Ánh đèn Ring Light công suất lớn hắt thẳng vào gương mặt đã được trang điểm kỹ lưỡng của Tô Diệp. Trong gương, cô là "Nữ hoàng Livestream" – người có thể biến một thỏi son vô danh thành món hàng cháy hàng trong ba phút. Nhưng chỉ cô mới biết, dưới lớp phấn nền đắt đỏ đó là một đôi mắt mệt mỏi vì thiếu ngủ.
"Chị Diệp, bên nhãn hàng d.ư.ợ.c mỹ phẩm Lab-S mang chuyên gia đến rồi. Họ nói muốn duyệt lại kịch bản lần cuối." – Cô trợ lý nhỏ hớt hải chạy vào.
Tô Diệp không ngẩng đầu, tay vẫn dặm lại chút phấn phủ: "Cứ theo kịch bản cũ mà làm. Chuyên gia thì biết gì về chốt đơn? Đừng để họ làm mất nhịp của chị."
"Nhưng mà... vị giáo sư này... đẹp trai lắm ạ!"
Tô Diệp bật cười, môi đỏ mọng nhếch lên đầy kiêu kỳ: "Trai đẹp ở cái showbiz này chị gặp còn ít sao? Bảo anh ta đợi năm phút."
Năm phút sau, cô sải bước ra phòng họp. Tiếng gót giày cao gót 10cm gõ xuống sàn đá khô khốc. Tô Diệp đẩy cửa, trên môi nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn: "Chào giáo sư, rất vui được hợp tác..."
Nụ cười bỗng chốc đông cứng.
Giữa căn phòng ngập mùi giấy mới và hương cà phê đắng, một người đàn ông đang ngồi đó. Sơ mi trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, cổ áo cài kín mít đến nấc cuối cùng, toát lên vẻ cấm d.ụ.c đến nghẹt thở. Anh đang cúi đầu đọc tài liệu, cặp kính gọng vàng thanh mảnh gác trên sống mũi cao thẳng tắp.
Thẩm Triết.
Cái tên này như một đoạn mã lỗi đột ngột chèn vào hệ thống đang vận hành hoàn hảo của cô.
Thẩm Triết ngước mắt. Ánh mắt anh bình thản như mặt hồ mùa thu, không một chút gợn sóng khi nhìn thấy cô – người con gái năm xưa từng khóc lóc cầu xin anh đừng rời bỏ.
"Chào cô, Tô tiểu thư. Tôi là Thẩm Triết, cố vấn chuyên môn của buổi livestream tối nay."
Giọng nói ấy vẫn trầm thấp, lành lạnh như tiếng tuyết rơi trên lá thông. Tô Diệp siết chặt túi xách, móng tay găm vào lòng bàn tay đau nhói để giữ cho mình không ngã quỵ. Cô nhanh chóng thu lại vẻ bàng hoàng, bước đến ghế đối diện, vắt chéo đôi chân dài miên man.
"Ồ, hóa ra là Giáo sư Thẩm. Nghe danh đã lâu, không ngờ anh lại lấn sân sang cả mảng bán hàng 'phù phiếm' này."
Thẩm Triết hơi đẩy gọng kính, nét mặt không đổi: "Khoa học phục vụ đời sống. Tôi ở đây để đảm bảo cô không nói quá về nồng độ Retinol trong sản phẩm này. Sai một con số, danh tiếng của tôi và sức khỏe khách hàng đều bị ảnh hưởng."
"Anh vẫn cứ cứng nhắc như vậy." – Tô Diệp cầm lấy lọ tinh chất, xoay nhẹ trong tay. "Ở đây, người ta không mua con số, người ta mua 'giấc mơ'. Nếu tôi nói nồng độ 0.5% theo cách của anh, phiên live này sẽ c.h.ế.t yểu."
"Vậy tôi sẽ giúp cô biến con số thành một giấc mơ có căn cứ." – Thẩm Triết vươn tay, vô tình chạm vào ngón tay cô khi lấy lọ tinh chất.
Một luồng điện sượt qua. Tô Diệp rụt tay lại như bị bỏng. Cô thấy anh hơi khựng lại, đôi đồng t.ử sau lớp kính tối sầm đi một nhịp, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ lãnh đạm.
"Kịch bản của cô viết: 'Sản phẩm này giúp trẻ hóa làn da sau 7 ngày'. Điều này là phản khoa học." – Anh gạch một đường dứt khoát vào tờ giấy. "Sửa thành: 'Hỗ trợ cải thiện kết cấu da rõ rệt trong chu kỳ sinh học'."
Tô Diệp trợn mắt: "Giáo sư Thẩm, anh đang giảng bài hay đang bán hàng? Khách của tôi nghe xong chắc ngủ gật hết!"
"Nhưng đó là sự thật."
"Sự thật không ra tiền!" – Cô rướn người về phía trước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại chỉ còn vài centimet. Mùi nước hoa cam sả nồng nàn của cô bao vây lấy mùi hương tuyết tùng thanh sạch trên người anh.
Thẩm Triết không lùi lại. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa đang bốc hỏa của cô, giọng nói bỗng thấp xuống: "Tô Diệp, 10 năm rồi, em vẫn chỉ thích những thứ hào nhoáng giả tạo sao?"
Căn phòng rơi vào im lặng cực hạn. Tiếng kim đồng hồ tích tắc như nhát d.a.o cứa vào bầu không khí.
Tô Diệp bật cười, nụ cười mang theo vị chát: "Đúng vậy. Nhờ đống hào nhoáng này mà tôi mới trả hết nợ, mới có thể đứng ngang hàng để cãi nhau với vị Giáo sư cao quý như anh đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-den-nghien/chuong-1.html.]
Ánh mắt Thẩm Triết d.a.o động. Anh nhìn thấy vết hằn nhẹ nơi khóe mắt cô – bằng chứng của những đêm thức trắng livestream. Bàn tay anh siết chặt chiếc bút máy cũ – chiếc bút mà anh đã giữ suốt 10 năm, dù nó đã sờn cũ.
"Được rồi, tôi sẽ sửa." – Anh bất ngờ thỏa hiệp. "Nhưng cô phải thêm phần giải thích cơ chế phân t.ử vào sau câu 'trẻ hóa 7 ngày'. Đó là giới hạn cuối cùng của tôi."
Ngọc Đinh Đang
Tô Diệp hơi ngẩn người trước sự nhượng bộ của "tảng băng" này. Cô nhướn mày: "Được, chốt đơn!"
Buổi tối, 19:00. Phiên Livestream bắt đầu.
Hàng triệu lượt xem nhảy vọt ngay khi màn hình hiện lên. Tô Diệp như lột xác thành một con người khác: nhiệt huyết, rạng rỡ và tràn đầy năng lượng.
"Mọi người ơi, hôm nay Lab-S mang đến một 'vũ khí' cực khủng. Và đặc biệt hơn, bên cạnh Diệp là Giáo sư Thẩm Triết – nam thần ngành Toán học nhưng lại cực am hiểu về hóa mỹ phẩm. Mọi người thấy anh ấy có đẹp trai không ạ? Comment '1' nếu muốn Diệp bắt Giáo sư livestream đến sáng nhé!"
Dòng bình luận nhảy liên tục: [Trời ơi, giáo sư thực tập hay diễn viên vậy?], [Visual này là thật sao?], [Chị Diệp ơi, gả giáo sư cho tụi em đi!]
Thẩm Triết ngồi bên cạnh, cứng đờ như một pho tượng. Anh nhìn cô gái đang múa môi múa mép bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp. Đây không còn là cô bé hay lén bỏ thư tình vào giỏ xe anh nữa. Cô giờ đây bản lĩnh, sắc sảo và... xa cách vô cùng.
"Giáo sư, anh giải thích một chút về công nghệ bọc phân t.ử này đi?" – Tô Diệp bất ngờ đẩy mic về phía anh, đồng thời nháy mắt một cái đầy tinh nghịch.
Thẩm Triết hắng giọng, bắt đầu thao thao bất luận về các liên kết hóa học. Giọng nói truyền cảm của anh khiến lượt xem tăng vọt. Nhưng vì quá say sưa, anh không để ý mình đang ngồi quá sát Tô Diệp.
Mỗi khi cô đưa sản phẩm lên trước camera, cánh tay cô lại cọ xát vào tay áo anh. Lớp vải sơ mi mỏng không ngăn nổi nhiệt độ từ làn da cô truyền sang.
Bất chợt, một sự cố xảy ra. Nhân viên hậu kỳ sơ ý làm đổ chồng hộp sản phẩm phía sau, tạo ra tiếng động lớn. Tô Diệp theo bản năng giật mình, loạng choạng suýt ngã khỏi chiếc ghế xoay.
Trong một tích tắc, Thẩm Triết vòng tay qua eo cô, kéo mạnh về phía mình.
Cả thế giới như ngừng quay.
Tô Diệp ngã gọn vào lồng n.g.ự.c vững chãi của anh. Qua lớp áo sơ mi mỏng, cô nghe thấy tiếng tim đập dồn dập của Thẩm Triết. Nó không hề bình thản như vẻ ngoài của anh.
Ống kính camera vẫn đang quay cận cảnh.
Màn hình bình luận nổ tung: [Cái gì vậy???], [Cú ôm thần thánh!], [Ánh mắt giáo sư nhìn chị Diệp... cứu tôi, ngọt quá!], [Tình cũ không rủ cũng tới chắc luôn!]
Tô Diệp đỏ bừng mặt, vội vàng đứng thẳng dậy, chỉnh lại tóc tai: "Khán giả thấy không, sản phẩm nhà Lab-S chắc chắn đến mức giáo sư còn phải... 'đỡ' không kịp mà!"
Thẩm Triết thu tay về, nắm chặt lại thành nắm đ.ấ.m để giấu đi sự run rẩy. Anh nhìn xuống màn hình điện thoại, thấy hình ảnh mình và cô ôm nhau đang bị chụp lại và lan truyền với tốc độ chóng mặt.
"Tô Diệp." – Anh thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe.
"Gì?" – Cô giả vờ kiểm tra đơn hàng, không dám nhìn anh.
"Cái eo của em... vẫn nhỏ như hồi cấp ba nhỉ."
Tô Diệp sững sờ, suýt chút nữa thì làm đổ cả lọ tinh chất trị giá triệu bạc. Cô quay sang nhìn anh, định mắng một câu "vô liêm sỉ", nhưng lại bắt gặp ánh mắt Thẩm Triết đang nhìn mình. Không còn là giáo sư nghiêm túc, không còn là nam thần lạnh lùng, mà là ánh mắt của một người đàn ông đang nhìn người con gái mình đã đ.á.n.h mất.
--------------------------------------------------