Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 99

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này, trên mặt hoàng đế phủ một tầng sương lạnh, trong đôi mắt đen lộ ra sự phẫn hận tột độ, gân xanh trên trán giật giật.

"Bạch Thu Di, muội có đúng như những gì Ngọc Ý đã nói, đánh bách tính ở trên phố?"

Giọng nói lạnh lùng tuyệt tình khiến người khác không rét mà run.

Đây là lần đầu tiên Bạch Thu Di nhìn thấy hoàng huynh nổi giận như thế, lập tức chột dạ, nhưng nàng ta không thể tỏ ra sợ hãi trước mặt Ngọc Ý được.

"Hoàng huynh, là do lão già kia bẩn thỉu muốn chết đi được, mắt mù đụng trúng muội, đây chính là y phục mới nhất do mẫu hậu sai người làm cho muội, đáng giá ngàn vàng, một lão già bẩn thỉu như ông ta thì sao có thể so sánh được." Bạch Thu Di nổi giận nói.

Ngọc Ý nghe thấy nàng ta nói như vậy, khóe miệng cong lên thành một đường cong.

Kể từ khi Bạch Thu Di mở miệng, nàng ta đã thua rồi.

"Láo xược, bình thường trẫm chiều muội đến hư rồi, một cái váy có quý đến đâu bẩn rồi thì giặt là được, sao muội lại có thể vì thế mà đánh người?" Hoàng đế vô cùng nóng nȧy.

"Hoàng huynh, sao ngay cả huynh cũng nói chuyện giúp cho Ngọc Ý, muội không làm sai, là do lão già đó không có mắt, sao huynh lại không trách ông ta đi?" Bạch Thu Di bất

mãn.

"Câm miệng! Thu Di, muội lại không biết thương xót cho bách tính khó khăn, đến bây giờ vẫn còn chưa ý thức được sai lầm của mình, thật sự khiến trẫm cảm thấy rất thất vọng." Hoàng đế thở dài.

"Hoàng huynh, đây chỉ là lời nói từ một phía của Ngọc Ý mà thôi, sao huynh có thể tin được chứ, huống hồ gì chuyện nàng ta đánh thất muội là sự thật." Bạch Tử Huân lập tức chen lời.

Hắn cũng không tin Ngọc Ý có thể đảo ngược tình thế.

"Bệ hạ, Vu thế tử cầu kiến, ngài ấy nói có dẫn theo nhân chứng." Một tiểu thái giám ở ngoài cửa vào truyền lời.

Trong mắt Ngọc Ý loé lên chút vui mừng, thế tử không hổ là thế tử, đến rất đúng lúc.

Vốn dĩ hoàng đế đã rất bực bội, nghe thấy câu này, lông mày lại càng nhíu chặt lại: "Cho người vào."

"Vâng" Tiểu thái giám lập tức tuyên chỉ.

Vu Kì Thiên khoác trên người cẩm bào màu trắng, phong lưu Phóng khoáng, không nhiễm trần thế, sắc mặt nghiêm túc sải bước đi vào, đi theo phía sau hắn chính là ông lão đó, còn có sáu bách tính khác.

"Thần tham kiến bệ hạ." Vu Kì Thiên hành lễ, đương nhiên không quỳ mà chỉ nói một câu.

Bách tính sau lưng lập tức bịch một tiếng quỳ hai chân xuống đất, sợ đến mức ngay cả thở mạnh cũng không dám mà liên tục dập đầu.

"Bình thân. Vu Kì Thiên, ngươi dẫn những người này đến đây để làm gì?" Hoàng đế lạnh lùng hỏi.

"Hồi bẩm bệ hạ, thần nghe nói Ly vương dẫn theo ngự lâm quân đến áp giải phu nhân của thần đi, cho nên thần liền chạy đến đây. Chỉ là trên đường gặp được những bách tính này, bọn họ từ nguyện làm chứng cho phu nhân vi thần, cho nên thần liền dẫn bọn họ đến đây" Vu Kì Thiên giải thích.

Sắc mặt của hoàng đế vô cùng căng cứng, Vu Kì Thiên đáng chết này là đang cố ý, lại đến đúng lúc như thế.

Vu Kì Thiên lạnh lẽo liếc nhìn Bạch Tử Huân: "Ly vương hùng hùng hổ hồ áp giải phu nhân của bổn thế tử đến đây, xin hỏi Ly vương là Ngọc Ý đã phạm phải chuyện gì, nếu như không có bằng chứng hoặc vu oan cho Ngọc Ý, bổn thế tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu"

Giọng nói lạnh lẽo, tàn nhẫn, vô cùng bá đạo.

Sắc mặt của Bạch Tử Huân cực kì khó coi: "Vu Kì Thiên, đừng tưởng là bổn vương sợ ngươi. Là Ngọc Ý đánh thất công chúa ở trên đường, dám đánh hoàng thân quốc thích ở trước mặt mọi người, xem thường hoàng uy, chẳng lẽ không nên bắt lại?"

"Ồ, vậy Ly vương đã điều tra phu nhân của bổn thế tử tại sao lại muốn đánh thất công chúa chưa?" Vu Kì Thiên hỏi lại.

Lần này, Bạch Tử Huân liền ngậm miệng, hắn chỉ lo định tội Ngọc Ý, nhìn thấy Bạch Thu Di bị thương khắp người, vừa nghe nói là Ngọc Ý làm thì tức giận đầu óc mụ mị không suy nghĩ gì liền đi bắt người, căn bản không nghĩ đến chuyện điều tra, hoặc là hắn không muốn tra.

Vu Kì Thiên khinh thường liếc nhìn hắn: "Nếu như Ly vương đã không thể nói được, vậy thì chuyện ngày hôm nay bổn thế tử tuyệt đối sẽ không bỏ qua như thế."

Bạch Thu Di nổi giận, thấy Vu Kì Thiên bảo vệ cho Ngọc Ý như thế thì lại liếc mắt nhìn về phía ông lão đang quỳ gối ở cách đó không xa, trong lòng vô cùng hận. "Hoàng huynh, chính là ông ta. Chính là ông già vô dụng đó đã đụng trúng muội, làm bẩn váy của muội, huynh trị tội ông ta đi" Bạch Thu Di nổi giận nói.

Hoàng đế ngồi trên ghế cao sắc mặt đen xuống: "Ngậm miệng lại cho trẫm, muội thân là công chúa sao lại có thể ngang ngược vô lý như thế." "Hoàng huynh..."

"Im ngay! Nếu như cứ vô pháp vô thiên như thế thì về nhanh cho trẫm!" Hoàng đế tức giận.

Bạch Thu Di bực bội vô cùng, nhưng không dám mở miệng nữa, hung hăng trừng mắt nhìn Ngọc Ý.

"Các ngươi thuật lại cho trẫm nghe chuyện đã xảy ra, rốt cuộc ngày hôm nay đã có chuyện gì, không được giấu giếm dù là một chút." Hoàng đế lạnh lùng nói.

"Nếu như các người dám nói láo, bổn vương sẽ khiến các ngươi sống không bằng chết." Bạch Tử Huân nghiến răng nói.

Bách tính đang quỳ ở dưới đất vô cùng hoảng sợ, cả người run rẩy.

Vu Kì Thiên lạnh lùng nhìn hắn: "Ly vương đây là đang uy h**p bách tính ngay trước mặt bệ hạ à? Các ngươi cứ yên tâm đi, cứ việc thuật lại chi tiết là được, nếu như Ly vương hoặc thất công chúa trả thù các ngươi vì các ngươi đã nói thật, thế thì bổn thế tử tuyệt đối sẽ khiến bọn họ sống không bằng chết, bảo vệ cho người nhà các ngươi thật chu toàn. Thần nghĩ chắc là bệ hạ cũng không muốn đệ đệ và Muội muội của mình nhỏ nhen đến mức không thể nghe sự thật, có đúng không"

Bá đạo, ngoan tuyệt, lại khiến cho người khác cảm thấy rất cảm động.

Ông lão quỳ ở dưới đất nơm nớp lo sợ nói: "Hồi bẩm thế tử, hồi bẩm bệ hạ. Mẹ già của thảo dân bị ốm liệt giường lâu năm, hôm nay đột nhiên lại nói muốn ăn cơm rượu, cho nên thảo dân mới ra ngoài mua.

Kết quả là trên đường trở về thảo dân không cẩn thận đụng trúng thất công chúa, thảo dân đã nói xin lỗi công chúa nhưng công chúa lại sỉ nhục, chửi mắng thảo dân, kêu thảo dân bồi thường váy cho công chúa.

Trong nhà thảo dân chẳng có đồ ăn, mẹ già thì bị bệnh liệt giường đã lâu, không có tiền chữa trị thì nào có khả năng bồi thường. Thảo dân cầu xin công chúa tha thứ cho, cũng đã quỳ xuống cầu xin công chúa bỏ qua cho thảo dân.

Nhưng công chúa lại rút roi ra đánh thảo dân, lúc đó không có người nào dám đứng ra ngăn cản, thảo dân còn tưởng là mình sẽ bị công chúa đánh đến chết, may mắn là Ngọc

tiểu thư đi ngang qua đã ra tay cứu giúp.

Cầu xin bệ hạ đừng trị tội Ngọc tiểu thư, muốn giết thì cứ giết thảo dân đi, đều là do thảo dân không cẩn thận đụng trúng thất công chúa, cầu xin bệ hạ hãy bỏ qua cho Ngọc tiểu thư, tiểu thư là vô tội."

Những bách tính khác cũng lần lượt mở miệng: "Bệ hạ, lúc đó thảo dân ở ngay bên cạnh, có nhìn thấy thất công chúa ra tay rất tàn nhẫn, thật sự muốn đánh chết người ta"

"Bệ hạ luôn luôn thương dân như con, nhưng thất công chúa lại đánh bách tính như thế, thảo dân không dám chọc giận, là Ngọc tiểu thư đã đứng ra cứu người. Lúc ấy, thất công chúa còn nói sẽ kêu bệ hạ chặt đầu của tiểu thư

"Thảo dân cũng nghe được, thất công chúa nói có giết ông lão thì cũng không bồi thường nổi chiếc váy của công chúa"

"Mọi người đều tận mắt chứng kiến, mong bệ hạ minh xét, nếu như thảo dân có một câu nói dối thì mặc cho bệ hạ xử tử." Tất cả bách tính đều lên tiếng.

Nghe vậy, sắc mặt của Bạch Tử Huân lạnh đi mấy phần: "Vậy các ngươi có nghe thấy Ngọc Ý sỉ nhục bệ hạ và bổn vương không?"

"Hồi bẩm bệ hạ, chuyện này thật sự không có. Lúc đó Ngọc ra mặt giúp thảo dân dạy dỗ công chúa, sau đó thì liền đi khỏi, cũng không sỉ nhục bệ hạ và bệ hạ." Ông lão trả lời.

"Thảo dân có thể làm chứng, nếu bệ hạ không tim thì có thể tìm một ai đó đã có mặt ở hiện trường và chứng kiến chuyện ngày hôm nay để hỏi thử.

Mặt Bạch Tử Huân đen như đáy nồi, không cần phải nói khó coi tới cỡ nào, hai tay đặt xuôi bên người siết chặt lại thành nắm đấm.

Chắc chắn là những bách tính này không dám nói dối, nếu là như vậy thì chỉ còn có khả năng, là Thu Di ghét Ngọc Ý, cố ý thêm mắm dặm muối. Nha đầu này quả là bị chiều hư rồi, vậy còn không phải là khiến hắn tự làm mình mất mặt?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 99

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 99
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...