyện phá t.h.a.i xong, tôi đã viết một bức thư tố cáo nặc danh gửi cho cảnh sát.
Quả nhiên, cảnh sát hình sự đã tìm thấy bộ móc sắt và xích sắt cùng loại trong nhà trưởng thôn, đương nhiên đó là do tôi bí mật đặt vào.
Điều này khiến sự nghi ngờ đối với trưởng thôn càng thêm nặng nề.
Lúc này, cảnh sát đến lấy lời khai của tôi lần nữa và tôi nghĩ đã đến lúc giáng đòn cuối cùng vào trưởng thôn.
Trước đó, tôi đã khai rằng mẹ tôi c.h.ế.t trong một t.a.i n.ạ.n khi đang đi đ.á.n.h cá. Tuy nhiên, lần này, tôi đã đưa ra một "lời khai" đã được chuẩn bị và tập dượt từ trước: Trưởng thôn đã g.i.ế.c mẹ tôi.
Cảnh sát hỏi tôi tại sao tôi không báo cảnh sát mà lại bênh vực ông ta.
Tôi trả lời rằng tôi đã bị trưởng làng cưỡng h.i.ế.p và đang m.a.n.g t.h.a.i và tôi sợ ông ta sẽ tiết lộ những điều này.
Tôi kể lại cả cái c.h.ế.t của mẹ tôi và việc tôi bị trưởng thôn cưỡng h.i.ế.p, một câu chuyện nửa thật nửa hư.
Những trải nghiệm bị cưỡng h.i.ế.p và phá t.h.a.i của tôi đều có thể xác minh được, điều này làm tăng đáng kể độ tin cậy cho câu chuyện bịa đặt của tôi.
Hành vi thú tính của trưởng thôn cùng với những trải nghiệm bi t.h.ả.m của tôi, đã khiến cảnh sát dễ dàng tin tôi hơn.
Sau đó, trưởng làng bị kết án t.ử hình.
Con đường trả thù của tôi đã tiến thêm một bước quan trọng.
Đây là phiên bản sự thật của câu chuyện.
Sau khi tôi kể xong, người doanh nhân giàu có im lặng rất lâu.
“Thế nào, trông ông có vẻ rất sốc?” tôi hỏi.
“Dù ngay từ phiên bản câu chuyện đầu tiên tôi đã đoán ra sự thật đến bảy tám phần nhưng nghe cô tự mình kể hết, tôi vẫn thấy vô cùng đáng sợ. Cô có thể quyết đoán, tàn nhẫn như vậy, đồng thời lại rất giỏi sắp đặt.” Trong mắt ông ta đã tràn đầy sự dè chừng với tôi: “Còn nữa, sau khi cô đưa trưởng thôn vào tù, vì sao lại nói con đường báo thù của cô mới chỉ hoàn thành thêm một bước lớn? Chẳng lẽ không phải đã xong rồi sao?”
Tôi nói: “Chưa đâu, vẫn còn thiếu người cuối cùng.”
Ông ta hơi bất ngờ: “Còn thiếu một người nữa sao?”
Tôi không trả lời thẳng câu hỏi của ông ta mà lấy ra một phong bì đưa cho ông: “Trước đó ông hỏi tôi rằng trong phong bì mà tôi liều c.h.ế.t cứu ra từ biển lửa rốt cuộc chứa thứ gì, bây giờ ông xem thì sẽ biết.”
Ông ta nghi hoặc nhận lấy phong bì, rút ra mấy tấm ảnh cùng vài trang thư.
Sau khi xem xong, sắc mặt ông ta tái mét: “Cô… Đây là… Sao cô lại có… Của tôi…”
Tôi mỉm cười, mở miệng nói: “Cha.”
--------------------------------------------------