Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 65

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọc Ly sững sờ nhìn Ngọc Ý trước mặt, đột nhiên cảm thấy cô cũng không đáng ghét như vậy nữa: "Đại tỷ, chuyện vừa rồi là ta không đúng, ta không nên nói tỷ như vậy, ta xin lỗi tỷ"

Lần này là xin lỗi thật lòng.

Nha đầu Ngọc Ly này không có tâm cơ gì, luôn có gì nói đó, nghĩ gì nói nấy, thực ra bản tính của nàng ta không xấu, chỉ là thân là cô con gái nhỏ nhất của phủ thừa tướng, bị Triệu thị chiều hư, cộng thêm Ngọc Linh thêm dầu vào lửa bên cạnh nên tự nhiên bị coi như cây thương để sử dụng.

"Nếu ngươi đã xin lỗi ta rồi, vậy chuyện hôm nay coi như bỏ qua, cô không phải thích uống trà sữa sao, sau này đến Thiên Hạ Lâu, ngươi có thể uống trà sữa miễn phí, báo tên của ta là được." Ngọc Ý nhẹ nhàng nói.

Ý

"Thật sao, đại tỷ? Ta đến uống miễn phí thật sao, chẳng lẽ tỷ không sợ ta uống sập tiệm tỷ sao?" Ngọc Ly không dám tin mà nhìn qua. "Ta có công thức pha chế, ta sợ cái gì? Ngươi có thể uống bao nhiêu cũng được, chỉ cần đừng để bản thân ngươi căng bụng chết là được." Ngọc Ý cầm Phượng Vũ Lệnh đi ra ngoài.

Cho đến khi cô biến mất, Ngọc Ly vẫn có chút không dám tin vào tai mình. Ngọc Hiển thấy Ngọc Ý đi ra, lập tức nhìn qua: "Nha đầu, lấy được chưa?"

"Cha, lấy được rồi." Ngọc Ý đưa qua.

Ngọc Hiển nhìn tấm Phượng Vũ Lệnh kia, hai tay run run mà nhận lấy, viền mắt đỏ hoe: "Đây là thứ mà mẹ con để lại cho con, con nhất định phải giữ cho tốt, sau này không được đưa cho bất kỳ ai, càng không được làm mất."

"Con biết rồi, cha." Ngọc Ý cảm động nói.

Phụ thân và mẫu thân là thanh mai trúc mã từ nhỏ, lớn lên hai người thích nhau và kết hôn sinh con, tình cảm rất tốt, hai người rất hạnh phúc, khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Nhưng sau đó mẫu thân của Ngọc Ý lâm trọng bệnh, phụ thân mời về biết bao nhiêu đại phu, ngay cả ngự y cũng không làm gì được, cuối cùng mẫu thân bệnh nặng mà chết, điều này cũng là nỗi đau trong lòng thừa tướng.

Nếu không phải năm đó Triệu thị dỗ dành khiến Ngọc Ý vô cùng thích, đối với cô vô cùng tốt, Ngọc Hiển sẽ không khiêng bà ta về làm phu

nhân.

Vì vậy, cho dù Ngọc Ý không được điểm gì, là bao rơm phế vật nhưng Ngọc Hiển vẫn rất cưng chiều.

Thấy cha như vậy, Ngọc Ý không khỏi đau lòng: "Phụ thân, mẫu thân đã qua đời nhiều năm, cha phải nghĩ thoáng một chút, mình cố gắng ăn uống, có chuyện gì cũng không được để trong lòng, bảo trọng thân thể, con còn đợi cha làm ông ngoại đấy."

"Cha biết con quan tâm cha, yên tâm đi, đây không phải là vì nhìn thấy vật của mẹ con sao, ta không nhịn được mà nhớ đến bà ấy. Đúng rồi, cơm trưa đã chuẩn bị xong rồi, đến tiền sảnh dùng bữa đi." Ngọc Hiển nói.

"Được."

Ngọc Ý và Vu Kì Thiên cùng Ngọc Hiển đi ăn cơm, Ngọc Đình Thâm cũng đến rồi, Ngọc Hương và Ngọc Ly cũng đến tiền sảnh, Ngọc Tiểu Lục và Ngọc Ngũ công tử lần lượt ngồi xuống.

Những người khác không đến, đương nhiên có đến Ngọc Ý cũng không ưa.

"Nha đầu, ăn nhiều một chút, những thứ này đều là món mà con thích ăn nhất." Ngọc Hiển nói, gắp một cái chân vịt cho Ngọc Ý.

"Cám ơn cha, mọi người cũng ăn đi." Ngọc Ý gắp thức ăn lên, không chút khách khí mà bắt đầu ăn.

"Cha, con cũng muốn ăn chân vịt." Ngọc Tiểu Lục tức giận nói.

Nếu không phải đại ca ngăn lại, hắn nhất định tìm Ngọc Ý tính sổ, nào ngờ thế tử ở đây, vừa rồi trên đường tới, Ngọc Đình Thâm dẫn Ngọc Tiểu Lục đi thăm Ngọc Vũ Nhân, cho nên Ngọc Tiểu Lục vốn định đi gây rắc rối cho Ngọc Ý, lập tức không còn cách nào.

Tuy rằng hắn không dám tìm Ngọc Ý báo thù, nhưng hắn cũng không ưa Ngọc Ý.

"Con không mọc tay sao, tự gắp đi." Ngọc Hiển lạnh mặt, nói.

"Cha, con là con ruột của cha sao, cha chỉ yêu thương đại tỷ." Ngọc Tiểu Lục phàn nàn.

"Ý Nhi là đích nữ của ta, ta đương nhiên yêu thương con bé, sao vậy, con có ý kiến?" Ngọc Hiển hỏi ngược lại.

"Con không dám." Ngọc Tiểu Lục nghiến răng nghiến lợi nói.

Ngọc Ý bị cha nhà mình chọc cho cười rồi, gặp được một người cha yêu thương bao che cưng chiều cô như vậy, cảm thấy thật không tồi. "Ngọc Hương, muội hiện tại đang bận gì vậy?" Ngọc Ý đột nhiên hỏi.

Tay cầm đũa của Ngọc Hương cứng đờ, vội vàng cung kính đáp: "Bẩm đại tỷ, gần đây muội có làm chút việc nữ công may vá, không có việc gì cá."

"Vậy thì tốt, mấy ngày nữa ta định mở mấy quán trà sữa, đến lúc đó giao cho muội một quán, muội đến làm cửa hàng trưởng. Mấy ngày này,

muội suy nghĩ về phong cách sửa sang, cách thức kinh doanh gì đó một chút.

Đừng suốt ngày thêu thùa luyện chữ, những thứ đó không thể ăn được, nữ tử vẫn phải tự độc lập về kinh tế, như vậy sau này tìm chồng cũng không cần hoàn toàn dựa dẫm vào nhà chồng, muội tự có tiền rồi, cho dù gả cho người nào cũng là mình quyết định." Ngọc Ý nói.

Ngọc Hương kinh ngạc nhìn về phía cô, không ngờ những lời này lại được nói ra từ miệng đại tỷ, càng không ngờ rằng đây là lời cô nói với mình.

"Đại tỷ, muội, ngộ nhỡ muội làm không tốt, há chẳng phải làm chậm việc kinh doanh của tỷ sao, dù sao muội cũng chưa từng làm qua?" Ngọc Hương lo lắng hỏi.

"Không sao, mất tiền thì mất tiền, số tiền này ta cũng không thiếu, coi như cho muội luyện tay, nữ tử nhà họ Ngọc chúng ta không được giống những thiên kim tiểu thư kia, chỉ biết cầm kỳ thi họa, may vá nữ công. Những thứ đó đều là vẻ hào nhoáng bên ngoài.

Vẫn phải học cách kiếm tiền, đợi muội có tiền, tự nhiên cũng sẽ có địa vị, đến lúc đó người khác cũng sẽ đều tôn trọng muội, nhân lúc các muội còn chưa lập gia thất, mau chóng rèn luyện bồi dưỡng một chút, nói không chừng Ngọc gia chúng ta có thể bồi dưỡng ra mấy trọc phú giàu nhất nước." Ngọc Ý nói đùa.

Kẻ nói vô tình, người nghe hữu ý.

Tay cầm đũa của Ngọc Hương đang run run, nàng ta không phải không biết những điều này.

Nhiều năm qua, Triệu thị vẫn luôn cắt xén tiền tiêu hàng tháng của nàng ta và mẫu thân, ngay cả hạ nhân trong phủ cũng mặt nặng mày nhẹ với mẹ con nàng ta, đặc biệt là trước đó không lâu mẹ bị bệnh, ngay cả tiền mời đại phu bọn họ cũng không có, chỉ có thể tự xử lý, vì vậy mẫu thân vẫn còn gốc bệnh.

Mặc kệ đại tỷ tại sao lại đột nhiên đề bạt mình, cũng mặc kệ đại tỷ có mục đích gì, nếu cơ hội đã ở ngay trước mặt, Ngọc Hương nhất định phải nắm lấy.

"Được, muội sẽ cố gắng làm tốt hết sức, nhất định sẽ không làm đại tỷ thất vọng." Ngọc Hương nghiêm túc nói.

"Ta đương nhiên tin muội, cha, mấy ngày nay cha nói cho tam muội nghe về đạo lý buôn bán, để muội ấy làm quen một chút." Ngọc Ý nói. "Được, nghe theo con, vừa hay mấy ngày nay ta không có việc trong triều." Ngọc Hiển đồng ý, càng thêm tán thưởng nhìn về phía Ngọc Ý.

Đột nhiên cảm thấy sau khi người con gái này gả cho thế tử, kéo theo chỉ số thông minh cũng được hack lên rồi, còn biết mở quán trà sữa buôn bán, có bản lĩnh đấy.

Mặc dù không biết nha đầu này tương lai lỗ vốn hay kiếm được tiền, nhưng có thể nói ra những lời như vậy đã đủ để chứng tỏ sự trưởng thành và tầm nhìn của cô, Ngọc Hiển vô cùng vui mừng, dù sao phủ thế tử cũng có tiền, cũng không thiếu thứ này.

"Đại tỷ, ta cũng muốn đi làm cửa hàng trưởng, tỷ có thể cho ta một cửa hàng không?" Ngọc Ly không nhịn được mà hỏi.

Vừa dứt lời, Ngọc Ly đột nhiên cúi đầu xuống, nghĩ đến trước kia mình và Ngọc Ý luôn cãi cọ đánh nhau, nàng ta có chút xấu hổ, người ta đã nói để nàng ta uống trà sữa miễn phí rồi, sao nàng ta có thể được voi đòi tiên.

Ngọc Ý nhìn dáng vẻ xấu hổ kia của nàng ta, bĩu môi nói: "Tính cách của ngươi quá bộc trực và nóng nảy, không thích hợp làm cửa hàng trưởng, ngươi không phải biết võ công sao, đến làm bảo vệ đi, phụ trách về an toàn cho cửa tiệm. Nếu có người đến gây rối hoặc không trả tiền thì trực tiếp đánh hắn ra ngoài, cũng không cần ngày nào cũng phải đến, lúc không có việc gì thì qua lại chút là được."

"Cảm ơn đại tỷ, ta bảo đảm sẽ bảo vệ tốt cho cửa tiệm." Ngọc Ly vô cùng vui vẻ.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 65

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 65
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...