Chủ nhà sống kín đáo, nhưng lại đặc biệt mê buôn bán.
Luôn đặt sách từ tiệm Bảo Trang của ta đem đi bán.
Mỗi lần đến lấy sách, hắn đều tự mình đến, xếp hàng cuối, lặng lẽ nhìn ta thương lượng với nhà sách, trò chuyện với các phu nhân trong hậu viện, tranh luận với thư sinh, bàn bạc với quan học chính.
Nhìn ta dửng dưng từ chối những kẻ tự tiến cử hoặc mai mối.
Hắn chỉ lặng lẽ nhìn, không còn giận dữ như xưa, cũng không còn ai bị thương trong ngõ tối nữa.
Mỗi lần rời đi, hắn đều nhẹ nhàng đóng cửa.
Có lẽ cuối cùng hắn cũng học được cách tôn trọng.
Cũng có thể, một ngày nào đó, hắn sẽ học được cách buông tay.
Ngoại truyện
Vào mùa xuân năm sau, khi chúng ta ra ngoài du xuân.
Tỷ tỷ cuối cùng cũng đã học được cưỡi ngựa.
Tỷ tỷ vừa sợ vừa vui, còn đang dỗ dành cô bé hàng xóm đang ôm trong lòng.
“Thấy không, con gái cũng có thể cưỡi ngựa mà, đừng sợ.”
“Lan Lan vẫn sợ…”
Tỷ tỷ nhẹ nhàng dỗ:
“Dũng cảm đối mặt với thứ khiến mình sợ nhất, thì mới ngày càng mạnh mẽ. Muội hứa với tỷ học cưỡi giỏi, tỷ sẽ cùng muội đến lễ Thượng Tỵ náo nhiệt nhất.”
O Mai d.a.o Muoi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/bat-bao-trang/14.html.]
“Cữu cữu muội nói, nếu tỷ đi cùng muội, cữu cữu sẽ mua cho muội hồ lô đường ba tháng! Muội không sợ nữa đâu, muội cưỡi liền!”
Lan Lan suýt nữa ngã nhào, nhưng cuối cùng cũng học được.
Con bé hí hửng đổi sang chú ngựa nhỏ của mình.
Tỷ tỷ vừa dắt ngựa, vừa quay đầu nhìn ta.
Không xa là một con ngựa trắng chở chủ nhân của nó, đang thong thả vẫy đuôi.
Người và ngựa đều đang nhìn ta.
Xa hơn nữa là đám bạn thân quen đang hò reo gọi nhau.
Ngựa của ta thì cứ cố quay đầu ăn cho bằng được cành đào non.
“Đi nào.”
Ta thúc nhẹ vào bụng ngựa.
Tỷ tỷ nghiêng đầu, nắng vàng phủ lên vai tỷ tỷ, ven sông xa xa sóng nước lấp lánh.
Tỷ tỷ khẽ mỉm cười.
“Nếu ngựa muốn ăn, thì cứ để nó ăn. Thuận theo lòng mình, không bị trói buộc, chẳng phải càng tốt sao?”
Ta khẽ sững người, buông lỏng dây cương.
Phải rồi… cũng tốt.
- Hoàn văn -
--------------------------------------------------