Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 108

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đáng chết, là kẻ chết băm chết vằm nào dám hạ độc con trai ta, nếu để ta biết được nhất định sẽ chặt xác hắn ra thành trăm mảnh." Chu lão gia tức giận đùng đùng nói. "Không biết Chu đại thiếu gia như vậy bao nhiêu lâu rồi?" Ngọc Ý hỏi.

"Một tháng rồi, chuyện xấu trong nhà này không tiện nói ra miệng, cho nên chúng ta lén mời rất nhiều đại phu nhưng đều không có kết quả, lão gia không còn cách nào khác mới quyết định treo thưởng, Ngọc tiểu thư, cầu xin cô, nhất định cô phải cứu con trai ta, nhà họ Chu chúng ta chỉ có duy nhất một đứa con này." Chu phu nhân lập tức lên tiếng. "Chỉ cần Ngọc tiểu thư có thể trị được khỏi bệnh cho con trai của ta thì ta sẽ tặng cô vạn lượng hoàng kim, thêm một căn nhà nữa." Chu lão gia đảm bảo.

"Bệnh này của đại thiếu gia không dễ trị, ít nhất cũng cần đến một tháng, hôm nay ta châm cứu cho cậu ấy trước, kết hợp với canh thuốc, bảy ngày sau ta sẽ tới xem tình hình" Ngọc Ý nói.

"Được, được, làm phiền Ngọc tiểu thư rồi."

"Chu lão gia, Chu phu nhân không cần khách sáo, làm phiền hai người ra ngoài trước, ta phải châm cứu cho đại thiếu gia." Ngọc Ý nói.

"Được, được" Hai người họ ra ngoài, Long Nhị thì đứng bên cạnh xem, không dám nhắm mắt, nếu để thế tử biết được chuyện này nhất định sẽ chôn sống hắn ta.

Chu đại thiếu gia nằm xuống xong xuôi, Ngọc Ý thành thạo châm cứu cho hắn ta, gương mặt nghiêm túc, không lâu sau Chu đại thiếu gia vô cùng bất ngờ, hắn ta thật sự cảm thấy bụng dưới có một chút nhiệt.

Ngọc Ý châm cứu xong, kê một phương thuốc để lại, dặn dò những chuyện cần chú ý rồi mới rời đi.

Lúc gần đi Chu lão gia tặng cô hai lượng hoàng kim, coi như công sức vì cô đã vất vả, còn nói nếu như Chu đại thiếu gia thật sự có thể hồi phục được ông ta nhất định sẽ cảm ơn nữa.

Ngọc Ý và Long Nhị chân trước vừa đi khỏi thì trong phòng của Chu đại thiếu gia đã xuất hiện một bóng người, không phải ai khác mà chính là Ly vương Bạch Tử Huân.

"Thế nào?" Bạch Tử Huân lạnh lùng hỏi.

Chu đại thiếu gia lập tức nói lại những gì Ngọc Ý vừa làm với mình cho hắn ta nghe, không chừa chuyện gì.

Khi nhìn thấy Chu đại thiếu gia nhìn những vị trí đã châm cứu, sắc mặt Bạch Tử Huân lập tức trở nên âm trầm, đôi mắt hơi nheo lại, mấy huyệt đó trước đây chính là những vị trí mà lang trung giang hồ kia đã giúp hắn ta châm cứu.

Không lẽ Ngọc Ý chính là vị lang trung giang hồ đó?

"Vương gia, đây là phương thuốc Ngọc tiểu thư vừa để lại" Chu lão gia cung kính đưa tới.

Bạch Tử Huân nhận lấy đọc qua, lông mày càng nhíu chặt hơn.

Nét chữ của Ngọc Ý thật sự xấu muốn chết, thật không khác gì chó giẫm, mặc dù nét chữ của lang trung giang hồ kia cũng không đẹp nhưng đẹp hơn chữ này nhiều.

Còn những loại thuốc bên trên, hoàn toàn không giống với phương thuốc kia của hắn ta, không khí xung quanh Bạch Tử Huân lạnh đi, không lẽ thật sự là do hắn ta đã nghĩ nhiều?

"Vương gia, tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?" Chu lão gia hỏi.

Hôm qua nhận được mệnh lệnh của Vương gia, bảo cả nhà bọn họ giả vờ Chu đại thiếu gia không cương được, mặc dù Chu lão gia không hiểu nhưng cũng không hỏi nhiều, vương gia chỉ nói hôm nay cá sẽ cắn câu nhưng không ngờ con cá mà vương gia nói chính là Ngọc Ý.

"Làm đúng theo kế hoạch, không được để lộ bất cứ sơ hở nào" Bạch Tử Huân ra lệnh.

"Vâng."

Ở bên này, Ngọc Ý bước ra khỏi cổng lớn nhà họ Chu, cầm hai thỏi vàng, vui không kìm được.

"Ra ngoài một chuyến cũng không phí công, lại còn có chút thu hoạch, chia cho ngươi một thỏi này." Ngọc Ý đưa sang.

Lần này Long Nhị không khách sáo nữa, nhận lấy luôn: "Đi theo phu nhân ra ngoài đúng là tốt, chuyện này về sau đến thêm vài lần nữa thì tốt."

"Ta cũng cảm thấy vậy" Ngọc Ý đồng ý.

Trên đường quay về, hai người đi tới mấy quầy thuốc mua một ít thuốc rồi Ngọc Ý mới quay lại.

Sau đó lại nhìn thấy Ngọc Ly và mấy người chị em ra ngoài dạo phố, hình như gặp phải chuyện gì phiền phức.

"Sao vậy?" Ngọc Ý bước tới hỏi.

"Đại tỷ là tỷ sao, mấy người bọn muội đang đi dạo phố, kết quả không cẩn thận va hỏng đồ của hắn ta, cái bình hoa của hắn ta, hắn ta đòi một vạn lượng, đây rõ ràng là ăn cướp." Ngọc Ly không vui nói.

Mặc dù mọi người đều là thiên kim tiểu thư nhưng tiền tiêu vặt cũng đều có hạn, bình thường quần áo, trang sức cũng tiêu mất gần hết, đột nhiên muốn lấy ra một vạn, đương nhiên là không được.

"Ta tới xem thử, là loại gốm gì mà mất một vạn lượng?" Ngọc Ý nói xong bước tới.

"Ngọc tiểu thư, đây là gốm Nhữ chính tông, cô nhìn men sứ, màu sắc, nét vẽ này đi, chắc chắn là gốm cổ, đây là đồ gia bảo của nhà ta đấy." Chưởng quầy lập tức ra vẻ đáng

thương.

Ngọc Ý ngồi xuống nhìn cẩn thận, ánh mắt dừng lại ở phần đáy bình hoa, cô cầm lên sờ thử, nhìn dấu tem ở đáy bình, đôi môi mỏng nở một nụ cười châm biếm. "Chưởng quầy, ông nói thứ này là đồ gốm cổ sao?" Ngọc Ý hỏi.

"Đương nhiên rồi, là cụ ta truyền cho ông nội ta, ông nội ta truyền cho cha ta, rồi mới truyền đến cho ta, ta còn dự định truyền cho con trai của ta nhưng trong nhà mẹ già bệnh nặng không có tiền chữa bệnh nên ta mới phải mang đi bán, là đám người kia làm vỡ bình hoa của ta, bọn họ phải bồi thường tiền, nếu không ta sẽ đi báo quan" Chưởng quầy nước mắt nước mũi nói, khỏi phải nói là thảm hại thế nào.

"Nếu ông đã muốn báo quan thì đi đi, ta đi cùng ông." Ngọc Ý lên tiếng.

"Đại tỷ" Ngọc Ly sợ hãi, nếu để cha biết được là nàng ta lại gây họa thì nhất định sẽ phạt quỳ ở từ đường.

"Yên tâm đi, muội cứ yên tâm đứng nhìn là được rồi, ta không để cho muội có chuyện đâu." Ngọc Ý an ủi nói.

Lúc này Ngọc Ly mới thầm thở phào một hơi, đại tỷ lợi hại như vậy, nhất định là có cách.

Chưởng quầy nghe xong, giật mình: "Đừng mà Ngọc tiểu thư, ta cũng chỉ nói vậy thôi, ta cũng chỉ sợ bọn họ không đền ta tiền thôi, mẹ ta còn đang đợi tiền để chữa bệnh nữa, cô mau bảo bọn họ đền ta tiền để ta đi mời đại phu, bớt một chút cũng được"

"Nếu đã như vậy thì ta cũng không vòng vo nữa, chiếc bình sứ này căn bản không phải là đồ cổ gì, dấu tem dưới đáy bình có màu xanh xám, đây là màu xanh sứ mấy năm gần đây mới sử dụng, vậy nên chiếc bình này chỉ được làm ra cách đây mấy năm gần đây, cũng chỉ đáng giá 10 lượng bạc thôi" Ngọc Ý hừ lạnh một tiếng.

Mọi người nghe xong đều kinh ngạc, ngạc nhiên nhìn qua.

"Ngọc tiểu thư, cô đừng nói bậy, đây là bảo vật gia truyền của nhà ta, không thể nào vì muội muội cô làm vỡ bình hoa của ta mà lại nói bình hoa của ta là giả được, cô thế này là đang cậy thế ức h**p người khác. Mọi người mau tới xem đi, Ngọc tiểu thư ức h**p lương dân, mọi người làm chủ cho ta đi" Chưởng quầy bất mãn nói.

Bách tính qua đường dừng lại, vây quanh xem, tất cả đều xem náo nhiệt, chỉ trích Ngọc Ý.

Dù sao trước đây danh tiếng của Ngọc Ý cũng quá kém, cho dù hôm qua cô vừa giúp đỡ bách tính nhưng mọi người vẫn không tin tưởng cô lắm.

Ngọc Ý nhìn bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi của hắn ta, cười lạnh một tiếng: "Ngươi nói trong nhà người nghèo không tiền, mẹ ngươi đã đợi chữa bệnh nhưng bộ đồ tơ tằm trên người người ít nhất cũng đáng giá mấy chục lượng bạc chứ."

"Nếu như ngươi cần dùng tiền gấp để chữa bệnh thì bán bộ đồ trên người ngươi đi là được, cần gì phải bán báu vật gia truyền chứ. Huống hồ đây căn bản là đồ giả, mọi người nhìn dấu tem dưới đáy này đi, mặc dù đã cố tình làm cũ đi nhưng chữ Yên bên trên vẫn nhìn ra được."

Trước đây nước Thiên Hòa dùng chữ phồn thể, năm năm trước điện hạ mới cho người giảm bớt nét chữ, dùng chữ Hòa đơn giản này, chẳng lẽ tổ tông nhà ngươi biết trước chuyện tương lai, biết được điện hạ sẽ cho đơn giản nét chữ sao." Ngọc Ý hỏi ngược lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 108

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 108
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...