Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 55

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đáng ghét, lại gây thù rồi đó, xem tiểu tử nhà ngươi đắc ý đến nỗi đuôi muốn vểnh lên đến tận trời kia kìa.” Một ẩn vệ mỉa mai.

“Đúng rồi đó, sao phu nhân cứ phải hết lần này tới lần khác chọn hắn ta làm thị vệ, đúng là không có mắt nhìn.”

“Được rồi, ai nên làm gì thì làm cái đó đi, chúng ta đều là người bảo vệ cho thế tử, sao có thể chỉ vì năm vạn lượng mà tự gây nhau như thế.” Long nhất hừ lạnh.

Mọi người đều tản đi, Liêu Tinh

cũng ra phía trước trông coi.

Trong thư phòng.

Một lúc lâu sau, Vu Kì Thiên mới buông cô ra, Ngọc Ý ỉu xìu nằm trong ngực hắn, dựa vào lồng ngực của hắn, miệng thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng như là con tôm luộc.

“Thế tử, chàng bắt nạt ta.” Ngọc Ý mềm giọng ấm ức nói.

“Có không, là nàng kiếm chuyện với ta trước mà.” Vu Kì Thiên cố ý nói

lai.

“Đáng ghét, đúng là không có

lương tâm, ăn xong chùi miệng không nhận nợ. Thế tử, liêm sỉ của chàng

đâu?” Ngọc Ý châm chọc hắn.

“Đều cho nàng hết rồi.”

“Thế tử nói hay quá ha, đúng là vô

liêm sỉ mà.” Ngọc Ý muốn thoát khỏi lồng ngực của Vu Kì Thiên, lại bị Vu Kì Thiên ôm chặt hơn.

“Ta chỉ như vậy với một mình nàng.” Khắp gương mặt Vu Kì Thiên đều là ý cười.

Chỉ có nha đầu này mới có thể khiến hắn rối tung rối mù lên.

Ngọc Ý đỏ bừng mặt, không thèm để ý tới hắn nữa.

Sau đó, hai người không ai nói gì cứ yên lặng ôm nhau như thế, dựa dẫm vào nhau, ngửi mùi hương nhàn nhạt thanh mát từ trên người đối phương, tâm trạng vui sướng.

Vũ Kì Thiên chưa từng cảm thấy

nhẹ nhõm như thế, càng chưa từng thân thiết với một nữ nhân, cảm giác ôm cô rất kỳ diệu.

Người Ngọc Ý rất gầy, nhưng ôm vào lại mềm mại giống như là không xương, rất dễ chịu.

Liếc nhìn bút mực ở trên bàn, Ngọc Ý liền hào hứng: “Thế tử đang viết cái gì vậy?”

Lúc này, Vu Kì Thiên mới nhớ tới, vội vàng buông lỏng Ngọc Ý ra,

muốn lấy tờ giấy có mấy con chữ của mình trở về, nhưng lại bị Ngọc Ý vượt Ý lên lấy trước.

“Đây không phải là chữ Ngọc à, chẳng lẽ thế tử đang nhớ đến ta, cho nên mới viết họ của ta?” Ngọc Ý cười

khẽ.

“Không có, ta chỉ đang tùy tiện luyện chữ mà thôi.” Đương nhiên Vụ Kì Thiên sẽ không thừa nhận, lúc nãy tâm phiền ý loạn cho nên đã viết ra chữ này.

“Ồ, có phải không, nhiều chữ như vậy mà thế tử chỉ viết mỗi một chữ này.” Ngọc Ý cười như một con hồ ly, cầm lấy bút lông dính chút mực nước ở bên cạnh bắt đầu viết trên một tờ giấy trắng.

Vu Kì Thiên bước đến nhìn xem, gương mặt đẹp trai lập tức nhăn lại

thành một cục: “Đây chính là chữ của nàng?”

“Không đẹp hả?”

“Sao chỉ có thể dùng từ không đẹp để hình dung chứ, xấu chết đi được, thừa tướng không dạy nàng viết chữ hả?” Vu Kì Thiên nói xong mới nhớ ra.

Ngọc Ý là đệ nhất hoàn khố nổi tiếng nhất kinh thành, không biết gì hết, vô dụng như phế vật. Bởi vì thừa tướng quá cưng chiều, cho nên mới nuôi dưỡng nữ nhi thành kẻ vô dụng. “Có dạy chứ, chỉ là những phu tử mà cha ta mời đến đều bị ta chọc tức chạy mất.” Ngọc Ý lúng túng nói.

Trước đó nguyên chủ suốt ngày ra đường dắt chó đi dạo, choi gà đánh bạc, đánh nhau lêu lổng, chưa từng thích đọc sách, phu tử trong kinh thành đều bị nàng ta chọc tức bỏ chạy, cho nên sau này không ai dám

đến dạy nàng ta nữa.

Nhắc tới thừa tướng, Ngọc Ý đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Thế tử, có phải ta nên trở về nhà rồi không.”

hỏi.

“Nàng muốn trở về?” Vu Kì Thiên

“Không phải bình thường gả đi ba ngày thì tân nương tử đều phải về lại mặt hả?” Ngọc Ý nhớ rõ là thời cổ đại có tập tục này.

“Bình thường là như vậy, nhưng mà nàng không nhắc tới ta tưởng là nàng không muốn về, cho nên không nói, nếu như nàng muốn về thì ngày mai ta và người làm sẽ chuẩn bị lễ vật trở về.” Vu Kì Thiên nhìn cô.

“Được đó, mặc dù ta gả đi lần thứ

hai, nhưng mà vẫn phải trở về thăm nhà. Phụ thân đã lớn tuổi, ta thân là nữ nhi, về thăm nhà một chút cũng có thể yên tâm hơn.”

“Được, ngày mai ta trở về cùng nàng.” Vu Kì Thiên nói.

Thế tử là tốt nhất.” Ngọc Ý cảm kích vô cùng.

“Đến đây, để ta dạy nàng viết chữ, kiến thức hỏng trước kia để ta giúp nàng bổ sung, sau này mỗi ngày phải học năm chữ, học từ bây giờ cũng không muộn.” Vu Kì Thiên cầm bút lông lên viết chữ.

Ngọc Ý giật khóe miệng, cô là cao Ý thủ y độc ở thế kỷ… đều dùng điện thoại và máy tính để thao tác, đã

nhiều năm rồi không viết chữ, thế mà lại cần một thằng nhóc thời cổ đại dạy mình.

Nhưng mà thấy bộ dạng Vu Kì

Ý

Thiên rất hào hứng, Ngọc Ý cũng

không đành lòng từ chối, chỉ có thể nghe lời học hành.

“Nắm chặt cán bút, lúc hạ bút phải có lực, trong lòng không được có tạp niệm, viết liền một nét.” Vu Kì Thiên

nói.

“Được, để ta thử một chút.” Ngọc Ý cầm lấy bút lông, chỉ là đã lâu lắm rồi không viết chữ, nên có hơi cứng tay, chữ viết ra giống như côn trùng siêu siêu vẹo vẹo, rất là khó coi.

“Thế tử, nếu không thì bỏ đi, dù

sao cũng có chàng ở đây, ta có học chữ hay không cũng không quan trọng.” Ngọc Ý nói.

Ý

“Dựa vào người khác không bằng dựa vào chính mình, nếu như có một ngày nào đó ta không ở đây, nàng cũng có thể chăm sóc tốt cho mình, viết chữ là điều cơ bản nhất, lỡ đâu ra ngoài bị người ta lừa cũng không biết.” Vu Kì Thiên căn dặn.

Thật ra Ngọc Ý rất muốn nói người lừa gạt cô còn chưa ra đời đâu, có thể thấy hắn quan tâm mình như vậy, Ngọc Ý chỉ có thể luyện tập.

Chỉ là viết mấy lần mà không thể viết xong.

Vu Kì Thiên đưa tay qua cầm lấy

tay Ngọc Ý, dạy cô viết chữ.

Nhìn mực nước màu đen thấm vào tuyên chỉ màu trắng, đầu bút lông có lực, rồng bay phượng múa, Ngọc Ý vô cùng sùng bái.

“Thế tử, chữ của chàng thật là đẹp.”

“Bớt nhiều chuyện đi, tiếp tục viết.” Vu Kì Thiên nghiêm túc nói, một bàn tay khác xuôi ở bên người siết chặt thành nắm đấm.

Tay của hắn cầm lấy tay Ngọc Ý, nửa người ôm lấy cô, ngửi mùi hương quen thuộc trên người cô, hô hấp của Vu Kì Thiên trở nên dồn dập, nha đầu này đúng là một tiểu yêu tinh.

“Thế tử, có ai bắt chước nét chữ

của chàng không?” Ngọc Ý hỏi.

Hiện tại vẫn còn chưa xuất hiện, chỉ cần nàng có thể viết được phong cách và đặc điểm riêng của mình, người khác sẽ rất khó bắt chước.”

Ngọc Ý nhìn nét chữ xấu đau xấu đớn của mình, lập tức cảm thấy tự hào: “Vậy thế tử à, nét chữ của ta đặc biệt như thế, có lẽ là người bình thường sẽ không thể bắt chước được, bởi vì quá xấu, người bắt chước còn ghét bỏ nó nữa là.”

Vu Kì Thiên bị cô chọc cười: “Nàng đó…”

Hình Lâm ở ngoài cửa nghe thấy, lúc này mới yên tâm, quản gia đến đưa đồ ngọt còn bị hắn đuổi về: “Thế

tử và phu nhân còn đang thân mật ở bên trong, ông đừng có đi làm phiền.”

Quản gia vui mừng nói: “Bọn họ làm hòa rồi?”

“Đương nhiên, thân mật đến mức đồ đạc rơi xuống đất, kịch liệt biết bao nhiêu, phu nhân là nữ tử mà mạnh bạo như vậy.” Hình Lâm bội phục.

“Vậy là tốt rồi, không uổng công ta phí công khổ sức.” Quản gia vui mừng rời đi.

Tô gia.

Tô Kiều Thi tỉnh vậy đã là buổi tối, nhìn khung cảnh quen thuộc trong

gian phòng, Tô Kiều Thi bất giác đưa tay sờ lên cổ mình.

“Kiều Thi, cuối cùng con cũng đã tỉnh rồi. Làm mẹ sợ muốn chết đi được, có chỗ nào cảm thấy không thoải mái không, để mẹ cho người đi mời đại phu?” Tô Lưu Thị lo lắng hỏi. “Mẹ, con vẫn còn sống, con vẫn còn sống, tốt quá, con còn tưởng là con không được gặp mẹ nữa.” Tô Kiều Thi xúc động ôm chặt lấy mẹ, nước mắt chảy như mưa.

Đến lúc này, nàng ta vẫn còn nghĩ đến mà sợ, chỉ là sao Long ảnh vệ đó đột nhiên lại buông tha cho mình, không phải là hắn muốn giết mình à?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...