Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cách đó vài trăm mét có vài hộ gia đình, nghe thấy tiếng kêu cứu của tôi, vài tia sáng đèn pin từ trong bóng tối phía xa bật sáng, tôi biết họ đang chạy về phía này...

Sau khi mọi người giúp tôi chuyển xác mẹ về nhà, thầy âm dương trong làng nói rằng mẹ bị c.h.ế.t đuối, một người phụ nữ tuổi đời còn trẻ như vậy, oán khí chắc chắn sẽ rất lớn, vì thế khi nhập liệm phải dùng đồ thọ màu đỏ tươi, và phải an táng sớm.

Dương Phát mất tích vài ngày sau, mọi người mới chú ý thấy bà mẹ già của hắn đã báo cảnh sát nhưng cũng chẳng có tác dụng gì nhiều.

Tiếp theo, tôi xác định mục tiêu trả thù kế tiếp là người cha đã bỏ rơi mẹ - gã diễn viên xiếc đó.

3

Tôi tìm gặp trưởng thôn, nói rằng mình thấy trên mạng có một gánh xiếc biểu diễn rất hay, liệu có thể mời họ về làng biểu diễn không.

Trưởng thôn nói được nhưng chi phí biểu diễn của gánh xiếc... Ông ta nói rồi nhìn tôi với ánh mắt dâm tà, lại muốn giở trò với tôi.

“Tôi có t.h.a.i rồi.” Tôi gạt tay ông ta ra, lạnh lùng nói.

Sắc mặt hắn biến đổi liên tục, cuối cùng ông ta cũng đồng ý với tôi rằng sẽ mời gánh xiếc đó về làng biểu diễn và hứa sau khi buổi diễn kết thúc sẽ đưa tôi đi phá thai.

Thời gian trôi đến ngày gánh xiếc biểu diễn tiết mục “Lồng sắt trong hồ”.

17:00 chiều, chương trình bắt đầu bên bờ hồ Thanh Thủy trong làng.

Sau khi người dẫn chương trình của gánh xiếc giới thiệu luật chơi một cách đầy truyền cảm, một tiếng lệnh vang lên, hai tay gã diễn viên xiếc bị trói ngược ra sau bằng dây thừng.

Tiếp đó họ chọn ngẫu nhiên một khán giả tại hiện trường để kiểm tra xem dây trói có chắc chắn không, cho đến khi vị khán giả đó nói: “Không vấn đề gì.” thì gã diễn viên mới bị nhốt vào l.ồ.ng sắt.

Tiếng cửa sắt đóng lại sắc lẹm và ch.ói tai, như thể vừa mở ra cánh cửa địa ngục.

Đám đông tại hiện trường đều vô thức nín thở.

Sau khi khóa cửa, l.ồ.ng sắt từ từ hạ xuống, chìm nghỉm vào làn nước hồ sâu thẳm, đợi cho những vòng sóng lăn tăn trên mặt hồ tan hết, không gian hoàn toàn khôi phục sự yên bình.

Ánh hoàng hôn tựa vào đỉnh núi, hắt những tia sáng vàng kim cuối ngày lên mặt hồ, nước hồ vẫn đen kịt như mực, sâu không thấy đáy.

Còn người dẫn chương trình thì luôn giữ nụ cười tự tin và ung dung trên gương mặt.

“Chỉ cần mười phút thôi, anh ấy sẽ thoát ra được, đến lúc đó chắc chắn sẽ mang lại cho mọi người một điều bất ngờ.”

Giọng nói trầm ấm đầy nam tính của anh ta có sức truyền cảm rất lớn, khiến đám đông bùng nổ hết tràng pháo tay này đến tràng pháo tay khác.

Lúc này, tôi cũng lặng lẽ xuống nước ở một nơi không xa.

Chẳng bao lâu sau tôi đã bơi đến bên cạnh l.ồ.ng sắt, gã diễn viên xiếc cũng đã phát hiện ra tôi, lúc này anh ta vẫn chưa cởi bỏ được dây thừng trên tay.

Tôi khua tay ra hiệu cho anh ta, anh ta lộ vẻ nghi hoặc, không hiểu ý tôi là gì, tôi lập tức vỗ vỗ vào l.ồ.ng sắt, ra hiệu bảo anh ta lại gần hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/vi-sao-toi-khong-an-ca/chuong-9.html.]

Anh ta quả nhiên hiểu ý, ghé sát người lại.

Ngay khoảnh khắc hắn tiếp cận, tôi dùng lưỡi móc sắt đã chuẩn bị sẵn đ.â.m mạnh vào cơ thể anh ta, theo bản năng anh ta há miệng kêu lên, một lượng lớn nước hồ lập tức tràn vào miệng anh ta.

Tôi khẽ giật sợi xích sắt, cơn đau khiến anh ta hoàn toàn loạn nhịp, rất nhanh sau đó hắn đã bị đuối nước mà c.h.ế.t.

Nhìn cái xác của anh ta mà tôi cảm thấy thật nực cười.

So với mười một năm trước, anh ta đã già đi rất nhiều, tôi và mẹ từng sống cùng anh ta suốt năm năm trời, mãi đến năm tôi lên năm tuổi thì anh ta mới bỏ rơi hai mẹ con tôi.

Vừa rồi anh ta hoàn toàn không nhận ra tôi, đứa con gái từng bị anh ta bỏ rơi này.

Nhưng cũng thường thôi, trước đây anh ta vốn đã chẳng thèm ngó ngàng gì đến tôi rồi.

Lồng sắt lặng lẽ chìm dưới đáy hồ, nơi đây sâu thẳm và tịch mịch, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Khán giả trên bờ vẫn đang chờ đợi điều bất ngờ.

Tôi dùng kìm sắt mang theo cắt đứt ổ khóa l.ồ.ng, kéo xác anh ta ra, đưa đến một khu vực nước nông dễ bị phát hiện.

Cuối cùng, tôi lặng lẽ lên bờ ở một nơi cách hiện trường vài trăm mét.

Lúc này, đám đông đang rất hỗn loạn, họ đã phát hiện ra gã diễn viên xiếc biến mất.

Tôi thản nhiên đi về phía hiện trường, khi nghe thấy họ đang tìm gã diễn viên thì tôi lộ ra vẻ mặt chấn kinh và cùng họ đi tìm kiếm.

Tôi cố ý dẫn dắt vài người đi về phía nơi giấu xác, nếu cái xác bị phát hiện lúc này thì cái c.h.ế.t của gã diễn viên xiếc cũng sẽ coi như một vụ t.a.i n.ạ.n mà kết thúc.

Nhưng có lẽ do dòng nước hồ xô đẩy, cái xác bỗng dưng biến mất.

Tôi nghĩ chắc là nó đã chìm xuống đáy hồ rồi nhưng tôi không thể ám chỉ thêm cho họ được nữa.

Tìm mãi không thấy xác, có dân làng bắt đầu sốt ruột.

“Báo cảnh sát đi, để cảnh sát đến tìm.” Có người đề nghị.

Nghe thấy hai chữ “báo cảnh sát”, tôi giật thảy mình, nếu cảnh sát đến thì coi như xong đời.

Nhưng may mắn là người phụ trách gánh xiếc không đồng ý, anh ta đỏ mặt tía tai ra sức ngăn cản: “Không được, không được báo cảnh sát, đây chỉ là một t.a.i n.ạ.n ngoài ý muốn, đợi cảnh sát dính líu vào thì gánh xiếc của chúng tôi còn làm ăn gì được nữa!」”

Anh ta sợ chuyện này vỡ lở đến đồn cảnh sát thì mình sẽ phải chịu trách nhiệm.

“Mẹ kiếp, người c.h.ế.t ở làng chúng tôi chứ không phải c.h.ế.t ở hố xí nhà anh!”

“Đúng, anh có giấy tờ thủ tục hợp pháp thì sợ gì cảnh sát? Chuyện này bắt buộc phải báo cảnh sát.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vì Sao Tôi Không Ăn Cá?
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...