Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Yêu em đến nghiện

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hậu trường của buổi chụp ảnh cưới luôn là một mớ hỗn độn, nhưng dưới bàn tay sắp xếp của Thẩm Triết, mọi thứ vận hành như một chiếc đồng hồ Thụy Sĩ. Anh không thuê đội ngũ thiết kế thông thường mà tự tay vẽ sơ đồ bài trí không gian theo tỉ lệ vàng, đảm bảo từng góc độ ánh sáng sẽ biến Tô Diệp thành cô dâu rực rỡ nhất.

Tô Diệp đứng trước gương lớn, khoác lên mình chiếc váy cưới lụa satin tối giản nhưng sang trọng. Cô nhìn mình trong gương, rồi nhìn Thẩm Triết đang cẩn thận kiểm tra lại độ cao của sân khấu hoa hồng phía xa.

"Anh này, anh định làm đám cưới hay định xây một tòa tháp khoa học vậy?" Cô trêu chọc, môi nở nụ cười rạng rỡ.

Thẩm Triết tiến lại gần, cẩn thận chỉnh lại chiếc khăn voan cho cô. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ tính toán thường ngày, chỉ còn lại sự dịu dàng đặc quánh: "Đám cưới chỉ diễn ra một lần trong đời, xác suất sai sót phải là 0%."

Nhưng đúng lúc đó, Tô Diệp bỗng cảm thấy một cơn choáng váng đột ngột ập đến. Mùi hoa hồng nồng nàn vốn là mùi cô yêu thích nhất bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường. Cô loạng choạng, tay vịn chặt vào cạnh bàn trang điểm.

Thẩm Triết phản ứng còn nhanh hơn cả các thuật toán của anh. Anh vòng tay siết nhẹ eo cô, đỡ cô ngồi xuống ghế: "Sắc mặt em nhợt nhạt, nhịp tim nhanh. Diệp, em không khỏe ở đâu?"

"Anh... em hơi buồn nôn. Chắc do em nhịn ăn để mặc váy cưới cho đẹp thôi, anh đừng lo quá." Cô thều thào, tựa đầu vào lồng n.g.ự.c vững chãi của anh.

Thẩm Triết im lặng, đôi lông mày nhíu lại đầy căng thẳng. Anh không nói gì thêm, lập tức lấy điện thoại gọi một cuộc gọi ngắn gọn: "Bác sĩ Trần, chuẩn bị máy siêu âm và xét nghiệm máu. Tôi đưa cô ấy đến ngay bây giờ."

Tô Diệp ngồi trên giường bệnh, nhìn Thẩm Triết đang đứng khoanh tay nhìn chằm chằm vào bản báo cáo xét nghiệm như thể đang thẩm định một công trình nghiên cứu cấp quốc gia. Gương mặt anh căng thẳng đến mức em thấy vừa thương vừa buồn cười.

"Anh ơi... em chỉ bị tụt huyết áp thôi đúng không? Anh nhìn gì mà kỹ thế?"

Thẩm Triết ngẩng đầu. Lần đầu tiên trong mười năm, cô thấy tay anh hơi run. Anh đặt tờ giấy xuống, bước lại gần rồi quỳ một chân xuống bên cạnh cô, áp trán mình vào trán cô, hơi thở nóng hổi trộn lẫn sự nhẹ nhõm.

"Diệp này, chúng ta có một sai số."

Ngọc Đinh Đang

"Hả? Ý anh là sao?" cô lo lắng hỏi.

"Một sai số mang tên 'sự sống'. Em đã m.a.n.g t.h.a.i được 6 tuần rồi."

Tô Diệp sững sờ, cả thế giới như ngừng quay trong giây lát. Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống bụng mình, lắp bắp: "Nhưng... chúng ta luôn cẩn thận mà? Anh nói tỉ lệ an toàn là 99.9% cơ mà?"

Thẩm Triết bật cười, một nụ cười vừa tự giễu vừa hạnh phúc tột độ. Anh hôn lên mu bàn tay em: "Đúng là 99.9%. Và 0.1% còn lại chính là định mệnh. Anh đã tính toán mọi thứ, nhưng anh quên mất rằng tình yêu của chúng ta không tuân theo quy luật bảo toàn đơn thuần. Nó có khả năng tự nhân bản."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/yeu-em-den-nghien/chuong-9.html.]

Vị giáo sư vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây lại lúng túng như một cậu thiếu niên. Anh lập tức lấy sổ tay ra, bắt đầu ghi chép dồn dập: "Từ ngày mai, em phải dừng mọi phiên livestream quá 2 tiếng. Chế độ dinh dưỡng anh sẽ thiết lập lại. Anh sẽ lắp thêm t.h.ả.m chống trượt ở toàn bộ nhà mình..."

"Anh Thẩm! Anh bình tĩnh lại đi!" Tô Diệp vừa cười vừa khóc, kéo tay anh lại. "Anh định biến em thành một món đồ cổ trong lồng kính à?"

Thẩm Triết dừng bút, nhìn cô sâu sắc: "Không. Anh định biến mình thành một quỹ đạo, để em và con là tâm điểm duy nhất. Mười năm trước anh đã để mất em một lần, lần này, dù là 0.0001% nguy hiểm, anh cũng không cho phép nó xảy ra."

Tin tức Tô Diệp m.a.n.g t.h.a.i đến tai nhà họ Thẩm. Bà Lâm – mẹ Thẩm Triết, người từng khắt khe với nghề nghiệp của cô, đã đích thân mang canh bổ đến studio.

"Ta nghe nói... phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i không nên đứng dưới ánh đèn mạnh lâu." Bà Lâm đặt cặp lồng canh xuống, giọng vẫn còn chút cứng nhắc nhưng ánh mắt đã mềm mỏng hơn rất nhiều. "Sau này bận quá thì cứ đưa con về nhà để ta chăm sóc. Dù sao ta cũng là nhà giáo, việc giáo d.ụ.c sớm ta có kinh nghiệm."

Tô Diệp xúc động nhận lấy bát canh: "Con cảm ơn mẹ nhiều ạ."

Thẩm Triết đứng bên cạnh, thản nhiên thêm vào một câu: "Mẹ đừng dạy nó quá nhiều đạo lý khô khan, con không muốn con mình lại trở thành một 'con cáo già' chỉ biết tính toán như con đâu. Cứ để nó giống cô ấy, rực rỡ và tự do là được."

Bà Lâm lườm con trai: "Nó giống ai cũng được, miễn là đừng có cái tính 'vô liêm sỉ' như anh khi đi theo đuổi vợ là được!"

Cả phòng rộ lên tiếng cười. Khoảng cách giai cấp, những định kiến về nghề nghiệp hay quá khứ đau thương, tất cả đều tan biến trong mùi thơm của bát canh nóng và hơi ấm của sự bao dung.

Đêm trước ngày cưới.

Thẩm Triết ngồi trong phòng làm việc, nhìn bản thiết kế đám cưới lần cuối. Anh cầm bút gạch bỏ chữ "Đám cưới" và thay bằng một dòng chữ: "Khởi đầu của sự vĩnh cửu".

Anh mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ. Bên trong không phải tiền bạc, mà là toàn bộ những cuống vé bus, những mẩu giấy ghi chú, và cả chiếc kẹp tóc nhành liễu năm xưa. Anh cẩn thận đặt thêm tờ phiếu siêu âm đầu tiên của con vào đó.

Tô Diệp bước vào, vòng tay ôm lấy cổ anh từ phía sau: "Anh lại đang làm toán đấy à?"

"Không. Anh đang chuẩn bị bài giảng." Thẩm Triết xoay người lại, kéo cô ngồi vào lòng mình. "Bài giảng về việc làm thế nào để yêu một người đến tận cùng của thời gian. Ngày mai, em sẽ là giảng viên chính, còn anh là sinh viên trung thành nhất của em."

Tô Diệp mỉm cười, tựa đầu vào vai anh. Ngoài kia, ánh đèn thành phố rực rỡ, nhưng trong căn phòng này, chỉ có sự bình yên của hai trái tim đã tìm thấy bến đỗ. Biến số lớn nhất của cuộc đời đã xuất hiện, và cô biết mình đã sẵn sàng để cùng anh giải đáp nó bằng cả phần đời còn lại.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Yêu em đến nghiện
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...