Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ái Thương

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sắc mặt Phương Phương chợt biến đổi, rồi bất ngờ ngồi phịch xuống đất. Mọi người xung quanh đều bị dọa sợ.

“Tôi không sống nổi nữa, trời đất ơi, hồ ly tinh bắt nạt người ta, sau này mẹ góa con côi chúng tôi biết sống sao đây!”

“Cô làm loạn đủ chưa!” Tống Hoài Nam chen qua đám đông, ánh mắt đầy chán ghét.

Trước đây, anh ta chưa bao giờ đối xử với Phương Phương như vậy.

Phương Phương vừa thấy Tống Hoài Nam liền vội vã bò dậy: “Anh Tống, chúng ta sắp kết hôn rồi, sao anh còn tới tìm con đàn bà đê tiện này?”

“Câm miệng, tôi chỉ tình cờ gặp hàng xóm, có gì bất thường?”

“Anh nói dối, rõ ràng anh cố ý tới tìm cô ta, em vẫn luôn để mắt tới anh.”

Mặt Tống Hoài Nam càng lúc càng khó coi.

“Anh Tống, em mới là vợ anh, anh không thể bỏ mặc em và đứa bé.” Phương Phương đáng thương níu tay anh.

Tôi lạnh nhạt nhìn cả hai: “Muốn diễn kịch thì về nhà mà diễn, đừng chắn trước cửa nhà người khác.”

“Xin lỗi, anh lập tức đưa cô ấy đi.” Tống Hoài Nam lúng túng kéo Phương Phương.

Nhưng Phương Phương vẫn không chịu đi, còn gào lớn: “Tôi không đi, tôi muốn mọi người đều thấy con hồ ly tinh này quyến rũ đàn ông.”

“Cô điên rồi à?” Tống Hoài Nam mất kiên nhẫn hất tay cô ta ra.

Phương Phương hoảng hốt, lập tức níu lấy anh ta nịnh nọt: “Anh Tống đừng giận, em chỉ sợ anh bị người ta cướp mất thôi. Tất cả là tại cô ta muốn quyến rũ anh.”

Ánh mắt Phương Phương nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Dung Thâm bước ra chắn trước mặt tôi.

“Cậu là Dung Thâm?” Tống Hoài Nam cảnh giác nhìn anh, sắc mặt bỗng thay đổi, “Sao cậu lại ở đây?”

“Chuyện này không liên quan đến anh, đưa vợ anh đi ngay đi.” Tôi không buồn dây dưa với hai người nữa.

22.

Nhưng mấy ngày sau Phương Phương không còn đến phát điên nữa.

Tôi đến bưu điện gửi sách cho Tiêu Nam. Trên hòn đảo kia, tài nguyên giáo dục vẫn rất thiếu thốn, tôi gom được bao nhiêu sách đều gửi hai bộ qua đó.

Vừa bước ra khỏi bưu điện, tôi thấy có hai người lớn đang đ.ấ.m đá một đứa trẻ.

“Dừng tay, các người làm gì vậy?” Tôi chạy tới ngăn cản.

“Thằng nhóc này ăn trộm.” Một người chỉ vào đứa bé quần áo rách rưới dưới đất nói.

Tôi cúi xuống nhìn, phát hiện đó lại chính là Lôi Tiểu Cương.

“Lôi Tiểu Cương?” Tôi hơi không dám tin.

Nó khựng lại một chút, rồi cúi gằm mặt xuống.

“Nó ăn trộm gì của các anh?” Trong lòng tôi rất phức tạp, không ngờ lại gặp Lôi Tiểu Cương trong tình cảnh này. Hình như tôi chưa từng thấy nó ở đại viện, chẳng phải Tống Hoài Nam đối xử với nó rất tốt sao?

“Nó ăn trộm mấy cái bánh bao của chúng tôi.”

Tôi lấy ra một đồng bạc đưa cho họ: “Thế là đủ rồi chứ?”

Tôi còn định hỏi Lôi Tiểu Cương, nhưng quay đầu thì thấy nó đã bỏ chạy.

“Lôi Tiểu Cương!” Tôi gọi lớn, nhưng nó chẳng buồn ngoái lại.

Nghĩ một lúc, tôi vẫn quyết định nhờ anh trai gọi Tống Hoài Nam ra.

“An Ninh.” Tống Hoài Nam chạy đến, trên người còn cố ý chỉnh tề quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ai-thuong/13.html.]

“Tôi gặp Lôi Tiểu Cương rồi.” Tôi kể hết sự việc cho anh ta, không ngờ anh ta còn kinh ngạc hơn tôi.

“Không thể nào, Tiểu Cương đã về quê rồi. Phương Phương nói quê nhà có gửi thư, bảo nó vẫn ổn, còn đi học nữa.” Tống Hoài Nam lắc đầu.

“Anh vẫn ngây thơ như vậy, Phương Phương nói gì anh cũng tin. Anh có tự mình đi tìm hiểu chưa?” Tôi thật sự không muốn nói thêm nữa.

“Tôi chỉ truyền đạt lại thôi, còn xử lý thế nào là việc của các người. Tôi gặp nó khi nó mặc quần áo phong phanh, đến cơm còn không có mà ăn.”

Tống Hoài Nam trầm mặc một lúc: “Cảm ơn, anh sẽ đi điều tra.”

Tôi không định xen vào nhiều, xoay người cùng anh trai rời đi.

Sau Tết, viện nghiên cứu có quá nhiều việc phải làm, tôi bận đến mức không kịp chạm đất. Đồng nghiệp bỗng chạy vào, ánh mắt phức tạp nói bên ngoài có người gây rối, mà lại nhắm thẳng vào tôi.

Tôi đi ra thì thấy lại là Phương Phương đang đứng mắng chửi.

“Đồ tiện nhân, còn dám nói cô không quyến rũ chồng tôi. Hôm qua tôi tận mắt thấy cô gọi anh ấy ra ngoài, rõ ràng là cô muốn phá hoại gia đình tôi!” Phương Phương gào thét trước mặt đồng nghiệp của tôi.

“Tôi tìm Tống Hoài Nam làm gì trong lòng cô không rõ sao?” Tôi cũng không nhịn nữa, “Cô ở đây thì hống hách hưởng sung sướng, còn con ruột mình thì mặc kệ sống chết. Cô có mặt mũi đến gây sự với tôi sao? Nếu không nhờ tôi, con trai cô đã bị người ta đánh c.h.ế.t rồi.”

Sắc mặt Phương Phương thoáng hoảng loạn: “Cô nói bậy cái gì, con trai tôi vẫn khỏe mạnh, con đàn bà tiện này, tôi phải đánh c.h.ế.t cô.”

Nói rồi, cô ta lao về phía tôi.

Đúng lúc đó, một bóng người bất ngờ xông ra, húc mạnh vào Phương Phương khiến cô ta lăn xuống bậc thềm.

“Bụng tôi…” Phương Phương ôm bụng rên rỉ.

Lần này tôi nhìn rõ, người đẩy cô ta chính là Lôi Tiểu Cương.

Phương Phương cũng thấy rõ, kinh ngạc thốt lên: “Tiểu Cương, sao con lại ở đây? Sao con lại giúp con đàn bà này hại mẹ?”

“Phương Phương, đầu óc cô bị va hỏng rồi à? Con trai cô ngày trước còn vì cô mà làm hỏng mắt tôi, sao nó lại giúp tôi được?” Đến lúc này cô ta vẫn muốn đổ hết tội cho tôi.

Lôi Tiểu Cương siết chặt nắm đấm, gào lên: “Bởi vì tôi không muốn mẹ sinh ra cái nghiệt chủng đó!”

Mọi người đều sững sờ, kể cả Tống Hoài Nam vừa chạy tới.

“Con nói bậy gì thế, đó là em trai con.” Phương Phương mặt mày tái nhợt.

Lôi Tiểu Cương lạnh lùng cười: “Mẹ tưởng tôi còn nhỏ nên không biết gì à? Đứa bé đó căn bản không phải của bố Tống, là của mẹ với tên cảnh vệ, cố tình hãm hại bố Tống.”

“Không phải, đứa bé chính là của bố Tống. Chỉ cần nó sinh ra, chúng ta có thể đoàn tụ, chẳng phải mẹ đã nói với con rồi sao?”

Lôi Tiểu Cương lại khinh miệt: “Bà nội tôi nói hết rồi. Mẹ ở ngoài vụng trộm, hại tôi mất hết danh dự, nhà cũng vì mẹ mà bị người ta chửi mắng. Mẹ là đồ sao chổi!”

“Tất cả những gì mẹ làm đều vì con. Chính con nói muốn bố Tống làm bố ruột, nên mẹ mới tìm mọi cách gả cho bố Tống. Sao con có thể nói mẹ như vậy?” Phương Phương thất vọng nhìn con trai.

“Nhưng mẹ đã vụng trộm.” Lôi Tiểu Cương đầy chán ghét, “Mẹ còn dạy tôi hại người, rồi vứt tôi về quê mặc tôi sống chết. Mẹ không xứng làm mẹ tôi.”

Mắt Phương Phương trợn ngược, ngất lịm.

Có người hoảng hốt kêu: “Cô ta chảy m.á.u rồi!”

Lúc này mọi người mới thấy bên dưới Phương Phương đã loang ra một vũng máu.

Ai nấy hốt hoảng vội vàng đưa cô ta vào viện, chỉ có Lôi Tiểu Cương vẫn lạnh lùng đứng nguyên tại chỗ.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Nhìn cảnh mẹ con quay lưng thành thù, lòng tôi không dễ chịu chút nào.

Trước đây tôi luôn nghi ngờ việc Lôi Tiểu Cương chống đối tôi là do Phương Phương xúi giục. Bằng không, một đứa trẻ làm sao có thể làm ra những chuyện như thế.

Quả nhiên tôi đã đoán đúng. Phương Phương chỉ biết lợi dụng con trai để đạt mục đích của mình. Lôi Tiểu Cương là vậy, mà đứa bé trong bụng cô ta cũng vậy.

Cuối cùng, cô ta chẳng được gì, tất cả chỉ là công cốc mà thôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ái Thương
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...