Sau đêm livestream bùng nổ, Thẩm Triết bị nhà trường "mời" về để giải trình về những phát ngôn gây bão. Tô Diệp ở nhà, vừa lo lắng vừa cảm thấy ngọt ngào lạ lẫm. Cô dọn dẹp lại studio cá nhân thì thấy chiếc cặp tài liệu của Thẩm Triết bỏ quên.
Bên trong, ngoài tập hồ sơ dày cộm là chiếc bút máy cũ kỹ – vật bất ly thân của anh suốt mười năm.
Tô Diệp cầm chiếc bút lên, ngắm nghía nét chạm khắc đã mòn vẹt. Cô vô tình vặn nhẹ phần thân bút, nắp bút lỏng ra, nhưng bên trong không phải là ống mực, mà là một cuộn giấy nhỏ xíu, mỏng dính như lá lúa được cuộn lại cực kỳ tỉ mỉ.
Tim cô đập liên hồi. Cô cẩn thận trải cuộn giấy ra.
Đó là những dòng chữ nhỏ li ti, ghi chú theo ngày tháng.
“Ngày... tháng... năm... Hôm nay thấy em cười với gã khóa trên. Tích phân hàm số nồng độ ghen tuông của tôi tiến tới vô cùng.”
“Ngày... tháng... năm... Nhà em phá sản rồi. Tôi đứng trước cửa nhà em cả đêm, nhưng không dám bước vào. Tôi là một gã hèn nhát nhân danh sự tự trọng.”
“Ngày... tháng... năm... Tôi đã mua lại ngôi nhà cũ của em thông qua một bên trung gian. Tô Diệp, hãy cứ rực rỡ đi, tôi sẽ giữ lại gốc rễ cho em.”
Nước mắt Tô Diệp rơi lã chã, thấm nhòe những dòng chữ khô khốc nhưng chứa đựng tình cảm nồng cháy. Hóa ra, khi cô tưởng mình trắng tay, khi cô ngụp lặn trong sự khinh khi của người đời, thì vị giáo sư "lạnh lùng" này đã dùng tất cả số tiền anh có để giữ lại chút ký ức cuối cùng cho cô.
Thẩm Triết trở về nhà lúc tối muộn, người hơi ướt vì cơn mưa bóng mây. Vừa mở cửa, anh đã thấy Tô Diệp đứng đó, đôi mắt sưng húp, tay cầm chiếc bút máy.
Sự điềm tĩnh thường thấy của Thẩm Triết bỗng chốc rạn nứt. Anh đứng sững lại, giọng nói hơi lạc đi: “Em... em xem rồi sao?”
“Thẩm Triết, anh là đồ lừa đảo!” Tô Diệp lao đến, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh. “Anh đóng vai kẻ thanh cao, anh đóng vai người qua đường, anh tính toán mọi thứ... nhưng tại sao anh không tính đến cảm giác của tôi khi không có anh bên cạnh?”
Thẩm Triết không né tránh, anh đưa tay ôm chặt lấy cô vào lòng, mặc cho hơi lạnh từ áo khoác thấm vào người cô.
“Vì anh sợ.” Anh thì thầm, giọng khàn đặc. “Anh sợ nếu em biết anh vẫn luôn dõi theo, em sẽ không thể mạnh mẽ như hiện tại. Anh muốn em trở thành nữ hoàng của chính mình, trước khi trở thành công chúa của anh.”
“Tôi không cần làm nữ hoàng! Tôi chỉ cần anh thôi!”
Thẩm Triết khẽ đẩy cô ra một chút, nhìn sâu vào đôi mắt đào hoa vẫn còn vương lệ. Anh đưa tay lau nước mắt cho cô, động tác dịu dàng nhưng đầy kiên quyết.
“Vậy thì bây giờ, bài toán này đã có đáp số. Tô Diệp, tôi đã chờ mười năm để có đủ tư cách đứng cạnh em mà không còn mặc cảm về sự nghèo nàn của mình. Bây giờ, tôi có học hàm, có sự nghiệp, có đủ khả năng để em mãi mãi không bao giờ phải livestream bán hàng đến mức kiệt sức nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-den-nghien/chuong-7.html.]
Sáng hôm sau, khi tin đồn về việc Thẩm Triết bị kỷ luật bắt đầu lan rộng do sự kích động của một vài giáo sư bảo thủ, Thẩm Triết đã làm một việc khiến cả giới học thuật chấn động.
Thay vì viết bản kiểm điểm, anh nộp lên một công trình nghiên cứu ứng dụng về "Thuật toán tối ưu hóa thương mại điện tử" – một công trình anh đã âm thầm thực hiện dựa trên những dữ liệu từ công việc của Tô Diệp.
Trong buổi bảo vệ trước hội đồng, Thẩm Triết đứng trên bục, phong thái hiên ngang như một vị thần.
“Nhiều người nói nghề của cô ấy là phù phiếm. Nhưng thưa các đồng nghiệp, khoa học nếu không phục vụ đời sống, không giúp những người lao động chân chính như cô ấy đạt được hiệu quả cao hơn, thì đó mới chính là sự phù phiếm.”
Anh kết thúc buổi thuyết trình bằng một slide cuối cùng không liên quan đến toán học. Đó là hình ảnh Tô Diệp đang miệt mài làm từ thiện tại vùng cao.
“Cô ấy là người dạy tôi rằng, con số có thể lạnh lùng, nhưng mục đích của con số phải ấm áp. Tôi không sa ngã, tôi chỉ đang học cách làm một con người trọn vẹn nhờ cô ấy.”
Hội đồng im lặng, rồi những tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Thẩm Triết không chỉ bảo vệ được danh tiếng của mình, mà còn chính thức nâng tầm nghề nghiệp của Tô Diệp lên một vị thế mới, khiến những kẻ từng khinh khi cô phải cúi đầu nể phục.
Bước ra khỏi hội trường, Thẩm Triết thấy Tô Diệp đang đứng đợi dưới tán cây bàng cổ thụ của trường đại học. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, tóc xõa ngang vai, trông giống hệt cô nữ sinh năm mười bảy tuổi.
Thẩm Triết đi tới, không màng đến những ánh mắt tò mò xung quanh, anh nhấc bổng cô lên và xoay một vòng.
“Giáo sư Thẩm, anh giữ hình tượng chút đi!” Tô Diệp vừa cười vừa la.
“Hình tượng của tôi hiện tại là 'người đàn ông đang yêu'. Mà người đang yêu thì không cần giữ kẽ.”
Anh đặt cô xuống, áp sát môi mình vào tai cô thì thầm: “Tối nay em có lịch live không?”
“Không, tối nay tôi trống lịch. Sao thế?”
“Tốt. Vì tối nay tôi muốn thảo luận với em về một 'dự án' quan trọng hơn. Dự án mang tên: Kế hoạch đám cưới trong 3 tháng tới. Tôi đã tính toán xong ngày lành tháng tốt, sơ đồ chỗ ngồi và cả nồng độ cồn tối ưu cho tiệc rượu rồi.”
Tô Diệp đỏ bừng mặt, đ.á.n.h mạnh vào vai anh: “Anh đúng là con cáo già không chừa một kẽ hở nào!”
Ngọc Đinh Đang
Dưới ánh nắng vàng rực rỡ của sân trường đại học, tiếng cười của hai người hòa quyện vào nhau. Mười năm xa cách, mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng đổi lại được một cái nắm tay không bao giờ buông rời.
--------------------------------------------------