Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 21

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Đương nhiên không phải, ta không muốn vừa thoát khỏi hố lửa thì lại nhảy vào hang sói." Ngọc Ý trả lời.

Sắc mặt của Vu Kì Thiên lập tức lạnh đi: "Ngươi nói ta là hang sói?"

"Không phải, thế tử ngài đừng giận, ta nói sai rồi, ý của ta là ta vừa ra khỏi cái hố lửa là Ly Vương kia, tìm được thế tử đẹp trai như ngài bao ăn bao ở còn không cần làm việc, cuộc sống như này thật sự quá tuyệt, ta không muốn gả cho người khác. Ngộ nhỡ ngày nào đó hợp tác giữa hai chúng ta kết ngươi, ta sẽ tự mình mua nhà, sau đó nuôi một đám nam sủng để họ đánh đàn thổi sáo ca hát nấu cơm giặt quần áo mát xa các thứ, cố gắng hưởng thụ nửa đời sau." Ngọc Ý giải thích. Tì𝓶 đọc 𝘵hê𝓶 𝘵ại _ TR𝑢MTR𝗨𝗬E N.vn _

Nửa câu trước còn được, kết quả nghe được nửa câu sau, ánh mắt Vu Kì Thiên đỏ ngầu, đôi mắt đen tỏa ra sự lạnh lẽo và u ám: "Kiếp này ngươi chết cái tâm tư này đi."

Hắn giở quyển tộc phổ ra, sau đó chỉ vào trang nào đó bên trong.

Ngọc Ý ghé qua nhìn, lập tức có loại cảm giác bị sét đánh: "Thế tử, có phải ta hoa mắt không?"

"Đương nhiên không có, như ngươi nhìn thấy."

"Vậy là ngài không cẩn thận viết nhầm sao?" Ngọc Ý nghi hoặc.

"Không viết nhầm." Vu Kì Thiên trả lời.

Lần này Ngọc Ý không bình tĩnh được rồi, cô tóm lấy tay của Vu Kì Thiên: "Thế tử, ngài sao lại nghĩ không thông vậy chứ, vậy mà viết ta vào vị trí thế tử phi, nếu để người khác biết ngài lấy thế tử vô cùng xấu xí, ngài không phải sẽ bị người khác cười rụng răng à."

"Lẽ nào tiểu thiếp không bị người khác cười sao?" Vu Kì Thiên nhướn mày hỏi.

Hắn còn muốn cho cô một bất ngờ, sao bây giờ cảm thấy càng giống kinh sợ.

"Đương nhiên cũng sẽ, nhưng dù sao là một tiểu thiếp mà, mọi người nói xong thì cũng sẽ quên, ai sẽ nhớ một tiểu thiếp chứ, nhưng thế tử phi thì khác, cái đó đại diện cho mặt mũi của Vu gia các ngài. Không phải đều nói phải môn đăng hộ đối, hoặc gia thế hiển hách thì sẽ liên hôn hay sao?" Ngọc Ý hỏi ngược lại.

Nếu đổi lại người bình thường được viết vào vị trí của thế tử phi, chắc chắn sẽ kích động mà nhảy lên, vui vẻ khua tay múa chân, nhưng Ngọc Ý lại không có, ngay lập tức cảm thấy áp lực gia tăng.

Cô lười giải quyết rắc rối nhất, có thể nằm tuyệt đối không ngồi, kêu cô làm thế tử phi thì phải tuân theo một đống quy tắc, trước mặt sau lưng người khác đều phải giữ dáng vẻ, nghĩ tới cuộc sống đó đã cảm thấy mệt rồi.

"Bản thế tử đã đủ mạnh, hoàng đế và thái hậu đều kiêng kỵ ta, không cần liên hôn." Vu Kì Thiên trả lời đầy bá khí.

"Thế tử ngài hay là suy nghĩ lại đi, ta thật sự không làm được thế tử phi đâu, ngộ nhỡ làm ngài mất mặt thì phải làm sao?"

"Không sao, chuyện mất mặt của ngươi cũng không thiếu chuyện này. Ta cho ngươi xem không phải ép ngươi làm thế tử phi, ngươi nguyện ý làm tiểu thiếp với bên ngoài thì là tiểu thiếp. Ngộ nhỡ có ngày nào đó có người gây bất lợi với ngươi, hoặc cơ thể của ta không chống đỡ được, không bảo vệ được ngươi, tới lúc đó ngươi lấy ra quyển tộc phả này, thân phận thế tử phi của Vu gia đủ bảo vệ ngươi chu toàn cả đời." Vu Kì Thiên nói từng câu từng chữ, nói rất nghiêm túc.

Vốn Ngọc Ý còn hơi phiền não, ngay lập tức cảm động không thôi, thì ra đây mới là mục đích của Vu Kì Thiên, ngược lại là cô hiểu lầm hắn rồi.

"Thế tử ngài quá tốt rồi, vậy mà nghĩ sẵn đường lui cho ta."

"Nếu ngươi đã gả cho ta, tuy chỉ là hợp tác, nhưng trên danh nghĩa cũng là người của ta, ta đương nhiên phải bảo vệ ngươi chu toàn." Vu Kì Thiên trịnh trọng nói rồi cất quyển tộc phả đi.

"Ngộ nhỡ sau này ngài lấy thế tử phi thì sao?"

"Tới lúc đó sửa lại là được." Vu Kì Thiên trả lời, trong lòng lại đang nghĩ e là không có khả năng đó.

Ngọc Ý nhìn sang Vu Kì Thiên, một thân hỷ phục màu đỏ làm da của hắn càng thêm trắng, ngũ quan tinh tế vô cùng, đôi mắt đen như mực sâu thẳm như biển, mũi cao thẳng, môi mỏng hơi mím lại, đường quai hàm gợi cảm dưới ánh nến đỏ.

Vu Kì Thiên đẹp trai như này đặt vào thời hiện đại, cũng bỏ qua những ngôi sao nam người mẫu nam hàng đầu kia mấy con phố, Ngọc Ý nhìn tới si mê.

"Thế tử, hôm nay là đại hôn của chúng ta, đêm xuân ngắn ngủi, hay là chúng ta phim giả làm thật đi?" Ngọc Ý xoa tay, dáng vẻ không kiên nhẫn được.

Nếu đổi lại trước kia, Vu Kì Thiên chắc chắn sẽ có vẻ mặt ngại ngùng, tiếp xúc mấy lần với Ngọc Ý, Vu Kì Thiên phát hiện cô chỉ được cái mồm, ngoài miệng nói lời không nghiêm chỉnh, nếu thật sự xảy ra cái gì đó, cô sẽ rất xấu hổ.

Ngọc Ý còn đợi Vu Kì Thiên xấu hổ, ngại ngùng, hoang mang mà chạy trốn, như vậy cô có thể một mình độc chiếm cái giường.

Kết quả Vu Kì Thiên trực tiếp lại gần cô, đôi môi mỏng mở ra: "Được."

Một chữ này khiến Ngọc Ý hoàn toàn đơ ra, nhìn gương mặt tuấn tu gần ngay gang tấc, ngũ quan lãnh khốc sắc bén, đôi mắt sâu thẳm, vì ở khoảng cách gần, khi Vu Kì Thiên nói chuyện, hơi thở ấm nóng phả ra, xen lẫn một chút hương thuốc thoang thoảng, khiến cả người Ngọc Ý cứng đờ.

"Thế tử, ngài không nói đùa chứ?"

Chuyện này sao không giống như cô dự liệu vậy.

"Ta trước giờ không nói đùa, phu nhân, c** đ* đi ngủ thôi." Vu Kì Thiên nói xong thì ở đằng sau đi cởi dây lưng.

Lúc này Ngọc Ý không bình tĩnh được nữa, mau chóng giải thích: "Ờm thế tử, có gì từ từ nói, chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác, không có cần làm chuyện kia thật, hay là chúng ta tự mình ngủ?"

"Vậy sao mà được, nếu ngươi đã gả cho ta, ta phải thực hiện trách nhiệm của tướng công." Vu Kì Thiên trả lời vô cùng nghiêm túc.

"Thật sự không cần, thế tử ngài vừa tỉnh lại, cơ thể quá suy yếu, ngài phải cố gắng nghỉ ngơi mới đúng, ta ngủ không ngoan, sẽ ngáy, nghiến răng, có lúc mơ thấy ác mộng thì sẽ ngốc, đánh người nữa…"

"Ta đều không để tâm."

Một câu nói khiến Ngọc Ý không lời đối đáp, sao cô đột nhiên cảm thấy thế tử này khó giải quyết thế nhỉ.

Vu Kì Thiên nhìn lông mày cô nhíu chặt, vẻ mặt phiền não, lúc này mới không trêu cô nữa: "Vừa rồi nói đùa với ngươi thôi, nếu ngươi không muốn ta ở lại thì ta sang phòng khách ngủ."

"Tốt quá rồi, thế tử đi thong thả không tiễn." Ngọc Ý lập tức nói.

Vu Kì Thiên cũng không tức giận, đứng dậy đi về phía cửa, vừa đi vừa nói: "Vậy ta đi đâu, có điều đêm tân hôn nếu ta không ngủ ở phòng của ngươi, người ngoài nhất định cho rằng ta coi thường ngươi, ngươiô không được sủng ái. Nói không chừng ở góc nào đó của phủ thế tử có tai mắt Ly Vương phái tới, nếu hắn biết ngươi sống không tốt ở phủ thế tử, thiết nghĩ chắc sẽ rất vui, rất xả giận đó."

Ngọc Ý chợt cứng đờ, cô sao lại quên mất chuyện này. Nghĩ tới tên khốn Bạch Tử Huân đó, Ngọc Ý lập tức thay đổi chủ ý.

"Thế tử ta cảm thấy lời ngài nói vừa rồi rất đúng, ta phải làm sủng thiếp của ngài, vậy tối nay ngài ở lại đây đi, không chỉ là tối nay, sau này đều ở lại đây, ta tuyệt đối không thể để Ly Vương xem trò cười."

Vu Kì Thiên quay lưng với Ngọc Ý, đáy mắt xẹt qua tia đắc ý, khóe miệng cong lên nhiều, xoay người trở lại: "Thông minh."

"Có điều thế tử ở đây chỉ có một cái giường, hai chúng ta ngủ kiểu gì, có cần kêu hạ nhân kê thêm giường không?" Ngọc Ý hỏi.

"Lẽ nào ngươi muốn để hạ nhân cho rằng giữa chúng ta bất hòa à?" Vu Kì Thiên hỏi ngược lại.

"Được rồi, coi như ta không nói gì."

"Yên tâm, ta sẽ không làm gì ngươi đâu, điều ta hứa với cô đương nhiên sẽ không nuốt lời. Hôm nay quá muộn rồi, ngủ thôi." Vu Kì Thiên nói xong thì cởi áo ngoài ra, nằm ở một bên sát ngoài, rồi nhắm mắt lại.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 21

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 21
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...