Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chưởng quầy thấy Ngọc Ý thật sự muốn đi khiêu chiến thì rất kích động, lập tức kêu thủ hạ đi gọi người, chuẩn bị khiêu chiến.

Ngọc Ý huênh hoang đi lên, so với tầng một chật chọi, tầng hai rộng hơn nhiều, tầng hai rộng lớn bày chín cái bàn, còn có phòng nghỉ ngơi.

"Thế tử, các người ở đây nghỉ ngơi đi." Ngọc Ý mở miệng.

"Được" Vu Kì Thiên đi sang bàn bên cạnh, Liêu Tinh và Long Nhị cũng đi theo.

Chưởng quầy lập tức kêu hạ nhân bê trà điểm tâm và hoa quả tới, bày ở trên bàn trước mặt Vu Kì Thiên.

"Chưởng quầy mau chóng bắt đầu đi, ta còn muốn về ngủ trưa tới thế tử nhà ta" Ngọc Ý thúc giục.

"Được, được" chưởng quầy rời đi gọi người lên.

Một nam nhân hơn 40 tuổi đi lên, dáng người thấp bé, tướng mạo bình thường, trong đôi mắt xếch toát ra sự tinh ranh, nhìn một cái là biết người nhanh nhạy.

"Phu nhân, ta nói trước với người, bàn số một cược ít nhất một vạn lượng, ba con xúc xắc đoán tài xỉu, người có ba cơ hội" Người đó mở miệng.

"Bắt đầu đi" Ngọc Ý lấy ra một tờ ngân phiếu một vạn lượng đặt lên bàn.

"Phu nhân quả nhiên là người sảng khoái, vậy ta tới." Người đó lập tức lắc xúc xắc.

Mọi người ở tầng một đều nín thở, tuy biết rõ Ngọc Ý sẽ thua, nhưng khi nắp còn chưa mở ra, mọi người vẫn có chút mong chờ.

Kết quả, nắp mở ra, vậy mà là Ngọc Ý thắng.

"Bàn số hai" Ngọc Ý đứng dậy đi thẳng tới bàn số hai.

Người lắc xúc xắc đó cũng đơ ra, sững sờ nhìn xúc xắc bên trong: "Sao lại vậy?"

Ông ta rõ ràng là lắc ra tài, sao lại biến thành xỉu.

Chưởng quầy thấy dáng vẻ như gặp ma của ông ta thì có vẻ mặt chê bai: "Bàn số một phu nhân thắng, người đâu, bàn số hai"

Mọi người bên dưới đều sôi sục: "Vậy mà là Ngọc tiểu thư thắng, đây là thật sao, không phải ta xuất hiện ảo giác chứ?" Một người sửng sốt không dám tin mà hỏi.

"Không sai, ta cũng nhìn thấy rồi, e là mèo mù vớ cá rán, vừa rồi nàng ta cũng luôn thua.

Mọi người đều cảm thấy Ngọc Ý đoán mò, số đỏ, tiếp tục xem.

Quả nhiên khi ở bàn số hai, Ngọc Ý đã thua, hơn nữa còn thua hai lần, mọi người càng thêm chắc chắn Ngọc Ý đoán mò, có điều cũng trở nên căng thẳng không thôi, may mà lần thứ ba Ngọc Ý đã thắng.

"Kỹ thuật cược này của Ngọc tiểu thư cũng quá tệ rồi, ta xem thôi cũng căng thẳng, còn căng thẳng hơn ta tự cược" Một người xem náo nhiệt ở tầng một mở miệng.

"Lại chả, may mà lần này đoán mò đúng, có điều đằng sau còn bảy bàn nữa, từ từ xem đi."

Mọi người không có một ai chơi nữa, tất cả đều căng thẳng nhìn Ngọc Ý, nhìn thấy cô thua thì cảm thán cô phá của, nhìn thấy cô thắng thì nói cô số đỏ, làm cho bản thân Ngọc Ý cũng ngại.

Ngọc Ý cứ như vậy thắng một bàn, sau đó cố ý thua hai lần, lần cuối thì thắng, ở trong mắt mọi người mà may mắn qua ải, đi thẳng tới bàn số năm.

Trán của chưởng quầy phủ một lớp mồ hôi lạnh, xem ra Ngọc Ý này có chút bản lĩnh, vừa rồi chỉ cho rằng cô có chút khôn lỏi, lại không nghĩ có thể một đường giết tới bàn số năm, chưởng quầy lúc này cũng không dám coi thường nữa.

Chưởng quầy nháy mắt với tên sai vặt ở bên cạnh, tên sai vặt lập tức rút ra khỏi đám đông đi thẳng ra cửa.

Vu Kì Thiên nhìn thấy tất cả chuyện này, lại không ra tay ngăn cản, hắn cũng muốn xem con cá lớn ở sau lưng sòng bạc Phú Quý này.

"Phu nhân, yêu cầu của bàn số năm này là cược toàn bộ số tiền thắng ở sòng bạc trước đó, không thể giấu riêng." Chưởng quầy lập tức mở miệng.

Ngọc Ý cười lạnh, cô biết đây là muốn giở trò với cô, có điều cô sợ gì chứ, vừa rồi nhân lúc mọi người không phát giác, cô đã phục chế vài phần ở trong không gian rồi.

"Được." Ngọc Ý không thèm chớp mắt, ném toàn bộ số tiền thắng các bàn trước, ngay cả tiền thắng ở đại sảnh tầng một lên trên bàn.

Thấy một túi to đó, mọi người ở tầng một nhìn tới ngơ ra.

Ngọc tiểu thư thắng nhiều tiền vậy sao, đừng lừa người nha, ta vừa rồi nhìn thấy nàng ta cứ thua suốt mà?" Một người nghi ngờ nói. "Ta cũng nhìn thấy nàng ta thua mãi, không thể thắng tiền chứ, không phải là thế tử cho chứ."

Mọi người càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, lũ lượt cảm thán Vu thế tử lấy một thê tử phá của, không có tiền đồ rồi.

"Phu nhân, tiểu nhân có thể mở ra xem không?" chưởng quầy nghi ngờ nói.

"Đương nhiên có thể, nếu bàn này phải đặt hết toàn bộ số tiền, vậy thẳng đương nhiên cũng sẽ gấp bội đúng không?" Ngọc Ý hỏi ngược lại.

Khóe miệng của chưởng quầy giật nhẹ, lập tức trả lời: "Phải, phu nhân nói không sai, thua thì thua toàn bộ, thẳng cũng thắng gấp bội."

"Vậy thì tốt."

Chưởng quầy đích thân tới kiểm tra, mở túi đó ra, nhìn một xấp ngân phiếu thật dày bên trong, mắt cũng trợn lên, quả nhiên nữ nhân này âm hiểm, vậy mà thắng nhiều tiền như vậy, lát nữa nói gì cũng phải kêu thủ hạ thắng trở lại.

Ông ta không tin, Ngọc Ý còn có thể thắng được bàn số năm, dù sao trước đây người giỏi nhất cũng chỉ dừng bước ở bàn số năm.

"Ván đầu tiên này, cược như nào?" Ngọc Ý hỏi.

"Nghe âm thanh, đoán điểm số, ai đoán sát với số điểm của xúc xắc nhất thì người đó thắng, tổng cộng ba cơ hội, hoặc ba ván thắng hai cũng được." chưởng quầy giải thích. "Đợi đã, chơi lâu như vậy ta khát nước, muốn uống trà ăn chút đồ ăn." Ngọc Ý mở miệng.

"Được."

Long Nhị lập tức bê trà và điểm tâm tới: "Phu nhân, mời!"

"Đa tạ." Ngọc Ý nhận lấy uống một ly trà, lại ăn hai miếng điểm tâm, lúc này mới ngồi về chỗ.

"Bắt đầu đi, ta chuẩn bị xong rồi" Ngọc Ý nói.

Đối diện là một ông lão hơn 60 tuổi, râu tóc bạc trắng, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, nhìn một cái thì biết không phải dễ tiếp xúc.

"Nha đầu, ngươi thật sự muốn cược một ván này sao, nếu thua thì sẽ mất hết số tiền thắng trước đó đấy?" Ông lão mở miệng.

"Không sao, thế tử nhà ta giàu, không thiếu tiền" Ngọc Ý trả lời.

Khóe miệng ông lão co giật: "Nếu đã như vậy, bắt đầu thôi.

Nhà cái bắt đầu lắc xúc xắc, ông lão nhắm mắt nghiêm túc nghe, mà Ngọc Ý lại thong dong nhìn nhà cái lắc xúc xắc đó, giống như căn bản không phải đang thi đấu, mà như đang xem náo nhiệt.

Nhà cái lắc một lúc thì dừng lại: "Hai vị mời đoán"

Ông lão mở mắt ra, sắc mặt vô cùng nghiêm túc: "Nha đầu, ngươi trước đi."

"Vậy sao mà được, phải kính già yêu trẻ, ông già ông trước." Ngọc Ý khiêm tốn nói.

"Được, vậy ta không khách sáo, lão phu đoán mười một điểm." Ông lão mở miệng.

"Vậy ta đoán mười hai điểm." Ngọc Ý nói.

Mặt mày ông lão hơi nhăn lại, nhìn dáng vẻ không coi ra gì của Ngọc Ý, thiết nghĩ mình nghĩ nhiều rồi.

"Thế tử, phu nhân chỉ đoán chênh nhau một điểm so với ông lão này, như vậy có thể được không?" Long Nhị lo lắng nói.

"Nàng ấy tự có suy nghĩ." Vu Kì Thiên không hề lo lắng, thản nhiên nhìn về phía này.

"Mở đi" Ngọc Ý nói.

Nhà cái lúc này mới mở nắp, kết quả ba điểm số bên trong cộng lại là tám, ông lão gần nhất, vậy nên ông lão thắng.

Ngọc Ý không hề để tâm, tiếp tục thi đấu, ván thứ hai vẫn là ông lão đoán hơn một điểm, kết quả ván thứ hai là Ngọc Ý thắng.

Bây giờ chỉ còn cơ hội cuối cùng thì quyết thắng thua.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...