Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 53

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Không sao, nàng ấy hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, ngày hôm nay nếu như không cho Long Nhị ăn chút khổ thì Ngọc Ý sẽ không nhớ kỹ đâu. Hiện tại Ly Vương đang lo lắng sốt ruột bởi vì sức khỏe của mình nên nóng lòng trị liệu, chính vì vậy mới không suy nghĩ gì nhiều, chờ đến khi hắn ta khôi phục lại tinh thần, dựa vào năng lực của Ly Vương, chắc chắn có thế điều tra ra manh mổi. Huống hồ gì chuyện này riêng tư như vậy, cho dù Ngọc Ý có thể thật sự chữa khỏi cho hắn ta, Ly Vương cũng sẽ không đế người sống sót.” Vu Kì Thiên gằn giọng nói từng chữ.

Quản gia nghe nói như vậy thì vô cùng cảm động, thế tử dụng tâm lương khổ.

Ngọc Ý ở trong sân chỉ thấy thị vệ nói là thế tử đã hủy bỏ lệnh trừng phạt Long Nhị, lúc này mới thờ phào một hơi, vội vàng đỡ hắn dậy: “Xin lỗi, hôm nay là do ta liên lụy ngươi.”

“Phu nhân đừng nói như vậy, là do ta đã không suy nghĩ chu đáo.” Long Nhị an ủi.

“Đừng nói chuyện, để ta dìu ngươi đi nghỉ ngơi.” Ngọc Ý đỡ hắn.

“Xin lỗi nha Long Nhị, thế tử đã ra lệnh, ta cũng chỉ có thể chấp hành.” Liêu Tinh cũng cảm thấy áy náy và tự trách.

“Khách khí với ta làm cái gì, ta hiểu mà.”

Long Nhị được đỡ về phòng, Liêu Tinh lập tức đi lấy kim sang dược, Ngọc Ý nhanh chóng lấy thuổc cầm máu và sát trùng từ trong không gian.

“Cởi y phục ra để ta bôi thuốc cho ngươi.”

Sắc mặt Long Nhị gượng gạo: “Phu nhân, không cần đâu, để tự ta làm là được.” “Sao ngươi có thể nhìn thấy vết thương trên vai mình được chứ, không cần phải khách khí với ta, nhanh lên đi.”

Ngọc Ý thúc giục.

Long Nhị không có cách nào khác, chỉ có thể cởi áo ra, hai vết máu màu đỏ từ bả vai lan đến trước ngực, làm người khác thấy mà khiếp sợ.

Ngọc Ý chỉ nhìn là đã thấy đau, cô lập tức sát trùng cho hắn, đang dùng bông gòn thấm muỗi xử lý vết thương giúp hắn.

“A!” Long Nhị kêu thảm một tiếng.

“Hơi đau đó, kiên nhẫn một chút đi, đây là thuốc sát trùng, nếu không đến lúc bôi thuốc lên vết thương còn không khỏi mà còn dễ bị nhiễm trùng.” Ngọc Ý an ủi động, tác nhẹ hơn một chút.

Lúc Liêu Tinh lấy thuốc trở về thì nghe thấy tiếng hét thảm thiết ấy, lập tức chạy vào, kết quả nhìn thấy Ngọc Ý đang bôi thuốc giúp Long Nhị: “Phu nhân, đế ta làm cho.”

“Không cần, ta có thế làm được. Liêu Tinh này, không phải ta nói ngươi chứ, ngươi chỉ cần đánh qua loa là được rồi mà, sao lại ra tay nặng như vậy, thế tử lại không nhìn thấy?” Ngọc Ý khẽ mắng.

Liêu Tinh vô tội nói: “Ta cũng muổn lắm chứ, nhưng ở trong sân đều là ấn vệ và Long ảnh vệ, bọn họ sẽ báo cáo lại với thế tử, nếu như thế tử biết ta nương tay thì chắc chẳn sẽ càng phạt Long Nhị nặng thêm nữa.” “Hóa ra là như vậy, nói trắng ra đều là do Vu Kì Thiên, để một lúc nữa ta đi tìm chàng ấy.” Ngọc Ý giúp Long Nhị xử lý vết thương xong xuôi, thoa thuổc mỡ rồi quấn băng gạc xong mới dừng lại.

“Ngươi nghỉ ngơi cho thật tổt, để ta đi tìm thế tử.” “Phu nhân, người nên nhận sai với thế tử đi, thế tử chỉ là đang lo lắng Ly Vương sẽ làm tốn thương người.” Long Nhị nhẳc nhở.

“Ta biết rồi.” Ngọc Ý nhấc chân đi khỏi.

Sắc mặt của Liêu Tinh nặng nề: “Huynh đệ, ta xin lỗi.”

“Ngươi cũng không cần phải cứ xin lỗi mãi như thế, cái này không giõng với tác phong của ngươi. Mặc dù chịu hai roi, nhưng mà ta không hề hối hận khi đến phủ Ly Vương báo thù cùng phu nhân. Ngươi cũng không biết phu nhân tài đến mức nào đâu, phu nhân kêu Ly Vương uống nước tiểu đồng tử. Haha, ây da, miệng vết thương của ta đau quá đi.” Long Nhị cười to làm ảnh hưởng đến vết thương.

“Nước tiểu đồng tử? Có chuyện gì vậy, nhanh nhanh nói cho ta nghe với.” Liêu Tinh tò mò hỏi.

Lúc này, Long Nhị mới nhỏ giọng nói, ẩn vệ trên nóc nhà cũng lần lượt đến nghe.

ở bên này, Ngọc Ý đi thẳng đến thiên điện, Vu Kì Thiên đã rời khỏi, một bàn đồ ăn gần như không động đũa.

“Thế tử đâu rồi?” “Hồi bẩm phu nhân, thế tử đã đến thư phòng, thế tử có dặn dò nếu như phu nhân muổn tìm ngài ấy thì ăn cơm trước đi rồi hẳn đến.” Quản gia nhỏ giọng nói.

Thế tử mạnh miệng nhưng mềm lòng, lo lắng phu nhân đói bụng thì cứ nói thẳng đi.

“Được rồi.” Nghĩ vậy, Ngọc Ý cũng không vội vàng làm gì, ngồi xuổng bắt đầu dùng bữa, vẫn không quên kêu quản gia mang chút đồ ăn thanh đạm đến cho Long Nhị.

Quản gia nhìn Ngọc Ý dùng cơm, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, trà sữa ở tửu lâu được bán rất tốt, thế tử đã lệnh cho người phần riêng lợi nhuận từ việc bán trà sữa thành một phần, đây chính là danh sách lợi nhuận, mời phu nhân xem qua, nếu như cần gì thì lão nô sẽ đi lấy.”

Ngọc Ý nhận lấy xem một hồi: “ừm, đúng là rất tốt, quản gia vất vả rồi, trước tiên cứ để ở chỗ ngươi đi.” “Lão nô không vất vả, đều là do thế tử kinh doanh có kế hoạch nên mới có thế bán tốt như vậy.” “À, sữa bò ngày hôm nay đều đã nấu rồi chứ?”

“Còn có một thùng giao đến hơi trễ, cho nên vẫn còn chưa nấu.” Quản gia thành thật trả lời.

“Vậy thì không cần nấu đâu, đợi một lát nữa ta dạy ngươi làm sữa chua.” “Vâng.”

Ngọc Ý ăn cơm xong liền dẫn quản gia đến phòng bếp sau.

“Sau này cứ cách mấy ngày ta sẽ dạy cho mọi người một món mới, mỗi người phụ trách một món, như vậy thì lúc quản gia bận rộn thì cũng có người canh chừng trà sữa và sữa chua, sẽ không làm chậm trễ việc sản xuất.” Ngọc Ý lấy vi khuấn mà mình đã chuẩn bị sẵn ở trong không gian từ hai hôm trước.

Giữ lại hai thủ hạ ở bếp sau, còn có quản gia, Ngọc Ý cấn thận nói phương pháp cho bọn họ, bọn họ đều nghiêm túc lẳng nghe học hỏi.

“Quan trọng nhất là nhiệt độ thời gian lên men, khoảng năm canh giờ, trong khoảng thời gian đó nhất định không được mờ nắp ra, phải luôn ủ nước ấm mới được, đợi đến khi nó sền sệt như cháo loãng là thành công.” Ngọc Ý nói vô cùng chi tiết.

Quản gia và hai người ở bếp sau đã học xong, mỗi người bọn họ làm một thùng, sau đó đặt trong nồi lớn dùng nước ấm đế ủ. Lúc này, Ngọc Ý mới yên tâm đi khỏi.

Ra khỏi phòng bếp sau, Ngọc Ý chậm rãi ung dung bước đi, quản gia lập tức đuổi theo.

“Phu nhân, thật ra thế tử làm như vậy cũng là vì muốn tốt cho người, ngài ấy không muốn để người phải đến phủ Ly Vương mạo hiểm. Thế tử nói hiện Ly Vương đang đau đầu vì việc chữa trị cho nên mới không suy nghĩ gì nhiều, chờ đến khi hắn ta tỉnh táo lại thì chắc chắn sẽ điều tra ra người. Đến lúc người chữa khỏi cho hằn ta, Ly Vương chắc chắn sẽ không để người sổng sót mà rời khỏi.

Mấy năm nay, một mình thế tử sống quá cực nhọc, rất cò đơn, mỗi tháng đều phải chịu sự tra tân của kịch độc, ta đã ở phủ thế tử mấy chục năm, nhưng chưa bao giờ nhìn thấy thế tử cười, từ khi phu nhân đến đây, ta mới

thấy thế tử nở nụ cười, điều này cho thấy thế tử thật sự quan tâm tới phu nhân.

Cho nên phu nhân à, người tuyệt đối đừng trách móc thế tử. Ngài ấy thật sự quan tâm tới người, có lẽ là cách quan tâm không đúng lắm, nhưng dù sao bên cạnh thế tử chưa từng xuất hiện nữ nhân, ngài ấy cũng không biết nên biếu đạt sự quan tâm của mình như thế nào.” Quản gia nói bằng cả sự chân thành.

Vốn dĩ Ngọc Ý vẫn còn đang nổi nóng, trong nháy mắt liền cảm thấy hết cách, dù sao thì chuyện ngày hôm nay là do mình đã không suy nghĩ cẩn thận.

“Đa tạ quản gia, bây giờ ta đi tìm thế tử đây.” Ngọc Ý đi thẳng đến thư phòng.

Lúc này, quản gia mới thở phào một hơi nhẹ nhõm, hiếm khi nhìn thấy thế tử quan tâm một người như thế, cho nên ông ta nhất định không thế để thế tử và phu nhân tiếp tục hiểu lầm.

Vu Kì Thiên đang đọc sách trong thư phòng, nhưng từ lúc vào đến bây giờ một tờ cũng đọc không xong, mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía cửa phòng.

Coi như là ăn cơm, đã ăn lâu như vậy rồi, chắc là nha đầu ấy cũng đã ăn no.

Dựa vào cái tính căm ghét cái ác, cho dù có tức giận cũng phải đến tìm mình tính sổ chứ, sao đến lúc này vẫn còn chưa tới, chẳng lẽ là tức giận nên bỏ đi rồi?

Nghĩ đến đây, Vu Kì Thiên đứng ngồi không yên, vội vàng đứng dậy chạy ra cửa.

Chỉ là hắn vừa mới đi đến cửa thì cửa liền được người khác đấy ra từ bên ngoài, Ngọc Ý nhìn hắn: “Thê tử, chàng đang định đi ra ngoài?”

Vu Kì Thiên nhìn thấy cô thì sắc mặt liền cứng đờ, có chút xấu hổ, lập tức đưa tay ôm lấy đ’âu, lông mày nhíu chặt lại: “Đầu ta choáng quá.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 53

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 53
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...