Và hắn thật sự nghiêm túc chuẩn bị.
Thậm chí còn tự tay bắt đầu sửa sang lại Lâm gia.
Ta từng tưởng hắn sẽ giam ta lại đâu đó. Ta hỏi:
“Ngươi làm lớn thế này, không sợ đại ca ngươi phát hiện à? Hắn thông minh như vậy, chắc chắn sẽ thấy điều bất thường.”
“Nếu hắn phát hiện ra tỷ tỷ ta thì sao…”
“Ta đã hứa với nàng rồi, Châu Châu, tin ta.”
21
Đến ngày thứ bảy, trong cung bỗng truyền chỉ, triệu ta tiến cung, lấy thân phận là nữ nhi Lâm gia.
Tần Trọng Lâm trầm ngâm:
“Có lẽ là tấu chương của Ngự sử đài được trình lên thiên tử. Bệ hạ thương xót kẻ yếu, chắc sẽ ban ân thưởng gì đó.”
Tới cung hoàng hậu, mọi thứ bày biện chỉnh tề.
Bà gọi ta đến gần, đeo một chuỗi vòng tay tằm ngọc xanh vào cổ tay ta:
“Lâm Trang nói không sai, con thuần hậu thật thà, hiếu thuận, là một đứa trẻ tốt.”
Hoàng hậu dịu dàng nói:
“Tỷ tỷ con đến phủ Quốc cữu, dùng lệnh bài ta từng thưởng nàng để xin gặp.”
“Nàng ấy muốn cầu xin lấy danh nghĩa phụ thân con, Lâm đại nhân, để giúp con có được phong thưởng.”
Tim ta khựng lại.
Quay đầu nhìn, quả nhiên thấy tỷ tỷ đứng sau bình phong.
Nàng nhìn ta cười, trong nụ cười lại pha chút đắng chát:
“Châu Châu.”
Hôm nay tỷ tỷ ăn vận lộng lẫy, trông rất đẹp.
Nàng đưa tay sờ mặt ta.
“Có được tước vị hương quân, được triều đình bảo hộ, thì ngay cả quyền quý Tần gia cũng không thể ép cưới. Nếu muội không muốn, ai cũng không được.”
“Tỷ, nhưng mà tỷ…”
“Ta là tỷ tỷ, trưởng tỷ như mẫu thân, tất nhiên phải chăm lo cho muội thật tốt. Thư muội viết, ta để thợ in đọc. Đó là giấy Xuyên Minh ở vùng kinh thành, ta liền biết muội gặp chuyện rồi. Đứa ngốc, có phải lại đồng ý với người ta điều kiện ngốc nghếch gì rồi không?”
Chỉ dụ phong thưởng cho ta được tuyên xong.
Tỷ tỷ nhẹ nhàng thở ra.
Nàng nói:
“Nếu muội muốn thành thân, Hạ thư sinh ở Thanh Phong độ kia cũng được. Hắn dịu dàng, hiền hậu, chân thành thật lòng thích muội. Nếu muội không muốn… vậy thì không lấy nữa.”
Từng việc từng việc, như thể đang dặn dò điều gì cuối cùng vậy.
O Mai d.a.o Muoi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bat-bao-trang/10.html.]
Ta bắt đầu thấy bất an, nhìn quanh bốn phía.
Một cung nữ nói:
“Tấn Ninh hầu đang nói chuyện với bệ hạ, một lát nữa sẽ đến gặp Lâm tiểu thư.”
Hoàng hậu hỏi:
“Bệ hạ cũng đến sao?”
Khi nhận được câu trả lời, hoàng hậu rút một cây trâm thưởng cho tủ tỷ.
Ý đồ của bà ta rất rõ.
Hậu cung có nhiều tân sủng, hoàng hậu cần một người đáng tin làm chỗ dựa.
Một người như tỷ tỷ ta hoặc ta, mang gương mặt giống An Nghi, người từng được hoàng thượng yêu quý, nhưng lại không có hậu thuẫn, là hậu duệ trung liệt.
Vừa có thể làm dịu đi thị phi vì từng đẩy An Nghi đi, vừa dễ khống chế.
Bây giờ bà cho tỷ tỷ cơ hội chọn lựa, hoặc là gả cho Tấn Ninh hầu, hoặc là ở lại hậu cung.
Tỷ tỷ cúi đầu cảm tạ, rồi lui xuống.
Ta định thần:
“Mọi chuyện chưa đến mức tồi tệ nhất. Tần Trọng Lân nói hắn có cách khiến Tần Uy Nhiên không gặp được tỷ tỷ, hắn tuy điên nhưng ta cũng có cách… ”
Tỷ tỷ ta cười rồi nói:
“Tần Trọng Lân đã phái người ám sát Tấn Ninh hầu, hắn đã cảnh giác rồi. Ta nghĩ, có lẽ lúc này hắn đang trên đường tiến cung.”
Ta sững sờ.
Không ngờ, cái gọi là "cách" mà Tần Trọng Lân nói, lại là cách này.
Tỷ tỷ nâng chén rượu, một hơi cạn sạch.
“Hôm nay là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Cơ hội mà phụ thân để lại cho hai tỷ muội ta.”
22
Một lát sau, hoàng đế dẫn đoàn người bước vào cung Chiêu Phòng.
Ta liếc mắt đã thấy Tần Trọng Lân trong đoàn tùy tùng, khóe miệng hắn bầm tím.
Tần Uy Nhiên theo sau, mặt mày đen kịt.
Hắn bụi bặm phong trần, giống hệt ngày xưa chạy hàng trăm dặm về xem tỷ tỷ ta sinh con.
Đi cùng hoàng đế còn có một tiểu hoàng tử lảo đảo, trạc tuổi Trần Tư Minh khi xưa.
Ta và tỷ tỷ đứng dậy hành lễ.
Tần Uy Nhiên lặng lẽ nhìn tỷ tỷ.
Tay hắn cầm một quyển Đan thư, dùng chiến công này đổi lấy phần thưởng mà hoàng đế không thể chối từ.
Ví dụ như tỷ tỷ ta.
--------------------------------------------------