Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp

Chương 113

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngọc Ý cũng đưa một phần trà sữa và hoa quả dầm cho Tiểu Lục Tử, lúc này mới nhớ đến: "Ngươi cũng tên là Tiểu Lục Tử, đệ đệ ta cũng tên là Ngọc Tiểu Lục, tuổi cũng không cách nhiều, hai người các ngươi cũng có duyên phận. Nhưng mà đều là Tiểu Lục Tử sẽ gọi nhầm, nếu không ta sửa cho ngươi một cái tên

"Ta nghe Ngọc tiểu thư." Tiểu Lục Tử kích động nói

Từ nhỏ cậu ta không có tên, vẫn là vì lúc sinh ra vừa đúng sáu cân (3kg), cho nên mọi người mới gọi cậu ta là Tiểu Lục Tử, gọi nhiều cũng thành tên của cậu ta.

"Ngươi họ gì?" Ngọc Ý hỏi.

"Ta họ An."

Ngọc Ý suy tư một chút: "An Vĩnh Tâm, thế nào?"

Tiểu Lục Tử kích động không thôi: "Hay lắm, mạnh hơn Tiểu Lục Tử nhiều, sau này ta tên là An Vĩnh Tâm.

Ngọc Ý vô cùng thỏa mãn: "Đợi lát nữa ngươi ăn uống no đủ, để thúc thúc này mang ngươi đi tắm, thay một bộ quần áo sạch sẽ, chờ ta bận việc xong sẽ tìm ngươi." "Vâng, Ngọc tiểu thư." An Vĩnh Tâm vô cùng kích động.

"Tiểu tử ngươi được lắm, thế mà có thể làm phu nhân ban tên cho ngươi, không tệ nha Tiểu Tâm Tử" Liêu Tinh trêu ghẹo nói.

Dù sao cũng là một đứa nhỏ, gọi thẳng tên có chút xa cách, cho nên Liêu Tinh gọi cậu ta là Tiểu Tâm Tử.

Tiểu Tâm Tử cũng vô cùng cảm kích: "Phu nhân chính là ân nhân của ta, sau này ta nhất định phải báo đáp phu nhân thật tốt.

Ngọc Tiểu Lục bên cạnh sắc mặt không vui: "Một cái tên mà thôi, có cái gì mà báo đáp.

Cậu ta tên Ngọc Như Đình, đây là tên phụ thân đặt cho cậu ta, hay hơn An Vĩnh Tâm nhiều.

"Ngươi không hiểu, đây không phải chỉ là một cái tên, càng là tín ngưỡng và tín niệm của ta" Tiểu Tâm Tử phản bác.

"Xì, ta mới không cần hiểu" Ngọc Tiểu Lục đen mặt nói.

Tiểu Tâm Tử ăn xong rồi theo Liêu Tinh đi, Ngọc Tiểu Lục nhìn Ngọc Ý bận rộn trong đám người, không vui oán giận: "Một người ngoài ngươi cũng đặt tên cho, đệ đệ ruột là ta đây lại mặc kệ, không có lương tâm."

Vu Kì Thiên vẫn luôn yên lặng nhìn, không nói gì, dù sao khúc mắt giữa chị em cần chính bọn họ tự mở ra, cưỡng chế căn bản không phải là biện pháp giải quyết. Đột nhiên nghe thấy Ngọc Tiểu Lục oán giận một câu, Vu Kì Thiên nhìn về phía cậu ta: "Đợi lát nữa ta nói với Ngọc Ý, để nàng ấy cũng đặt cho ngươi một cái tên" "Ta mới không cần, tên phụ thân đặt cho ta rất hay." Ngọc Tiểu Lục không được tự nhiên nói.

Vu Kì Thiên thấy thế, cũng không nhiều lời nữa, xoay người nhìn về phía Ngọc Ý.

Bạch Chiến thở dài thật sâu: "Bản hoàng tử sao lại cảm thấy tên của mình cũng không hay lắm chứ, nếu không quay lại ta cũng để Ngọc Ý đặt cho mình một cái. Tiếng nói vừa dứt, cả người lập tức ai nha kêu thảm một tiếng: "Vu Kì Thiên, cái con người vừa đen tâm vừa đen phổi này, lại đánh lén ta?"

"Tên của ngươi đã ghi chép vào trong gia phả hoàng thất rồi, để Ngọc Ý đổi tên cho ngươi, đừng nói ngươi không phải là muốn hại nàng." Vu Kì Thiên hừ lạnh một câu.

Bạch Chiến lúc này mới nhớ, tên của hắn ta lúc sinh ra là tiên để đặt, tên đã sớm ghi vào gia phả hoàng thất, đương nhiên không thể dễ dàng thay đổi. Hắn ta vừa rồi chỉ là thuận miệng nói, cũng thật không nghĩ đến mức này.

"Ta tùy tiện đặt một cái tên, gọi chơi không được sao."

Vu Kì Thiên như là tên ngốc nhìn hắn ta một cái, không nói gì.

Trong phòng bếp mọi người đã học cũng gần xong rồi, bắt đầu tự mình ra tay ướp và trụng dầu, Ngọc Ý đứng bên cạnh nhìn, cẩn thận dạy, thời gian nhanh chóng trôi qua.

So với phủ Thế tử náo nhiệt, Ngọc Phủ lúc này hoảng loạn thành một đoàn, tất cả người nhà họ Ngọc xuất động, chỉ vì tìm kiếm Ngọc Tiểu Lục.

Hạ nhân mỗi ngày phụ trách đến học đường đưa đón Ngọc Tiểu Lục, hôm nay không đón được tiểu thiếu gia nhà mình, cho là tiểu thiếu gia ham chơi, hoặc là ra muộn, vẫn chờ ở cửa.

Kết quả đợi đến lúc cả học đường không còn ai, cũng không thấy tiểu thiếu gia đi ra, hạ nhân lập tức đến hỏi phu tử.

Phu tử lại nói Ngọc Tiểu Lục đã sớm rời đi, bị một người trẻ tuổi đón đi, người nọ bên hông đeo trường kiếm.

Hạ nhân sợ hãi, lập tức quay về báo cáo, cả phủ Thừa tướng nổ tung, tất cả đều lo lắng không thôi.

Ngọc thừa tướng lúc này vào cung, căn bản không ở nhà, càng làm Triệu Thị lo lắng chết.

"Chết tiệt, rốt cuộc là tên chết bầm nào lại dám mang con trai ta đi, nếu để ta bắt được, nhất định phải chặt kẻ đó thành tám khúc. Quản gia ngươi lập tức phái người vào cung thông tri lão gia, sáu đó cho mọi người ở Ngọc Phủ đi tìm, tìm không thấy thì đừng ai trở về!" Triệu Thị lo lắng nói.

"Vâng, phu nhân. Quản gia lập tức đi làm theo.

Triệu Thị căng thẳng hai cánh tay xoắn chặt khăn, trái tim cũng treo tận cổ, căng thẳng đến không được.

"Phu nhân, ngài đừng gấp, có lẽ tiểu thiếu giá chỉ là ham chơi, nói không chừng lát nữa chính cậu ấy sẽ quay về." Ma ma an ủi.

"Ta có thể không gấp được sao, ta chỉ một đứa con trai này, nó chính là miếng thịt từ trên người ta, ta còn trông cậy vào nó dưỡng lão lâm chung cho ta đây, nếu Tiểu Lục xảy ra chuyện gì, ta cũng không sống nữa." Triệu Thị khóc nói.

"Nương đừng lo lắng, con đây sẽ ra ngoài tìm Lục Đệ" Ngọc Linh lập tức đi ngay, đúng lúc gặp phải Ngọc Ly đang đi đến.

"Nương, con nghe nói Tiểu Lục mất tích rồi, có thật không, hay là tên nhóc thối kia từ mình lén lút trốn đi, chạy đi chơi?" Ngọc Ly không tim không phổi nói.

Triệu Thị hung hăng lườm nàng ta một cái: "Ngươi nói cái gì thế, đệ đệ ngươi cho dù muốn đi chơi, có thể nói một tiếng với hạ nhân mà, hạ nhân còn không đón được nó, có thể thấy đây thật sự đã xảy ra chuyện. Nhanh đi tìm người đi, đừng có cả một đám đứng ở nơi này chướng mắt ta.

"Biết rồi." Lúc này Ngọc Ly mới rời đi.

Ngọc Linh và Ngọc Ly lên phố, nhưng hai người cũng không biết đi đâu tìm.

"Tứ muội đi bên kia, ta đi bên này, nếu mà tìm được thì mang Tiểu Lục về, nhớ kỹ ngàn vạn đừng gây chuyện" Ngọc Linh dặn dò.

"Biết rồi, ta cũng không phải là con nít." Ngọc Ly không kiên nhẫn xoay người đi.

Ngọc Linh cũng mang theo nha hoàn đi về phố bên kia, thấy người thì hỏi, cả con phố như vậy đều là người nhà họ Ngọc đang nghe ngóng về Ngọc Tiểu Lục.

Đi qua mấy cái ngã tư, Ngọc Linh cũng không đi nổi nữa, nhìn thấy phía trước có một trà lâu.

"Tiểu thư, nếu không chúng ta đi vào nghỉ ngơi đi, thuận tiện hỏi xem người bên trong có từng gặp tiểu thiếu gia không?" Nha hoàn đề nghị.

"Được." Ngọc Linh có lẽ là quá mệt mỏi, hoặc giả là đi có chút nhanh, vừa đi mấy bước không cẩn thận đã bị trượt chân dưới bậc cầu thang, mắt thấy sắp ngã xuống đất.

"A!" Một tiếng thét chói tai truyền đến.

Một bàn tay nhanh chuẩn đón lấy Ngọc Linh, dùng sức nhấc lên, lập tức ôm nàng ta vào trong ngực mình, "Ngươi không sao chứ?" Giọng nói Bạch Tử Huân thanh lãnh, đạm mạc, có hơi khàn khàn, lạnh nhạt hỏi.

Ngọc Linh ngẩng đầu lập tức nhìn thấy gương mặt lạnh lùng anh tuấn của Bạch Tử Huận, ngũ quan lạnh nhạt, lông mày sắc bén nhếch lên lộ ra vẻ uy nghiêm. Gương mặt như tạc, mũi cao thẳng, môi mỏng hơi cong, cả người đứng ngược sáng, ánh mắt trời sau lưng càng làm hắn ta thêm tự phụ khí phách, Ngọc Linh nhìn đến mặt trợn trắng.

Nàng ta vẫn luôn biết Ly vương rất tuấn tú, được xưng là đệ nhất mỹ nam Thiên Hòa, trước kia đều là từ đằng xa liếc nhìn một cái, lúc này đột nhiên nhìn ở khoảng cách gần như vậy, gò má Ngọc Linh lập tức đỏ lên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Vương Phi Xấu Xí Cưới Chồng Đẹp
Chương 113

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 113
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...