Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Biển Bạc - Lâm Tử Luật

Chương 51

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + Beta: V

Ngày làm việc đầu tiên sau Tết, ban nhạc lại tiếp tục luyện tập. Niềm vui bất ngờ là Khâu Thanh nhận được một kiện hàng đã đặt trước đó, chiếc hộp hình chữ nhật được bọc kín, bên trong viết đầy tiếng nước ngoài.

Cố Kỷ thấy Khâu Thanh đang chật vật khiêng nó ra khỏi thang máy, song anh ta không tới giúp mà lại chạy cái ào vào phòng tập.

"Văn Hạ!" Anh ta không chờ nổi mà đi mật báo: "Cây bass mới Khâu Nhi mua cho cậu giao tới rồi kìa!"

Mặc dù đã nói là mua cho anh đàn mới nhưng Văn Hựu Hạ vẫn chưa biết Khâu Thanh chọn cây nào. Điều mà anh cho là tốt nhất đã vượt xa khỏi sức tưởng tượng rồi, vậy nên anh dứt khoát không hỏi. Vốn tưởng rằng mình sẽ không kích động như vậy, nhưng khi nghe giọng nói vui sướng của Cố Kỷ, Văn Hựu Hạ vẫn cảm thấy rung động.

Hai tay Khâu Thanh đều không rảnh, lúc bước vào cậu làm bộ định đạp Cố Kỷ: "Niềm vui bất ngờ bị anh phá hỏng mất rồi! Phiền chết đi được!"

Cố Kỷ nhanh nhẹn tránh: "Cái hộp lớn thế kia, nhìn là thấy rồi, bất với chả ngờ gì nữa... Văn Hạ, cậu đừng có đứng ngớ người ra đó, mau tới đây mở đi, để coi ai kia lựa bảo bối đẹp đẽ nào cho cậu."

"Cho em xem với!" Lư Nhất Ninh chạy còn nhanh hơn cả Văn Hựu Hạ.

Chờ người được tặng quà chậm rãi đặt đàn xuống rồi đi tới thì vỏ bọc bên ngoài đã bị tháo gần hết, động tác cầm hộp đàn của Văn Hựu Hạ rất bình thường, anh ước lượng kích thước một chút rồi liếc mắt nhìn.

Khâu Thanh nói: "Để vừa mà, em nhắm chừng rồi, không cần đổi đâu."

Cây Yamaha anh sử dụng nhiều năm có màu táo đỏ, lần này Khâu Thanh chọn một cây Fender màu gradient hoàng hôn, nó được đóng gói trong bưu kiện chuyển phát nhanh đã lâu nên vừa mở ra là ngửi được mùi gỗ, kim loại và nước sơn đặc trưng của nhạc cụ mới. Ký hiệu cũng mới, nằm trên phím đàn gỗ cẩm lai, ánh chiều tà phết lên đó một vầng sáng màu trắng bạc. Văn Hựu Hạ cầm chặt định lấy ra, nhưng tay anh lại không động đậy được, một tay khác thì nhẹ nhàng vuốt thân đàn bằng gỗ.

Sau khi chỉnh dây đàn và nối nguồn âm thanh, tiện tay gãy một cái, âm sắc vang lên rất xa lạ, nó sáng hơn một chút so với cây đàn trước đây, hoặc cũng có thể bởi vì vẫn chưa chỉnh âm nên Văn Hựu Hạ khẩy vài dây đàn để thử cảm giác.

"Đẹp không? Màu này không dễ mua, cơ mà có vài chỗ em không ưng cho lắm." Khâu Thanh như tranh công dán sát vào người anh: "Em chọn lâu lắm đó, một người bạn nói với em là có thể đặt mua đàn nhập khẩu mới toanh trên mạng... còn tặng em một cái loa nữa, lát nữa thử luôn xem."

"Không cần mua thứ tốt vậy đâu." Văn Hựu Hạ nói, anh cảm thấy xót vì chắc chắn Khâu Thanh đã bỏ rất nhiều tiền để mua.

Từ lúc nhìn thấy cây bass này là hai mắt anh tỏa sáng, Khâu Thanh biết Văn Hựu Hạ rất thích. Lúc trả hơn vài nghìn cậu cũng đau ví lắm, cậu đã tính là sẽ xài tạm synthesizer mấy tháng nữa rồi mới đổi, cũng lo là Văn Hựu Hạ có nhận hay không, hoặc ngại cây bass này không hợp với phong cách của ban nhạc...

Nhưng bây giờ, nhìn Văn Hựu Hạ ngồi trên ghế, nâng niu thử từng nốt nhạc trên cây bass mới, ánh mắt Khâu Thanh di chuyển theo cử động của ngón tay anh, nhất thời cậu không còn đau ví nữa.

Thích là tốt rồi – cậu thầm nghĩ trong lòng, chờ sau này em sẽ mua cho anh cây đẹp hơn.

Mua đàn mới rồi thì phải luyện tập cho bài hát mới, theo kế hoạch của Khâu Thanh, trong mùa hè này bọn họ phải phát hành album thứ hai – hoặc ít nhất là EP – gồm "Biển Bạc" chưa thu âm, kết hợp với lưu diễn thì ban nhạc sẽ từ từ phát triển.

Sau khi viết xong "Biển Bạc", có vẻ như Văn Hựu Hạ đã vượt qua chướng ngại trong lòng, chí ít, lúc Khâu Thanh đầy mong mỏi nhắc đến các buổi biểu diễn thương mại trong tương lai, anh không thể hiện sự phản đối một cách rõ rệt nữa. Khâu Thanh nghĩ, khác với sự ngột ngạt mà anh thể hiện trong "Mùa Đông Xanh Sắc", Văn Hựu Hạ dùng bài hát này để ghi chép lại một phần ước nguyện ban đầu của mình, đó là nơi độc nhất vô nhị trong lòng bọn họ, một nơi không thể khinh nhờn.

Ở lần đầu luyện tập hoàn chỉnh "Biển Bạc", Khâu Thanh hỏi anh: "Hiện tại anh có thích chơi bass không?"

Văn Hựu Hạ cười, gật đầu.

"Thích nhiều không? Có thể gây dựng ban nhạc cùng em cả đời không?" Khâu Thanh truy hỏi.

Văn Hựu Hạ "ừ" một tiếng kéo dài: "Giống như trước đây anh cảm thấy nó là công việc, nhưng bây giờ nó đã dần trở thành một phần trong sinh mệnh của anh."

Tim Khâu Thanh như bị câu nói ấy siết chặt.

Hồi mới quen nhau, cậu hỏi anh gia nhập ban nhạc có phải bởi vì thích chơi bass hay không, Văn Hựu Hạ phủ nhận. Nhưng nhìn tinh thần anh phấn chấn thế này, nghĩa là anh đã nhìn thẳng vào thiên phú của mình rồi sao? Rốt cuộc anh cũng thích rồi sao?

Anh thích đàn bass, cũng thích ban nhạc.

Điều quan trọng nhất là, Văn Hựu Hạ thích mình.

Suy nghĩ này khiến lòng Khâu Thanh tràn đầy đến mức cậu không quản thời gian và địa điểm, nhân lúc Lư Nhất Ninh không chú ý, cậu đột nhiên tới gần từ phía sau rồi ôm lấy Văn Hựu Hạ. Giai điệu bass trôi chảy chợt bị ngắt, Văn Hựu Hạ nghiêng đầu, Khâu Thanh hôn một cái lên má anh, sau đó vờ như không có gì xảy ra.

Chuyện xảy ra vào đầu xuân năm 2014, khi cái lạnh khắc nghiệt vẫn chưa lui. Khâu Thanh sẽ dùng cả đời để nhớ về nó.

Khởi điểm của chuyện này là cậu nhận được mail mà Bạch Diên Huy gửi tới, gã uyển chuyển bày tỏ ý định muốn hợp tác lại. Khâu Thanh không chịu, cậu lấy lý do bận phát hành album để từ chối, có lẽ Bạch Diên Huy tự hiểu chuyện này không quá khả quan nên không dây dưa với Khâu Thanh nữa, gã biết điều không nhắc lại. Vốn tưởng rằng mọi chuyện chấm dứt ở đây, nhưng cậu không ngờ Bạch Diên Huy lại liên lạc với Văn Hựu Hạ.

Mới đầu cậu rất căng thẳng, Khâu Thanh ngậm móng gảy guitar trong miệng: "Sao anh ta lại gọi cho anh, có chuyện gì vậy?"

"Bạch Diên Huy muốn tới xem bọn mình luyện tập một chút."

"Xem cái gì." Giọng điệu Khâu Thanh không được tốt.

"Anh ta chỉ hỏi "được không", nhưng anh nói anh không quyết được, cho nên mới nghe ý kiến của em." Văn Hựu Hạ dừng một chốc, không nói ra nỗi lo của mình: "Em muốn anh ta tới không?"

Nơi luyện tập của bọn họ không phải bí mật gì, nhưng người cùng nghề khó tránh khỏi tị hiềm, trừ phi là người cực kỳ quen thuộc mới có thể chạy tới chạy lui trong phòng tập. Nực cười ở chỗ, Khâu Thanh là người cực kỳ bài ngoại và không thích giao tiếp, các thành viên khác cũng rất ít nói, tuy Lư Nhất Ninh có quan hệ không tệ với những ban nhạc khác, nhưng nói chung Ngân Sơn không có cái gọi là "bạn bè" trong giới. Bởi vậy, ngoại trừ mấy huấn luyện viên yoga ở cùng tầng thỉnh thoảng ghé đưa đồ ăn vặt, nước uống cho bọn họ nhân lúc nghỉ ngơi thì về cơ bản, không có ai đến thăm phòng tập này cả.

Đối với Khâu Thanh, duy trì cường độ luyện tập cao phần lớn là để đảm bảo giảm bớt thời gian tiêu khiển của bản thân, phòng trường hợp lén ra ngoài lêu lổng – Lư Nhất Ninh rất phản đối chuyện này – ngược lại, tính bảo mật là thứ yếu, huống hồ đó giờ chưa từng xảy ra những chuyện kịch tính như là "nhìn người ta luyện tập rồi cấp tốc chạy đi viết ca khúc giống y hệt".

Viết nhạc là một quá trình dài đằng đẵng, nếu người khác mới nghe một lần mà có thể nhớ kỹ bản nhạc đó thì chỉ có thể nói bài hát ấy quá tệ. Từ khi Văn Hựu Hạ bắt đầu chơi bass hoàn toàn chưa từng xảy ra chuyện này, vậy nên dù anh đề phòng mọi khả năng, nhưng lại sơ sót ở chỗ đó.

Mới đầu Khâu Thanh định từ chối thẳng thừng, nhưng khi nhìn Văn Hựu Hạ, chẳng hiểu sao tâm hiếu thắng của cậu bắt đầu quấy phá. Cậu lơ đãng gảy dây đàn, nói: "Anh muốn anh ta tới không?"

Văn Hựu Hạ: "Chẳng sao hết."

Đáp án này rất thành thật và nằm trong vùng an toàn: Chẳng sao hết, anh không có quan hệ gì với anh ta, anh ta đến cũng không xảy ra chuyện gì, anh sẽ không cố tình tránh né anh ta bởi chuyện trong quá khứ, làm thế chỉ đang tỏ vẻ là mình nghĩ nhiều mà thôi.

"Nếu anh thấy chẳng sao hết thì để anh ta đến đi." Khâu Thanh nói, giọng điệu có đôi chút kiêu ngạo.

Cố Kỷ ở bên cạnh không biết bọn họ đang rủ rỉ cái gì: "Anh Bạch tới xem chúng ta luyện tập à? Vậy anh mày phải biểu hiện tốt một chút..."

"Đương nhiên là phải biểu hiện cho tốt rồi." Mặt cạnh tranh và háo thắng của Khâu Thanh lúc này đã chiếm cứ quyền phát ngôn: "Cho anh ta biết anh chọn Ngân Sơn không phải bởi vì Táo Thối đã đến đường cùng.""

"Nhưng gần đây chúng ra đang chuẩn bị cho bài hát mới, anh ta tới để nghe hả?" Lúc này, Lư Nhất Ninh còn lo nghĩ nhiều hơn cả Khâu Thanh.

Cậu ta không nhắc thì không sao, nhưng đã nhắc rồi thì Khâu Thanh lại không kìm được cảm xúc.

Từ sau khi Văn Hựu Hạ gia nhập Ngân Sơn, có vài lời đàm tiếu rằng anh chọn đại một nhà nào đó để kiếm cơm, khả năng sáng tác của bọn họ bị những "tay lão làng" trong giới chỉ trích là quá hời hợt, quá đơn giản, đồng thời ảnh hưởng đến những đánh giá về Văn Hựu Hạ – ngoại trừ "rời Táo Thối coi như tự tìm đường chết" ra thì còn có cả những phát ngôn như "Văn Hựu Hạ cũng chỉ có vậy", "bị thổi phồng quá lố rồi".

Bassline hung hãn, sắc bén và táo bạo sau khi rời khỏi những tiếng hò hét và phát tiết của Táo Thối, dù vẫn đặc sắc như cũ nhưng lại trở thành một chú cừu non, ngoại trừ phô diễn kỹ thuật ra thì chỉ còn mỗi đánh giá "nghe hay đó" một cách qua loa.

Chỉ khi không có bất kỳ nội hàm gì thì "nghe hay đó" mới trở thành bình luận duy nhất.

Khâu Thanh biết rõ Văn Hựu Hạ đang bị đánh giá thấp một cách nghiêm trọng, rất nhiều người đều nói sau lưng là anh hợp với Táo Thối hơn là Ngân Sơn, cho rằng phong cách âm nhạc của bọn họ không hợp, ý tưởng xung đột với nhau...

Ngân Sơn mới ra mắt hơn một năm, bài hát mới là Văn Hựu Hạ viết, việc anh ghi tên mình lên đó chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho thấy bọn họ đã hòa hợp với nhau về ý tưởng.

Chỉ thiếu một cơ hội.

Khâu Thanh không tin bài hát mà Văn Hựu Hạ viết lại kém hơn cái gọi là "hit lớn" của Bạch Diên Huy, ban nhạc của bọn họ mà so với Táo Thối cũng chưa chắc kẻ sau đã mạnh hơn người trước, Văn Hựu Hạ chọn bọn họ hoàn toàn không phải là chọn đại!

Xuất phát từ góc độ ban nhạc, Khâu Thanh muốn nói với Bạch Diên Huy: Văn Hựu Hạ không còn là tay bass chơi một cách tùy tiện như trong quá khứ nữa, anh ấy và ban nhạc của bọn tôi đứng cùng một chiến tuyến, về mặt tình cảm, sáng tác và suy nghĩ, bọn tôi có điểm giao nhau, bọn tôi chấp nhận lẫn nhau, khám phá những điều mới mẻ, và tôi thì rất thích điều đó.

Còn xét về mặt tình cảm riêng tư, Khâu Thanh nghĩ, nếu bây giờ Bạch Diên Huy vẫn còn thích Văn Hựu Hạ, vậy thì cậu sẽ cho gã biết: Văn Hựu Hạ sẽ không bao giờ có bất kỳ dính dáng gì với gã nữa.

Văn Hựu Hạ là của cậu, của cậu.

Chỉ có thể là của cậu, bất kỳ ai cũng đừng nghĩ đến chuyện cướp mất anh ấy.

Những suy nghĩ rối ren bị chặn lại, trong lúc tập trung về vấn đề kia, nhất thời mấy chữ "Văn Hựu Hạ là của cậu" chiếm đoạt hết cả tâm tư của Khâu Thanh, khiến cậu không kìm được mà bắt đầu nôn nóng.

Khâu Thanh cắn đầu lưỡi, trong cơn đau đớn, cậu đang xoắn xuýt giữa "bảo mật với bên ngoài" và "vả mặt Bạch Diên Huy". Cậu cực kỳ muốn để người khác biết Văn Hựu Hạ không thể rời khỏi Ngân Sơn, rời khỏi cậu.

Như vậy không được tốt cho lắm, Khâu Thanh ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi: "Nhạc anh viết mà, anh nghĩ thế nào? Nguyện ý để anh ta tới nghe à?"

Lần này Văn Hựu Hạ suy tư rất lâu rồi mới nói: "Anh cảm thấy không quá nghiêm trọng như vậy, hoặc có thể chờ anh ta đến rồi xem tình hình, nếu thật sự không ổn thì sẽ không tập bài hát mới, vậy được không?"

"Bài hát của anh, anh quyết đi." Khâu Thanh nhấn mạnh lần nữa.

Lư Nhất Ninh lại nói thầm: "Nhưng mà cứ luyện tập như vậy... không phải anh nói có vài chỗ còn chờ Văn Hựu Hạ sửa lại tiếp à, cho người khác nghe bán thành phẩm – là Bạch Diên Huy đó nha."

Lời nói của cậu ta đã đốt cháy lên ngọn đuốc cuối cùng trong lòng Khâu Thanh, bỗng dưng cậu đứng lên: "Cậu cảm thấy tôi không bằng anh ta, hay là không có niềm tin vào anh Văn Hạ? Chúng ta đáng lẽ phải tập bài hát này đấy!"

"Ý tôi là còn chưa soạn xong..." Lư Nhất Ninh mới nói được nửa thì bị Văn Hựu Hạ huých một cái từ phía sau, cậu ta biết điều ngậm miệng lại: "Thôi, không có gì, tôi không có ý kiến, anh muốn làm gì thì làm đi."

"Đúng thế." Khâu Thanh nói: "Không cần phải cố ý tránh né."

Chấp niệm nhất quyết muốn vượt qua Bạch Diên Huy, trở thành cộng sự tốt nhất của Văn Hựu Hạ đã chiếm cứ cậu hoàn toàn.

Khi đó Khâu Thanh tuổi trẻ nóng tính, lại bị suy nghĩ "có lẽ Bạch Diên Huy thích Văn Hựu Hạ" che mắt, vậy nên cậu hận không thể lớn tiếng tuyên bố với gã rằng "Văn Hựu Hạ là của tôi".

Sự kích động, khăng khăng muốn đối đầu của cậu khiến mọi người không muốn biểu đạt ý kiến bất đồng của mình nữa.

Có lẽ có rất nhiều nhân tố muốn ngăn cậu lại: Lư Nhất Ninh nói thêm vài lời, Văn Hựu Hạ biểu đạt sự từ chối, Cố Kỷ không mù quáng với Bạch Diên Huy như vậy... Song, Lư Nhất Ninh không muốn cãi nhau, Văn Hựu Hạ dễ dàng nghĩ theo hướng tốt đối với người quen, Cố Kỷ vốn sùng bái tay guitar đó...

Dường như tất cả mọi thứ đều hội tụ lại cùng một nơi, về sau, khi Khâu Thanh nhớ lại ngày hôm ấy, cậu không thể trách bất kỳ người nào cả.

Mà chỉ muốn cho mình một bạt tai.

V: Tự nhiên cái sound Gia Đình Là Số 1 hay phim gì mà có con bé kia nó la "Là của tao, của tao, của tao" vang lên =))))

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: “CẬU CẢM THẤY CÓ PHẢI NGƯỜI ĐÓ KHÔNG?”
Chương 2
Chương 2: “VĂN HỰU HẠ!”
Chương 3
Chương 3: “CÓ T KHOẢNG THỜI GIAN, MỖI NGÀY EM ĐỀU MƠ VỀ ANH.”
Chương 4
Chương 4: “ĐÓ LÀ CHUYỆN CỦA CẬU.”
Chương 5
Chương 5: "HÔM QUA LÉN ĐƯA ĐẾN CỬA."
Chương 6
Chương 6: "HÌNH XĂM KIA ĐÂU RỒI?"
Chương 7
Chương 7: "BÀI HÁT THÍCH NHẤT TRONG ALBUM LÀ 2099."
Chương 8
Chương 8: "EM PHẢI GẦY DỰNG LẠI BAN NHẠC."
Chương 9
Chương 9: "BỌN HỌ NÓI TÍNH TÌNH TAY BASS KHÔNG TỐT."
Chương 10
Chương 10: "TƯỞNG HAI ANH ĐÃ LÀM HÒA RỒI."
Chương 11
Chương 11: "GIỐNG NHƯ TRƯỚC ĐÂY ĐƯỢC KHÔNG?"
Chương 12
Chương 12: "KHÔNG NÊN TỰ Ý BÁN BÀI HÁT CỦA TỤI MÌNH."
Chương 13
Chương 13: "YÊU CẬU KHIẾN TÔI GHÉT BẢN THÂN MÌNH."
Chương 14
Chương 14: HẺM LAM HOA
Chương 15
Chương 15: CÁ CƯỢC NỬA ĐÊM
Chương 16
Chương 16: CHỮ CÒN THIẾU
Chương 17
Chương 17: HAI MƯƠI TUỔI – HAI MƯƠI BA TUỔI
Chương 18
Chương 18: THẤT TÌNH
Chương 19
Chương 19: SAMIDARE
Chương 20
Chương 20: CÓ THỂ CẬU LÀ MỘT CON BƯỚM BỐC CHÁY
Chương 21
Chương 21: YÊU (PHẦN MỘT)
Chương 22
Chương 22: NGƯỜI CÙNG THẮP ĐÈN TRONG ĐÊM MƯA (PHẦN HAI)
Chương 23
Chương 23: TỰ DO TUYỆT ĐỐI (PHẦN BA)
Chương 24
Chương 24: XA HƠN CẢ VĨNH CỬU
Chương 25
Chương 25: ĐÁY LÒNG
Chương 26
Chương 26: し ら か わ よ ふ ね
Chương 27
Chương 27: ĐÊM TUYẾT VĨNH VIỄN KHÔNG TAN (P1)
Chương 28
Chương 28: ĐÊM TUYẾT VĨNH VIỄN KHÔNG TAN (P2)
Chương 29
Chương 29: "ANH TÔI SẼ KHÔNG ĐI VỚI ANH."
Chương 30
Chương 30: "ANH ẤY KHÔNG PHẢI NGƯỜI NHÀ CỦA TÔI."
Chương 31
Chương 31: "NHỮNG THỨ NÀY KHÔNG CÓ BẤT CỨ QUAN HỆ GÌ VỚI KHÂU THANH."
Chương 32
Chương 32: "TIỀN CÒN CHƯA TRẢ, CẢM ƠN CÁI GÌ."
Chương 33
Chương 33: "LÀ KHÂU THANH TÌM ĐƯỢC ANH."
Chương 34
Chương 34: "ĐÂY LÀ NĂM CUỐI THẾ KỶ GẦN NHẤT VỚI CHÚNG TA."
Chương 35
Chương 35: "HÓA RA KHÔNG ĐỒNG Ý VÌ THÍCH."
Chương 36
Chương 36: "CHẾT VÌ TÌNH LÀ LẦN TÁI SINH THỨ HAI."
Chương 37
Chương 37: “ĐÂY LÀ CÁI GIẢ PHẢI TRẢ KHI CẬU RỜI KHỎI TÁO THỐI.”
Chương 38
Chương 38: "TÔI BIẾT, CẬU TỪ BỎ VÌ TÔI."
Chương 39
Chương 39: "CÓ VÀI "NGƯỜI NHÀ" KHÔNG CẦN CŨNG ĐƯỢC."
Chương 40
Chương 40: "ĐÃ LÂU RỒI KHÔNG ĂN SINH NHẬT."
Chương 41
Chương 41: "EM KHÔNG KHỎI BỆNH THÌ PHẢI LÀM SAO ĐÂY, VĂN HỰU HẠ."
Chương 42
Chương 42: NĂM 2013
Chương 43
Chương 43: BỌN HỌ KHÔNG PHẢI NGƯỜI CHUNG MỘT ĐƯỜNG
Chương 44
Chương 44: DÂNG KÍNH TỰ DO
Chương 45
Chương 45: CHẬT VẬT NHẤT VÀ CŨNG KIÊN CƯỜNG NHẤT
Chương 46
Chương 46: PHÍA TRÊN VỰC SÂU
Chương 47
Chương 47: HOA ĐÊM Ở CẢNG BẮC THÀNH
Chương 48
Chương 48: ANH YÊU EM VÔ CÙNG
Chương 49
Chương 49: MÙA ĐÔNG XANH SẮC
Chương 50
Chương 50: LIVING INFINITE
Chương 51
Chương 51: BAN NHẠC LÀ CHUYỆN CÓ THỂ CHƠI CẢ ĐỜI
Chương 52
Chương 52: GIẤC MỘNG CÒN XA HƠN CẢ HƯ ẢO
Chương 53
Chương 53: MẶT ĐẤT LẶNG LẼ RUNG CHUYỂN
Chương 54
Chương 54: 1989 BIẾN MẤT
Chương 55
Chương 55: KHÔNG CHIẾM ĐƯỢC
Chương 56
Chương 56: BỌT BIỂN NỔI LÊN TỪ ĐẠI DƯƠNG
Chương 57
Chương 57: NGÀY 1 THÁNG 3 NĂM 2014
Chương 58
Chương 58: MÙA XUÂN, ĐÊM VIỆT QUẤT
Chương 59
Chương 59: "NGÀY ẤY TÔI HẬN CẬU VÔ CÙNG."
Chương 60
Chương 60: "ANH ĐÃ NÓI KHÔNG MUỐN GẶP EM À?"
Chương 61
Chương 61: "TRƯỚC KIA, NIỀM VUI CỦA EM QUAN TRỌNG HƠN TẤT THẢY."
Chương 62
Chương 62: "KHÔNG THÍCH BỆNH VIỆN."
Chương 63
Chương 63: "BAN NHẠC NÀO CŨNG SẼ TAN RÃ."
Chương 64
Chương 64: "MỌI NGƯỜI ĐANG TẬP MÀ, TÔI Ở LẠI CÓ PHIỀN QUÁ KHÔNG?"
Chương 65
Chương 65: "DÙ GÌ HÔM NAY ANH ẤY LÀ NGƯỜI QUYẾT ĐỊNH."
Chương 66
Chương 66: “ANH KHÔNG NGHĨ NỔI ĐÁP ÁN, NHƯNG ANH MUỐN ĐƯỢC GẶP EM.”
Chương 67
Chương 67: "LẦN NÀY ĐỪNG DỄ DÀNG TỪ BỎ."
Chương 68
Chương 68: "PHẢI CÓ NẠN NHÂN ĐẦU TIÊN."
Chương 69
Chương 69: “NÊN ANH SẼ KHÔNG NÓI GÌ CẢ.”
Chương 70
Chương 70: CHUYỆN CŨ DƯỚI ÁNH MẶT TRỜI
Chương 71
Chương 71: "CÓ MỘT BÀI HÁT LIÊN QUAN ĐẾN ANH."
Chương 72
Chương 72: "ANH CÓ TƯ CÁCH GÌ ĐỂ RỜI ĐI?"
Chương 73
Chương 74
Chương 74: “KHÔNG NHẤT THIẾT PHẢI TRẢ GIÁ MÃI.”
Chương 75
Chương 75: “TÔI LÀM VÌ BẢN THÂN, CŨNG VÌ CẬU ẤY.”
Chương 76
Chương 76: “CHẾT ĐI, BUỒN NÔN QUÁ.”
Chương 77
Chương 77: “NẾU CHỈ VÌ THƯƠNG HẠI.”
Chương 78
Chương 78: “ANH NÊN NÓI, XIN EM HÃY QUAY LẠI VỚI ANH ĐI.”
Chương 79
Chương 79: “SỬA LẠI NHẠC PHỔ RỒI TỰ NHẬN LÀ BẢN GỐC.”
Chương 80
Chương 80: “DUY TRÌ PHẪN NỘ, TIẾP TỤC PHẢN KHÁNG.”
Chương 81
Chương 81: “THẮNG CÓ ĐƯỢC THƯỞNG GÌ KHÔNG?”
Chương 82
Chương 82: “NGHĨA LÀ, CHÚNG TA CÓ THỂ PHÁT HÀNH BÀI HÁT MỚI RỒI.”
Chương 83
Chương 83: “TAKE ME TO…”
Chương 84
Chương 84: “... THE BLUE.”

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Biển Bạc - Lâm Tử Luật
Chương 51

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 51
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...